Chương 1 - Tình Yêu Giữa Hai Thế Giới
Đêm giao thừa đầu tiên sau khi kết hôn, vì tính chất công việc, tôi phải bay chuyến, không thể cùng chồng về quê thăm bố mẹ chồng.
Chồng tôi không những không trách móc, mà còn chu đáo thay tôi đưa bố mẹ chồng đi du lịch Malaysia.
Trước lúc tôi lên máy bay làm việc, anh còn nhắn tin cho tôi:
“Vợ à, anh và bố mẹ đã lên máy bay đi Malaysia rồi, mọi chuyện đều ổn cả.”
Lòng tôi khi ấy ấm áp vô cùng.
Thế nhưng vừa quay đầu lại, tôi liền nhìn thấy bố chồng mẹ chồng đang ngồi ngay hàng ghế hành khách phía sau.
Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm.
Kinh ngạc bước đến gần, tôi hỏi:
“Bố, mẹ, sao hai người lại ở đây? Đây đâu phải chuyến bay đi Malaysia mà?”
Hai người nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thấy bảng tên tiếp viên trên ngực tôi thì vẻ mặt đầy nghi hoặc:
“Cô là ai vậy? Sao lại gọi bừa thế? Con dâu của chúng tôi đang ở phía sau cơ mà, đừng có nhận vơ bừa bãi!”
1
Ánh mắt bố chồng đầy cảnh giác:
“Cô nhận nhầm người rồi chăng? Chúng tôi không quen cô, cũng chẳng định đi Malaysia gì cả.”
“Chuyến bay này là con trai và con dâu chúng tôi đặt, nói là đưa chúng tôi đi du lịch châu Âu!”
Tôi như bị sét đánh, đầu óc ong ong không ngừng.
Làm sao mà nhầm được chứ?
Diệp Phương từng gửi cho tôi vô số đoạn video quay cùng bố mẹ, chiếc vòng trên cổ tay mẹ chồng cũng là tôi đích thân chọn mua, làm sao có thể sai được?
“Bố, mẹ, con là Liên Thu, vợ của Diệp Phương mà!”
Tôi cố giữ bình tĩnh, chỉ vào cổ tay Tôn Mỹ Liên – mẹ chồng:
“Mặc dù chúng ta chưa từng gặp mặt, nhưng Diệp Phương từng cho con xem ảnh của hai người, chiếc vòng trên tay mẹ là do con mua, bên trong còn khắc một chữ ‘Liên’ – đồng âm với tên mẹ.”
Nghe vậy, Tôn Mỹ Liên theo phản xạ sờ sờ chiếc vòng, ánh mắt thoáng chút dao động, nhưng vẫn cứng giọng nói:
“Vớ vẩn! Chiếc vòng này là con dâu tôi – Trần Mộng – tặng đấy, sao lại là cô mua?”
“Trần Mộng?”
Tim tôi chợt thắt lại.
Cái tên này chưa từng xuất hiện trong bất kỳ lời nào của Diệp Phương.
Đúng lúc ấy, một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau:
“Mẹ, sao thế ạ? Cô tiếp viên này có chuyện gì à?”
Tôi quay đầu lại, thấy một cô gái trẻ ăn mặc thời thượng bước đến.
Cô ta mặc đồ Chanel, trang điểm kỹ càng, tay xách túi Hermès, vừa đi vừa tự nhiên khoác lấy tay mẹ chồng, động tác thân mật như đã quá quen thuộc.
Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt cô ta, tim tôi như bị ai bóp chặt.
Gương mặt ấy, giống hệt với bức ảnh bạn gái cũ mà Diệp Phương từng cho tôi xem!
Lúc trước, để theo đuổi tôi, Diệp Phương đã cố tình cho tôi xem ảnh người yêu cũ, nói rằng họ đã chấm dứt hoàn toàn, còn thề thốt rằng cả đời này chỉ tốt với mình tôi.
Vậy mà người phụ nữ trước mặt đây, rõ ràng chính là người “đã dứt khoát chia tay” ấy.
“Cô là ai?” Tôi cố đè nén ngọn lửa giận trong lòng, từng chữ một bật ra:
“Tôi mới là vợ hợp pháp của Diệp Phương, chúng tôi đã đăng ký kết hôn.”
Máu dồn lên não, tai tôi ù đi.
Diệp Phương từng nói họ đã ba năm không liên lạc.
Từng nói mối quan hệ ấy đã kết thúc từ lâu.
Từng nói trong lòng anh ta chỉ có mình tôi.
Trần Mộng nở một nụ cười, vô tội mà lại lẫn một tia khinh miệt khó nhận ra.
Cô ta nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay Tôn Mỹ Liên như đang trấn an người lớn bị dọa sợ, rồi quay sang tôi:
“Cô ơi, có phải cô xem phim truyền hình nhiều quá rồi không? Tôi và Diệp Phương đã kết hôn nửa năm nay rồi, bố mẹ đi châu Âu lần này là do hai vợ chồng tôi đưa đi.”
Cô ta giơ tay vịn vào giá hành lý bên cạnh, trên ngón áp út là một chiếc nhẫn kim cương to đến chói mắt:
“Cô xem này, đây là nhẫn cưới của chúng tôi. Mong cô đừng quấy rối người nhà tôi nữa, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ đấy.”
Hành khách xung quanh đã bị thu hút bởi tình huống bên này, ai nấy đều quay đầu bàn tán:
“Tiếp viên nhận nhầm người à?”
“Trông đâu giống? Cô ấy còn nói chiếc vòng là cô ấy mua nữa mà.”
“Bà mẹ chồng người ta nói con dâu là Trần Mộng rồi, còn cùng đi châu Âu. Có khi cô tiếp viên này muốn bám víu chăng?”
Những lời thì thầm râm ran vang bên tai, mặt tôi nóng bừng.
Chị Linh – đồng nghiệp của tôi – vội bước tới, kéo nhẹ cánh tay tôi, thì thầm hỏi:
“Liên Thu, có chuyện gì vậy? Có phải hiểu lầm không?”
Tôi siết chặt nắm tay, đầu ngón tay lạnh buốt, lập tức rút điện thoại gọi cho Diệp Phương—
Tôi muốn chính miệng anh ta giải thích rõ ràng, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra!
Ống nghe vang lên tiếng chờ dài dằng dặc, một tiếng, hai tiếng, ba tiếng…
Cuối cùng là giọng nữ máy móc vang lên lạnh lùng:
“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”
Tôi cúp máy, gọi lại.
Vẫn không có ai nghe.
Tôi mở WeChat, gửi tin nhắn thoại, gửi văn bản, màn hình chỉ hiển thị “Đã gửi”, nhưng tuyệt nhiên không có hồi âm.
“Thấy chưa, Diệp Phương căn bản không nghe máy cô, đủ để chứng minh cô đang nói dối rồi nhỉ?”
Trần Mộng khoanh tay, giọng càng thêm khinh thường:
“Tôi biết công việc tiếp viên rất vất vả, có thể cô muốn gả cho người giàu để đổi đời, nhưng cũng không thể dùng cách ‘va chạm’ thế này đâu.”
Mẹ chồng cũng phụ họa theo:
“Đúng thế, chắc cô này biết con trai tôi là Phó Tổng Tập đoàn Diệp Thị nên mới mò tới bám víu đây mà!”
Tôi tức đến toàn thân run rẩy, đang định mở miệng phản bác thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ cửa lên máy bay:
“Mộng Mộng, có chuyện gì thế, sao lâu vậy rồi?”
2
Tôi lập tức quay đầu lại, chỉ thấy Diệp Phương đang nhanh bước từ phía cửa lên máy bay đi tới.
Nhưng khi ánh mắt anh ta xuyên qua đám đông, chính xác rơi vào người tôi trong bộ đồng phục tiếp viên, tôi thấy rất rõ sự hoảng loạn thoáng qua trong mắt anh ta.
“Diệp Phương!”
Tôi vùng khỏi tay chị Linh, bước nhanh đến trước mặt anh ta, mặc kệ ánh mắt chỉ trỏ của những hành khách xung quanh, giọng nói tôi mang theo sự run rẩy và phẫn nộ không thể kiềm chế.
“Anh chẳng phải nói đã cùng bố mẹ lên máy bay đi Malaysia rồi sao? Sao giờ lại ở đây? Còn người phụ nữ kia là sao? Anh mau giải thích rõ cho tôi!”
Tôi đưa tay chỉ vào Trần Mộng – người đang thân mật đứng bên mẹ chồng, đầu ngón tay vì siết chặt mà tái trắng.
Tối qua anh ta còn ôm tôi dịu dàng, cúi đầu thì thầm bên tai: “Vợ ơi vất vả rồi, đợi em hạ cánh chúng ta gọi video mừng năm mới nhé”, còn ân cần giúp tôi sắp xếp vali bay.
Vậy mà giờ đây, anh ta lại cùng người phụ nữ khác và bố mẹ tôi, chuẩn bị bay đi châu Âu nghỉ dưỡng.
Vậy tôi là gì?
Ánh mắt Diệp Phương lóe lên, theo bản năng tránh né ánh nhìn của tôi, rồi vươn tay túm lấy cổ tay tôi kéo sang một bên, giọng hạ thấp đến mức gần như rít qua kẽ răng:
“Thu Thu, đừng làm ầm lên ở đây, ảnh hưởng không tốt đâu. Có gì chúng ta nói riêng, được không? Là anh sai, nhưng Mộng Mộng cũng là người nhà anh, sau này em sẽ hiểu, giờ em cứ bình tĩnh đã, đừng để người ta chê cười.”
Ngón tay anh ta lạnh buốt, lực mạnh đến nỗi suýt bóp nát xương tay tôi.
“Nói riêng?”
Tôi hất mạnh tay anh ta ra, nước mắt dâng lên trong hốc mắt nhưng tôi cố chấp không để rơi xuống.
“Anh lừa tôi rằng đi Malaysia, nhưng lại dẫn người phụ nữ khác và bố mẹ đi châu Âu, còn để cô ta mạo danh làm vợ anh. Đây là chuyện anh định ‘nói riêng’ với tôi à? Diệp Phương, anh coi tôi là gì? Một con ngốc để anh tùy tiện lừa gạt sao?”
“Nhỏ tiếng thôi!”
Sắc mặt Diệp Phương càng thêm khó coi, cảnh giác nhìn quanh đám đông đang theo dõi:
“Đây là sân bay, bao nhiêu người nhìn, em muốn chuyện nhà mình bị bêu rếu à? Cả em cả anh đều không có lợi gì đâu!”
“Chuyện nhà mình?”
Tôi cười, mà nụ cười còn khó coi hơn cả nước mắt, “Anh cùng cô ta sống với danh nghĩa vợ chồng, dẫn cô ta gặp bố mẹ anh, còn lên kế hoạch đi du lịch chung – anh chưa từng nghĩ có ngày sẽ bị lộ à? Diệp Phương, anh nói thật cho tôi biết, anh và cô ta rốt cuộc là quan hệ gì? Hai người kết hôn được nửa năm thật sao?”
“Anh Phương, anh nói chuyện với cô ta làm gì cho mệt.”
Lúc này Trần Mộng bước tới một bước, mặt đầy khó chịu:
“Loại người này chỉ nhắm đến tiền thôi, anh càng nhún nhường cô ta lại càng làm tới!”
Tôi quay phắt sang nhìn cô ta, rõ ràng thấy trong mắt Trần Mộng thoáng qua một tia đắc ý.
Cô ta biết tôi mới là vợ hợp pháp của Diệp Phương.
Chính vì vậy cô ta càng ung dung.
Diệp Phương nghe vậy, thấy tôi thế đơn lực mỏng cũng dứt khoát không giả vờ nữa.
Anh ta bước tới cạnh Trần Mộng, làm bộ tức giận, nghiêm mặt quát vào tôi:
“Cô là cái gì thế? Còn chưa dứt à! Đuổi theo đến tận máy bay rồi? Tôi nói cho cô biết, tôi với cô sớm đã kết thúc rồi, đừng có quấy rối tôi và gia đình tôi nữa!”
“Quấy rối?”
Tôi chết lặng nhìn anh ta, cảm giác như máu trong người bị đóng băng, lạnh từ đầu ngón tay lan đến tận tim.
Anh ta lại dám nói hành động của tôi là quấy rối?
Tiếng xì xào bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn, hành khách bắt đầu rút điện thoại ra quay chụp, tiếng thì thầm bàn tán như từng đợt sóng trào tới.
Thấy vậy, tổ bay nhanh chóng bước đến, tiếp viên trưởng kéo tay tôi lại, nhẹ giọng khuyên nhủ:
“Liên Thu, đây là khoang hành khách, cô đã ảnh hưởng đến quá trình chuẩn bị cất cánh, có chuyện gì thì mời hai người xuống máy bay giải quyết, đừng để chuyện trở nên nghiêm trọng hơn.”
Cơ trưởng cũng bước tới, nét mặt nghiêm trọng:
“Thưa cô, thưa anh, cuộc xung đột của hai người đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến an toàn bay, mời hai vị rời khỏi máy bay ngay lập tức, sau khi xử lý xong hãy quyết định có tiếp tục hành trình hay không.”
Diệp Phương lập tức gật đầu, làm bộ hiểu chuyện:
“Vâng cơ trưởng, xin lỗi đã làm phiền anh, bọn tôi sẽ xuống ngay.”