Năm ấy tôi yêu thuần khiết nhất, tôi trói người mình thích lại nhưng không chạm vào anh.
Anh cởi sạch đứng trước mặt tôi, tôi lại mặc quần áo vào cho anh.
“Anh có lạnh không? Xin lỗi, chuyện làm tổn thương đàn ông tôi không làm được.”
Cửa phòng tắm của anh không đóng, tôi nhắm mắt không nhìn ánh xuân hồng phấn kia.
“Phụ nữ hiểu phụ nữ nhất, phải tự bảo vệ mình cho tốt, người khác không thẳng thắn như tôi đâu.”
Anh từ phòng ngủ của tôi lục ra một chiếc roi da nhỏ, ánh mắt nhẫn nhịn, thân thể khẽ run.
Tôi lập tức ném đi: “Đừng sợ, không phải dùng cho anh đâu, tôi còn chưa kịp thương anh nữa.”
Sau đó.
Tôi hẹn hò với đối tượng liên hôn.
Anh ở nhà làm loạn đến long trời lở đất, mặc bộ đồ nam hầu, hung dữ quỳ trước mặt tôi, sụp đổ mà bật khóc.
“Chủ nhân, xin em thương tôi, tôi muốn em chiếm lấy tôi, chẳng lẽ em không nhìn ra sao?”
Bình luận:
【Bắt một người vặn vẹo phải đánh thẳng bóng, đúng là rất đời.】
【Phản diện vặn vẹo không tức nữa, là vì hết cách rồi.】
Bình luận