Chương 4 - Tình Yêu Giả Dối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi trở lại biệt thự đã là sáu giờ tối, Tống Y Y lại gửi tin nhắn cho tôi.

Dừng xe trước đèn đỏ, tôi mở điện thoại, một bức ảnh du lịch ở bãi biển hiện ra.

Trên boong du thuyền, Tống Y Y mặc bikini hở hang, đôi má đỏ hồng dựa vào ngực Từ Gia Diễn, cười đến mức ánh mắt mơ màng.

m thanh trong ảnh động rất rõ, là Từ Gia Diễn đứng trước biển tỏ tình.

“Y Y, anh yêu em.”

Hóa ra đây chính là công việc lương cao mà Từ Gia Diễn nói.

Nếu là mấy ngày trước tôi còn đau lòng, nhưng hiện tại đã hoàn toàn không có cảm giác gì.

Tôi bình tĩnh lưu bức ảnh lại.

Đèn đỏ kết thúc, tôi nhìn thẳng phía trước, đạp ga.

6

Khi về đến nhà, mùi thức ăn thơm nồng xộc tới.

Tôi vừa thay giày xong ở huyền quan, Bùi Tự bưng món cuối cùng từ bếp đi ra.

“Về rồi à? Đến ăn cơm đi.”

Người đàn ông vốn lạnh lùng nay mặc tạp dề, tràn đầy cảm giác của một người chồng.

Các dì giúp việc đã tan làm, biệt thự rộng lớn chỉ còn hai người.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau, vì hành động bốc đồng trước khi xuống xe tối qua nên cả bữa cơm đều hơi ngượng ngùng.

Tôi nhanh chóng ăn hết cơm rồi chạy lên lầu.

Tắm xong bước ra, Bùi Tự đang nửa nằm nửa ngồi trên sofa trong phòng đọc báo.

Trên người anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, mái tóc vừa sấy xong mềm mại rũ xuống, giống một chú chó ngoan ngoãn.

Tôi cố tình tránh ánh mắt anh.

Khi đi ngang qua anh để lấy chiếc điện thoại đang sạc trên tủ đầu giường.

Một bàn tay lớn nắm lấy tay tôi, hơi dùng sức kéo cả người tôi vào lòng.

Ánh mắt Bùi Tự nhìn tôi tối sâu.

“Chúng ta đã kết hôn rồi.”

“Sương Sương nên thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.”

Giọng khàn khàn gọi tên tôi nghe đặc biệt cuốn hút.

Trái tim tôi khẽ rung lên.

Ngay giây tiếp theo, những nụ hôn dày đặc rơi xuống đôi môi mềm.

Tôi ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng rất nhạt, thấp thoáng pha lẫn mùi thuốc lá, khiến người ta có chút mê muội.

Đột nhiên nụ hôn của anh trở nên mạnh mẽ, hút sạch dưỡng khí trong miệng tôi.

Chân tôi mềm nhũn, đầu óc choáng váng.

Đầu ngón tay chỉ có thể hoảng loạn bám lấy vai anh.

Trong lúc trời đất quay cuồng, anh giữ lấy eo tôi, kéo tôi sát vào lòng.

Đúng lúc nóng lòng cởi bỏ lớp vải cuối cùng trên người tôi, anh đột nhiên buông tôi ra.

Ánh mắt nghiêm túc dừng trên người tôi.

“Ai đánh em?”

Tôi mở mắt, nhìn thấy tình ý mãnh liệt trong đáy mắt anh đã bị đau lòng thay thế.

Tôi im lặng không nói, Bùi Tự cũng không hỏi thêm.

Sắc mặt anh đáng sợ, lấy thuốc bôi từ hộp thuốc ra, cẩn thận vừa bôi vừa hỏi tôi có đau không.

Tôi lắc đầu.

“Đều là vết thương cũ rồi.”

“Không đau là tốt. Sau này anh sẽ không để em đau nữa.”

Bùi Tự giúp tôi mặc quần áo, chu đáo đắp chăn lên.

“Em ngủ trước đi, anh đột nhiên nhớ ra thư phòng còn ít công việc chưa xử lý.”

Lúc rời đi, ánh mắt anh lạnh đến đáng sợ.

Tôi nằm trên giường nhìn trần nhà, suy nghĩ về câu Bùi Tự vừa nói.

Sau này sẽ không để tôi đau nữa.

Thật sao?

Từ sau khi mẹ qua đời, anh là người thứ hai nói với tôi câu ấy.

Điện thoại đột nhiên vang lên.

Một khoản chuyển tiền hai mươi nghìn.

Là Từ Gia Diễn gửi.

“Em yêu, đây là tiền lương mấy ngày nay của anh, anh chuyển hết cho em. Em cứ dùng trước đi, trên người anh vẫn còn tiền.”

Tôi vừa định hỏi hiện giờ anh đang ở đâu.

Những dòng bình luận nhanh chóng chạy qua:

“Nữ chính đừng mềm lòng nữa, nam chính vừa từ giường nữ phụ bước xuống đấy.”

“Vừa vụng trộm xong cảm thấy áy náy nên mới tìm cô ấy.”

“Nữ chính nhìn nam phụ đi. Anh ấy nào có đi xử lý công việc, rõ ràng là đi trả thù giúp nữ chính, tìm cả nhà họ Hứa tính sổ!”

Hóa ra là vậy.

Tôi bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn người đàn ông trong thư phòng đang lạnh mặt gọi điện thoại.

So với Bùi Tự, Từ Gia Diễn thật sự quá tệ hại.

Tôi đã mất hết kiên nhẫn, lười tiếp tục chơi trò giả nghèo với anh.

Tôi trả lại tiền.

“Không cần, chúng ta đã chia tay rồi.”

“Em yêu, em vẫn đang giận anh à?”

Cuộc gọi thoại của Từ Gia Diễn lập tức gọi tới.

Tôi cúp máy.

Anh lại gọi liên tục mấy lần.

Tôi gộp những bức ảnh và đoạn trò chuyện đã lưu trước đó rồi gửi cho anh.

“Từ Gia Diễn, lừa tôi vui lắm sao?”

“Đúng như anh mong muốn, tôi bị anh đùa giỡn suốt ba năm.”

“Sau này đừng gặp lại nữa.”

Tôi chặn anh trên tất cả các nền tảng.

7

Ngày hôm sau, một bản tin khiến cả Kinh Thành chấn động.

Biệt thự nhà họ Hứa đêm qua bất ngờ bị người mặc đồ đen xông vào, bốn người trong nhà bị năm người mặc đồ đen đánh suốt ba tiếng.

Hứa Chấn Đông cùng vợ bị tổn thương nội tạng, phải vào phòng chăm sóc đặc biệt, hai đứa con cũng gãy xương sườn và nhập viện.

Nhưng camera giám sát gần đó trong đêm đều bị hỏng, lại không mất tài sản, nhà họ Hứa sợ tiếp tục bị trả thù nên chỉ có thể bỏ qua.

Tôi chụp màn hình tin tức gửi cho Bùi Tự.

“Cảm ơn anh.”

Nói thật, khi nhìn thấy tin này, trong lòng tôi không có quá nhiều dao động.

Chỉ đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, sau này tôi sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì với bọn họ.

Sau khi gửi những tin nhắn kia cho Từ Gia Diễn.

Tôi cứ tưởng chúng tôi sẽ không còn liên lạc.

Cho đến khi người hàng xóm đối diện căn hộ gọi điện cho tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)