Chương 4 - Tình Yêu Đầy Nghiệt Ngã

🔥 Mời bạn theo dõi page Hoa Rơi Bên Mộng để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trước khi sinh Đông Đông tôi đã bán căn nhà của gia đình.

Là khu tập thể cũ của trường, không có thang máy, nên cũng chẳng bán được bao nhiêu.

Mẹ tôi cần chạy thận định kỳ, mà tôi thì không thể lúc nào cũng ở bên.

Thuê người chăm sóc là một khoản chi phí rất lớn.

Lúc đó, tôi luôn nghĩ đến cái chết — kiểu chỉ cần thấy nắp cống không đậy là muốn nhảy xuống.

Tôi phải dốc hết sức lực để kìm nén sự thôi thúc muốn chết.

Khi nước sông tràn qua đầu, hẳn sẽ mát lắm.

Khi mũi dao cứa vào da, chắc sẽ nhẹ nhõm biết bao.

Nhưng tôi không thể chết.

Tôi có một người mẹ điên loạn, bị suy thận và liệt nửa người.

Tôi còn có một đứa con nhỏ đang khát sữa.

Chết ư — là một điều quá xa xỉ.

Mẹ tôi đã có người chăm sóc, còn Đông Đông thì không thể rời người.

Tiền trong tay cứ vơi đi nhanh chóng.

Trên phim truyền hình, nữ chính gặp hoàn cảnh như tôi, kiểu gì cũng có một tổng tài xuất hiện, ném tiền vào mặt cô ta để sỉ nhục.

Nhưng ai có thể nói cho tôi biết, đi đâu mới gặp được tổng tài?

Đến cả việc bán thân, tôi cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Tôi thuê một căn phòng ở khu đại học, loại dành cho những cặp sinh viên nghèo thuê chung.

Gọi là một phòng thì đúng là chỉ đủ chỗ đặt cái giường, không còn không gian nào khác.

Tiền thuê rẻ đến khó tin, nhưng đến nước sinh hoạt cũng phải xuống tầng dưới lấy.

Ở đó, tôi gặp Hà Vũ Long — kim chủ đầu tiên của tôi.

Hôm đó, sau khi dỗ Đông Đông ngủ, tôi bưng chậu xuống tầng dưới lấy nước.

“Lâm Chi?”

Hà Vũ Long gọi tôi lại, bạn cậu ta thuê phòng ở đây, cậu đến chơi bài.

Hồi cấp ba, Hà Vũ Long từng thích tôi, còn tỏ tình, nhưng bị tôi từ chối.

Ba tôi rất ghét cậu ta, bảo rằng cậu cũng giống như cha mình — một tên nhà giàu mới nổi.

Khi thấy Đông Đông sắc mặt của Hà Vũ Long thay đổi kỳ lạ.

“Tao từng xem mày như tiên nữ, ai ngờ lại là đôi giày rách.”

Miệng thì chửi rủa tôi là “giày rách”, nhưng cậu ta vẫn thường xuyên tới tìm tôi.

Về sau, khi thấy cuộc sống tôi quá khó khăn, Hà Vũ Long đề nghị “bao nuôi” tôi.

Gọi là bao nuôi, thực ra chỉ là chuyển tôi đến căn hộ hai phòng một phòng khách mà cậu ta thuê, có bếp, có nhà vệ sinh.

Nhà cậu ta có tiền, nhưng không đến mức có thể tiêu xài phung phí.

Ăn uống, sinh hoạt, chỗ ở — cậu ta đều lo.

Thậm chí khi tôi vào viện chăm mẹ, cậu còn giúp tôi trông Đông Đông.

Tôi đã rất hài lòng rồi.

Mặc dù khi lên giường, cậu ta thô lỗ, cộc cằn, nói bậy không ngừng, thậm chí còn đánh tôi khi nổi giận — tôi vẫn cảm thấy cậu ta là quý nhân trong đời mình.

Cậu ta nuôi cả mẹ con tôi, còn đưa Đông Đông đi học mẫu giáo.

Có chút thời gian rảnh, tôi định tìm việc làm. Nhưng với bằng cấp ba, tôi chẳng xin được gì.

Tôi muốn học để thi đại học hệ tại chức, Hà Vũ Long cũng đồng ý.

Tôi sống với cậu ta suốt năm năm, cho đến khi cậu ta tốt nghiệp đại học, đi làm, và được gia đình sắp xếp đi xem mắt.

Cậu ta sắp kết hôn.

Để bù đắp — hay đúng hơn là “đá” tôi — gia đình cậu ta mua cho tôi một căn hộ cũ, một phòng một khách.

Đó chính là nơi mà tôi và Đông Đông đang sống hiện tại.

8. “Mẹ ơi, dậy đi!”

Đồng hồ báo thức của Đông Đông lúc nào cũng sớm hơn của tôi vài phút.

Thằng bé đã rửa mặt thay đồ xong xuôi.

Tôi vắng nhà vào ban đêm rất nhiều, nên nó sớm đã học được cách tự chăm sóc bản thân.

Trường học của Đông Đông không gần nhà, phải đi tàu điện ngầm bốn trạm.

Đó là ngôi trường tốt nhất mà tôi có thể tìm được cho con.

Khu nhà do gia đình Hà Vũ Long mua không có trường học tốt nào cả.

Khi Đông Đông đến tuổi đi học, nếu muốn học trường tốt thì phải có nhà trong khu vực học.

Lúc đó, tôi làm lễ tân trong công ty của Đổng Văn.

Bệnh của mẹ tôi tái phát liên tục, tôi phải xin nghỉ suốt, lương tháng 3.500 mà sau khi trừ chỉ còn chưa tới 2.000.

Bộ phận nhân sự khuyên tôi chủ động nghỉ việc — tôi hiểu.

Nếu là tôi, tôi cũng không giữ một nhân viên cứ nghỉ mãi.

Huống gì mức lương đó cũng chẳng đủ sống.

Nhưng tôi không tìm được việc khác. Trong phạm vi nhận thức của tôi, không có công việc nào cho phép tôi bỏ đi bất cứ lúc nào để vào viện.

Tôi thức trắng đêm viết tiểu thuyết, làm livestream.

Có lẽ do không có năng khiếu, tôi không bao giờ đạt đủ điểm thưởng trọn tháng, và số lượt xem cũng chưa bao giờ vượt quá ba chữ số.

Cuối cùng, tôi tìm đến Đổng Văn, khóc kể nỗi khổ.

Tôi đã bắt được ánh mắt anh ta dành cho tôi khi anh ta ra vào công ty.

Báo cáo Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)