Chương 4 - Tình Kiếp Của Hồ Yêu
Ta không hiểu.
“Nàng sẽ bị thiên đạo xóa bỏ. Thiên giới, yêu giới, Minh giới đều sẽ không dung nàng.”
Ta cười.
Đây đại khái là lần đầu tiên ta cười sau khi chết.
“Ngươi khoét linh cốt của ta, hại ta hồn phi phách tán, chẳng lẽ không phải xóa bỏ sao? Ngươi đã từng dung ta à?”
Hắc khí nơi ngực ta càng lúc càng đậm.
Ta cảm thấy xương đuôi hơi ngứa.
Giống như có thứ gì đó sắp mọc ra.
Sau đó, một bàn tay vỗ nhẹ lên đỉnh đầu ta.
Linh khí như dòng suối nhẹ nhàng tràn vào cơ thể ta.
Là Quân Dao.
“Ân nhân, ta dùng Phược Tiên Thằng trói hắn, hiện giờ hắn chỉ là một phàm nhân bình thường. Ngươi cầm dao đâm hắn là được, không cần động can qua lớn như vậy.”
Tiên quân muốn nói gì đó, Quân Dao lập tức phong miệng hắn lại.
“Để hắn đền mạng, sau đó chúng ta cùng đi tìm cách khôi phục thân thể cho ngươi, được không, ân nhân?”
8
Ta biết Quân Dao là vì muốn tốt cho ta.
Phệ Hồn ở trong cơ thể ta, dựa vào oán khí của ta để sinh trưởng.
Quân Dao nói với ta, hiện giờ ta không chết là vì Phệ Hồn xem ta như vật chứa.
Nếu một ngày nào đó ta không còn vắt ra được chút hận ý oán niệm nào, Phệ Hồn sẽ hoàn toàn nuốt chửng ta.
Khi ấy ta sẽ thật sự biến mất khỏi đất trời.
Nhưng ngược lại, nếu ta chỉ còn lại oán khí, Phệ Hồn cũng sẽ đoạt xá ta.
Ta nên làm thế nào đây?
“Ân nhân, ta có một kế.”
“…Ngươi nói đi.”
“Ngươi lấy Tiên quân ra dùng. Phệ Hồn đói thì ngươi cho ăn, Phệ Hồn no thì ngươi lui.”
Ánh mắt Quân Dao sáng rực, như thể phát hiện ra bảo vật gì.
Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy thần nữ thật sự rất thần.
Từ đó về sau, ngày nào ta cũng đi tìm Tiên quân.
Ban đầu Tiên quân còn nói với ta:
“Tiểu Bạch, nàng cởi Phược Tiên Thằng ra, sau đó ta sẽ thay nàng lấy Phệ Hồn ra ngoài.”
Ta khẽ mỉm cười, gọi hắc khí ra, trực tiếp chui vào từ lỗ mũi hắn.
Tiên quân kêu thảm không ngừng.
Nực cười.
Vậy mà còn muốn giết ta thêm lần nữa.
9
Mỗi ngày ta ăn một chút tiên lực của hắn.
Không nhiều.
Giống như năm xưa hắn từng chút từng chút khiến ta yêu hắn vậy.
Ta chính là muốn hắn ngày ngày nhìn tiên lực của mình trôi đi, ngày ngày cảm nhận bản thân yếu dần.
Ngươi hỏi tiên giới không có ai phản đối sao?
Sau lưng ta là thần nữ.
Ta là ân nhân cứu mạng của thần nữ.
Chiến thần sao?
Lúc nào cũng có thể tạo lại.
Tiên giới không thiếu người tài.
Huống hồ hiện giờ tam giới thái bình, cũng chẳng có chỗ nào cần đến hắn.
Phệ Hồn mỗi ngày thôn phệ tiên lực.
Sau khi ăn no, phần dư lại ngược dòng chuyển hóa thành sức mạnh mà ta có thể sử dụng.
Ta dường như biến thành một tồn tại hoàn toàn mới.
Quân Dao muốn đặt cho ta một danh hiệu.
“Kẻ Phệ Hồn. Ngươi gọi là Kẻ Phệ Hồn đi, oai quá!”
“Khó nghe quá, đổi cái khác.”
“Ừm… vậy gọi là Thú Ăn Tiên Quân.”
“Ngươi ngậm miệng đi.”
Dưới sự giúp đỡ của nàng, ta bắt đầu tu luyện một loại công pháp hoàn toàn mới.
Lấy Phệ Hồn làm lõi, lấy tiên lực của Tiên quân làm dẫn.
Trong tam giới chưa từng có ai tu luyện như vậy.
Có lẽ vì chưa từng có ai giống ta, đồng thời có được chí bảo Minh giới và sự dốc sức trợ giúp của thần nữ tiên giới.
Cộng thêm một vật dẫn trong thời gian ngắn dùng mãi không hết.
Tiên lực của Tiên quân là tích lũy vạn năm, sâu dày như biển cả.
Ta thì ở bên bờ biển, từng muỗng từng muỗng múc lên.
Ba tháng sau, ta cảm nhận được tim mình đập.
Dù chỉ một nhịp.
Quân Dao vui đến mức nhảy dựng lên, như thể thứ ta vừa đập là thai động vậy.
Một năm sau, ta mọc ra cái đuôi đầu tiên.
Đen sì sì, hoàn toàn khác với chín cái đuôi vàng rực trước kia của ta.
Quân Dao yêu thích không buông tay, động một chút lại đến ôm.
Ta chê phiền, thỉnh thoảng dùng đuôi quất nàng.
Nàng càng vui hơn.
10
Một năm qua sự biến đổi của Tiên quân có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Mái tóc bạc vốn có biến thành tóc trắng.
Gương mặt tuấn mỹ dần bị nếp nhăn lấp đầy.
Có chút phát triển theo hướng lão bà bà Minh giới.
Bây giờ không cần Phược Tiên Thằng, hắn cũng không trốn được.
Chỗ ở của hắn đầy tai mắt của thần nữ.
Ban ngày hắn phải xử lý công vụ.
Ban đêm, một kẻ không sống không chết như ta không cần ngủ, liền đi hút tiên khí của hắn.
Đêm hôm ấy, khi hắn ngồi đó nửa sống nửa chết, bỗng mở miệng:
“Nàng còn nhớ ngày đầu tiên nàng hóa thành hình người không?”
Ta đang thôn phệ tiên lực của hắn.
Hắc khí khựng lại một chút, rồi hút càng mạnh hơn.
Nhớ chứ.
Đương nhiên nhớ.
Ngày đầu hóa hình, ta vui đến mức trần trụi nhào tới muốn ôm hắn.
Hắn quay lưng đi, vành tai đỏ bừng.
“Mặc y phục vào.”
“Ta không có.”
“Ở trong phòng, trước khi ta quay về không được ra ngoài.”
Hắn ném áo ngoài cho ta, đầu cũng không quay lại mà chạy mất.