Chương 4 - Tình Huynh Muội Đối Đầu
Từ nhỏ nàng đã được mẫu thân và huynh trưởng nâng niu trong lòng bàn tay.
Nàng muốn thứ gì còn chưa cần nói, mẫu thân và huynh trưởng đã đưa cho nàng.
Đến giọng nói lớn một chút nàng cũng chưa từng nghe, sao có thể chịu được cách nói chuyện trực tiếp như vậy?
Nhưng đối với ta, sự thẳng thắn không pha lẫn bất cứ yêu cầu nào lại vô cùng đáng quý.
Hốc mắt ta chợt cay cay.
10
Những ngày sau đó còn thoải mái hơn ta tưởng.
Công công tuy ít nói, nhưng hễ gặp thứ gì thú vị sẽ mang về cho ta.
Chim máy biết nói, trâu máy có thể điều khiển đánh nhau, bày kín cả một giá.
Bà bà thì ba ngày hai bữa lại kéo ta ra ngoài dạo cửa hàng, nghe hát.
Gặp ai bà cũng khen:
“Con dâu nhà ta vừa xinh đẹp, tính tình cũng tốt.”
Có lần ta không cẩn thận nhiễm phong hàn, bà tự tay sắc thuốc mang đến phòng ta.
Bà vừa đút thuốc cho ta uống, vừa mắng Dung Dữ:
“Đều tại tên tiểu tử ấy không chăm sóc con chu đáo. Chờ nó trở về, ta sẽ xử lý nó.”
Mắng xong, bà lại hung dữ giục ta uống hết thuốc:
“Không được để thừa một giọt.”
Thuốc rất đắng, lòng ta lại vô cùng ấm áp.
Rõ ràng ta là con dâu, nhưng bọn họ lại thật sự coi ta như con gái mà đối đãi.
Tình cảm giữa ta và Dung Dữ cũng dần tốt đẹp hơn.
Hắn không nói nhiều, nhưng mọi chuyện đều thật sự làm bằng hành động.
Ta nói muốn trồng nho trong viện, hắn lập tức dựng giàn nho.
Ta nói muốn ăn món do chính tay hắn nấu, hắn cầm dao lên bắt đầu học.
Mỗi lần ta ra ngoài, bất kể đi đâu, chỉ cần có thời gian, hắn đều tự mình đưa đón.
Hôm ấy, ta hẹn vài vị phu nhân đến Minh Hương lâu ở phía đông thành uống trà.
Mấy người đang trêu chọc ta.
“Vẫn là muội muội nhà họ Đàm khiến người ta thương. Mỗi lần ra ngoài, phu quân nhất định phải đến đón, cứ như sợ bị người khác bắt cóc vậy.”
Vừa dứt lời, Dung Dữ đã xuất hiện dưới lầu.
Khiến mấy người càng cười lớn hơn.
Ngoài tiếng cười, ta nhìn thấy tỷ tỷ và Ôn Ngạn đang đứng ngoài hành lang.
Tỷ tỷ mặc bộ y phục màu tím hồng nhạt mà nàng yêu thích nhất.
Ôn Ngạn đứng bên cạnh nàng.
Cả hai đều nhìn chằm chằm vào ta.
Ta đứng dậy cáo biệt các vị phu nhân, sau đó bước ra ngoài.
“Tỷ tỷ, tỷ phu.”
Dung Dữ cũng đi lên lầu.
Hắn khoác áo choàng lên người ta, lại cẩn thận buộc dây áo, sau đó mới hành lễ với hai người:
“Tỷ tỷ, tỷ phu.”
Hai người khẽ gật đầu.
Ánh mắt đồng thời rơi xuống chiếc áo choàng đã được buộc ngay ngắn.
Môi tỷ tỷ mấp máy.
Một lúc lâu sau, nàng mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười:
“Muội muội, lâu rồi không gặp.”
Ta cười:
“Đúng vậy. Tỷ tỷ vẫn khỏe chứ?”
Nàng không trả lời.
Ôn Ngạn lại đột nhiên lên tiếng:
“Dung đại nhân ở trong quân doanh mà cũng nhàn nhã như vậy, ngày nào cũng có thể xoay quanh phu nhân.”
Có lẽ người này lại phát bệnh.
Ta vừa định nói, Dung Dữ đã nhẹ nhàng nắm lấy tay ta:
“Không sánh được với tỷ phu làm quan trong triều. Quân doanh là quốc gia, phu nhân là gia đình. Quốc gia yên ổn chẳng phải cũng là để gia đình được bình an sao?”
Hắn vừa dứt lời, không khí đột nhiên im lặng.
Nụ cười trên mặt tỷ tỷ cứng đờ.
Trong mắt thoáng qua vẻ khó xử, những ngón tay đang siết khăn cũng hơi trắng bệch.
Sắc mặt Ôn Ngạn cũng trầm xuống.
Hắn giật khóe môi:
“Trước đây không ngờ muội phu lại khéo ăn nói như vậy.”
Nói xong, hắn quay sang tỷ tỷ:
“Nương tử, chúng ta đi thôi.”
Tỷ tỷ không đáp lời hắn mà nói với ta:
“Nếu muội muội có thời gian, ngày khác chúng ta có thể cùng trở về thăm mẫu thân và huynh trưởng. Bọn họ đã nhắc đến muội rất lâu rồi.”
Từ sau ngày lại mặt, quả thật ta chưa từng quay về.
Dù có rất nhiều chuyện trước kia khiến ta không vui, nhưng dù sao bọn họ vẫn là người nhà.
Ta đáp:
“Được.”
Nói xong, bọn họ quay người rời đi.
Ta nhìn theo bóng lưng của hai người, trong lòng có một cảm giác khó diễn tả.
Tỷ tỷ đi rất nhanh.
Ôn Ngạn theo sau nàng, nhưng giữa hai người luôn cách nhau nửa bước.
Trên mặt Ôn Ngạn cũng không còn vẻ vui mừng khi vừa thành thân.
Một người muốn gả, một người muốn cưới, đôi bên tâm đầu ý hợp.
Theo lý mà nói, bọn họ phải càng ân ái mới đúng.
Thấy ta ngẩn người, Dung Dữ nhẹ nhàng bóp tay ta:
“Sao vậy?”
Ta cười rồi lắc đầu:
“Không có gì. Chúng ta về thôi.”
11
Không qua mấy ngày, tỷ tỷ quả nhiên gửi thiếp mời ta trở về thăm mẫu thân.
Dung Dữ vốn muốn đi cùng ta, nhưng trong quân doanh đột nhiên có việc, hắn chỉ có thể đưa ta đến cửa.
Vừa bước vào phòng khách, ta đã nhìn thấy tỷ tỷ đang trốn trong lòng mẫu thân khóc lóc.
Huynh trưởng đứng bên cạnh, lông mày nhíu chặt.
Cảnh tượng như vậy, ta đã quá quen thuộc.
Quả nhiên, ta còn chưa mở miệng, mẫu thân đã nhìn về phía ta:
“Con không biết tỷ tỷ và tỷ phu con đang xảy ra mâu thuẫn sao? Phu thê các con ân ái thì không thể tránh mặt nàng một chút à? Nhất định phải thể hiện trước mặt nàng sao?”
Lẽ ra ta phải quen rồi.
Nhưng lời của bà vẫn giống như một cây kim đâm vào tim ta.
Có mẫu thân lên tiếng, tỷ tỷ chậm rãi ngẩng đầu khỏi lòng bà, nước mắt lưng tròng nhìn ta:
“Muội muội, bây giờ muội sống tốt, ta cũng vui thay cho muội. Nhưng muội có biết ta đang sống những ngày tháng thế nào không?”