Chương 13 - Tình Huống Dở Khóc Dở Cười Trên Xe Buýt
Trình Ký Dữ ôm cổ hít khí lạnh.
“Đáng đời!”
Tôi đùng đùng lên lầu.
Nửa đêm, Trình Ký Dữ dùng sắc dụ tôi. Anh gửi tới một tấm ảnh, dấu răng tôi để lại trên cổ anh đã tím lên.
Anh nói: “Cún con hơi hư, phải dạy dỗ cho tử tế.”
Tôi nhìn chằm chằm câu đó, mất ngủ.
16
Mười giờ sáng hôm sau, Trình Ký Dữ đúng giờ xuất hiện dưới lầu nhà tôi.
Tôi đội cái đầu như ổ gà.
“Đại ca, anh không ăn Tết à?”
“Chẳng phải còn chưa tới giao thừa sao?”
“Bố mẹ anh cho anh ra ngoài?”
“Tôi nói với họ đi tìm bạn gái, bố tôi đưa xe cho tôi.”
Tôi nhìn chiếc xe sáng bóng phía sau anh, rơi vào trầm tư.
Có điều, được hẹn hò thì tôi vẫn rất vui.
Tôi trang điểm rồi ngồi lên ghế phụ của Trình Ký Dữ.
“Em ra ngoài mặc váy?!”
“Ôi dào, không lạnh đâu, em có mặc tất mà, bên ngoài còn có áo bông dài.”
Trình Ký Dữ im lặng tăng nhiệt độ điều hòa lên.
Hai chúng tôi tới rạp chiếu phim.
Sau đó tôi khó tin nhìn bộ phim ma trước mặt.
“Anh nghiêm túc đấy à?”
“Không sao, nếu hai người đều sợ…” Trình Ký Dữ dừng một chút. “Vậy chính là âm âm thành dương.”
Ngụy biện!
Nhưng tôi đã lâu không xem phim ma, trong lòng hơi ngứa ngáy.
Tiếp đó, tôi xem vô cùng thích thú, thỉnh thoảng còn bình luận vài câu.
“Haiz, cảnh này thật ra không đáng sợ.”
“Chậc, sao lại hét to thế.”
“Tôi sợ.”
“Không sao, em không sợ.”
Tôi vươn tay che mắt Trình Ký Dữ.
Anh đưa tay bắt lấy tay còn lại của tôi, nghiêng đầu một chút, ghé sát đầu tôi.
“Vẫn sợ, làm sao đây?”
Lông mi anh quét qua lòng bàn tay tôi, gãi đến mức lòng tôi ngứa ngáy.
Tôi nghiêng đầu hôn nhẹ lên mặt anh.
“Như vậy thì sao?”
“Vẫn chưa đủ.”
Tôi lại khẽ hôn khóe môi anh một cái.
Khi rời ra, tôi bị anh giữ lấy đầu, nụ h /ôn này bị làm sâu hơn.
Trên đầu tôi được anh phủ áo khoác lên.
Bàn tay đang che mắt anh chậm rãi buông xuống. Trong bóng tối, đôi mắt đen kịt của anh mang theo ý cười.
“Như vậy là không sợ nữa.”
Tôi tức đến xù lông chui ra khỏi áo khoác.
Bị anh làm loạn như vậy, nửa sau bộ phim tôi gần như không xem nổi. Trình Ký Dữ còn cứ nghiêng đầu nhìn tôi, thỉnh thoảng xoa má tôi.
“Đừng giận.”
Ra khỏi rạp chiếu phim, tôi vẫn không muốn để ý tới anh, luôn giữ khoảng cách với anh.
Nhưng Trình Ký Dữ đột nhiên chạy tới ngồi xổm trước mặt tôi, tôi bị dọa lùi về sau một bước.
Anh kéo khóa áo phao của tôi, che chiếc váy ngắn bên trong lại.
Sau đó dẫn tôi đi mua quần.
“Mặc như vậy lạnh quá.”
Tôi bị ép mặc chiếc quần xấu vô cùng anh mua.
“Xấu quá.”
“Lạnh quá, thật sự không tốt cho chân.”
“Được rồi.”
Nhưng khi tôi nhìn thấy mấy chiếc váy nhỏ trong cửa hàng chuyên bán đồ, mắt tôi sáng lên.
“Muốn à?”
“Ừm.”
Sau khi Trình Ký Dữ mua liền ba chiếc váy, tôi ngăn anh lại.
“Nhiều quá, nhiều quá rồi.”
“Không sao, bạn gái của tôi thì tôi cưng.”
Tôi hạnh phúc đến mức muốn nổi bong bóng.
“Nhưng…” Trình Ký Dữ nghiêm túc nói. “Chỉ được mặc khi trời ấm, hơn nữa lúc tôi không ở bên thì không được mặc quá ngắn, người xấu nhiều lắm.”
Tôi chu môi.
“Quản rộng thật đấy.”
“Nghe thấy chưa?” Trình Ký Dữ nâng cằm tôi lên, nhìn vào mắt tôi.
Trước sự uy hiếp của anh, tôi chỉ có thể vội gật đầu.
“Biết rồi.”
“Ngoan thật.”
Anh xoa đầu tôi.
Ăn no uống đủ chơi vui xong, Trình Ký Dữ lái xe đưa tôi về nhà.
Tôi ngồi trên xe gà gật, vẫn luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.
Trình Ký Dữ tưởng tôi ngủ rồi, bèn đắp một tấm chăn lên người tôi.
Tới khu dân cư, anh đỗ xe xong nhưng không gọi tôi dậy.
Ngón tay có vết chai mỏng của anh lướt qua mắt tôi.
Làm gì vậy chứ.
Anh ghé sát tôi, hôn nhẹ lên má tôi một cái.
Tôi hơi căng thẳng, theo bản năng nín thở.
“Haiz.” Anh chậm rãi mở miệng. “Lý do sợ ma rất đơn giản. Hồi nhỏ ra ngoài chơi, bố tôi và mẹ kế nửa đêm làm lạc mất tôi, kết quả hai người họ vẫn chơi vui quên trời đất.
“Tôi cảm thấy thế giới này lạnh lẽo, cho tới khi gặp được em.
“Sợ ma vốn chỉ là một chuyện nhỏ, ảnh hưởng tới tôi không lớn.
“Em không hẳn là sự cứu rỗi của tôi, nhưng là người tốt nhất mà tôi từng gặp.”
Cả người tôi bị lời tỏ tình ngâm đến mềm nhũn.
Trình Ký Dữ tiếp tục nói:
“Bốn năm trước, tôi gặp một cô bé. Cô bé ấy nói, tôi sẽ tìm được một người đi nhà ma cùng tôi.”
Hửm?
Hình như anh khẽ cười một tiếng.
“Không ngờ, cô bé ấy lại tự mình tới làm người đó.”
!!!
Tôi kinh ngạc đến suýt nhảy dựng lên. Anh nhận ra tôi từ khi nào vậy?
“Còn về việc nhận ra em từ khi nào, đương nhiên là ngay từ cái nhìn đầu tiên. Em lớn lên rồi, càng xinh hơn.
“Trước kia tôi tưởng em là một cô gái văn nhã, sau này mới phát hiện em rất hoạt bát, còn hơi ngốc nữa.
“Vốn dĩ tôi muốn tiến từng bước một, ai ngờ tiểu yêu tinh lại chủ động tấn công.”
Tôi kinh ngạc đến không nói nên lời. Cuối cùng hóa ra con mồi lại là chính tôi.
Khoảnh khắc này, tôi hoàn toàn hiểu câu: thợ săn ưu tú thường xuất hiện dưới dáng vẻ con mồi.
Tốt lắm, tôi giận rồi.
Tôi đột nhiên mở mắt, đôi mắt như có ánh sao lưu chuyển của Trình Ký Dữ cứ thế đâm thẳng vào mắt tôi.
Anh khựng lại.
“Em nghe thấy rồi?”
Tôi nhìn anh, bỗng cảm thấy ai là con mồi của ai cũng không quan trọng nữa.
Kết quả đã rất tốt rồi.