Chương 6 - Tình Bạn Thử Thách
Cuối cùng, nó lại đương nhiên lấy đi thứ quan trọng nhất của bạn.
Cuộc sống ở thành phố mới dần đi vào quỹ đạo.
Tôi đi làm đúng giờ, tan làm đúng giờ.
Cuối tuần đi siêu thị mua đồ ăn.
Thỉnh thoảng ăn cơm với đồng nghiệp.
Tôi vẫn sẽ đối chiếu biển số xe, kiểm tra khóa cửa, không tùy tiện tiết lộ thông tin giấy tờ.
Có người đùa, nói tôi quá cẩn thận.
Tôi cười, không giải thích.
Sự cẩn thận từng cứu mạng tôi.
Tôi không có tư cách chê nó phiền phức.
Khi mùa đông đến, công ty tổ chức team building ở bờ biển.
Gió biển rất lạnh.
Tôi đứng ở cuối cầu gỗ, nhìn từng lớp sóng đẩy vào bờ, rồi từng lớp lại rút đi.
Điện thoại rung lên một cái.
Là một tin nhắn nhắc nhở chống lừa đảo.
“Hãy cảnh giác tuyển dụng lương cao ở nước ngoài, bảo vệ thông tin cá nhân, từ chối xe lạ đưa đón.”
Tôi đọc xong, tắt màn hình.
Sau đó mở túi, xác nhận căn cước vẫn ở ngăn bên trong.
Hộ chiếu ở nhà.
Thẻ ngân hàng vẫn còn.
Điện thoại vẫn còn.
Cuộc đời tôi cũng vẫn còn.
Mặt trời lặn xa xa chìm xuống mặt biển, ánh sáng vàng trải đầy trước mắt.
Tôi bỗng nhớ tới lời Hà Lộc Lộc từng nói.
Cô ta nói, bị kẻ xấu đưa đi có lẽ không phải tai họa, mà là khởi đầu của số mệnh.
Nhưng trong hiện thực, không có ai chịu trách nhiệm cho ảo tưởng của bạn.
Tội phạm sẽ không vì bạn thích đọc tiểu thuyết mà biến thành nam chính thâm tình.
Cửa xe vừa đóng lại, nơi dẫn đến cũng không phải cốt truyện lãng mạn.
Mà là vực sâu.
Tôi dùng một mạng sống để hiểu rõ đạo lý này.
Vậy nên kiếp này, tôi sẽ không để bất cứ ai quyết định thay tôi phải đi đâu, gặp ai, lên chiếc xe nào.
Giấy tờ của tôi, chỉ có thể do chính tôi giao ra.
Hành trình của tôi, chỉ có thể do chính tôi sắp xếp.
Cuộc đời tôi, cũng chỉ có thể do chính tôi chịu trách nhiệm.
Còn những thứ giam cầm, buôn bán và chiếm hữu được bọc dưới lớp vỏ tình yêu kia, cứ để chúng mục nát trong những câu chuyện hư cấu đi.
Người trong hiện thực, thứ nên có nhất chưa bao giờ là ai đó đến cứu cô ấy.
Mà là sự tỉnh táo.
Tự do.
Và một con đường bình an trở về nhà.