Chương 8 - Tin Nhắn Gửi Nhầm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nhan Nhan, hôn anh.”

Giọng nói trầm khàn chắc chắn cũng truyền tới đầu bên kia điện thoại.

Tôi vội vàng cúp máy.

Còn chưa kịp nói gì, lại bị Phó Ngôn Chỉ chặn môi.

30

Sau đó, Phó Ngạn Hy lại tìm tôi vài lần.

Anh ta hung dữ nói: “Nhà họ Phó sẽ không chấp nhận người có xuất thân như cô đâu, cứ chờ anh tôi đá cô đi!”

Hai tháng sau, tôi và Phó Ngôn Chỉ tổ chức hôn lễ.

Trên bản tin phát sóng đám cưới long trọng của nhà họ Phó.

Thông tin của tôi cũng rất nhanh bị đào ra.

Lượng người theo dõi trên tất cả các nền tảng tăng vọt.

Hợp đồng quảng cáo nhận đến mỏi tay.

Tôi vẫn chỉ phụ trách vẽ.

Năm thứ hai, bố tôi ra tù.

Tôi và Phó Ngôn Chỉ tới đón ông.

Bố cúi người ôm lấy tôi.

Thân hình từng cao lớn nay hơi còng xuống, ông khóc như một đứa trẻ.

Bố lại cầm cọ vẽ lên.

Ông mang theo dụng cụ vẽ, đi khắp thành phố, làng quê.

Tôi rất lo trạng thái tinh thần của ông, lén đi theo.

Phó Ngôn Chỉ bình tĩnh nói: “Vợ à, không sao đâu, em đi đi.”

Nhưng cứ vài hôm anh lại lái xe tới.

“Vợ có nhớ anh không?”

“Còn yêu anh không?”

Mỗi lần nghe tôi nói yêu, anh lại dùng sức nhốt tôi trong lòng.

Đúng là muốn lên trời rồi.

Trong một khoảng thời gian rất dài.

Tôi chạy theo bố tôi.

Phó Ngôn Chỉ chạy theo tôi.

Thư ký của Phó Ngôn Chỉ chạy theo anh.

Cho đến một ngày.

Tôi đang cùng bố vẽ lên một bức tường.

Phó Ngôn Chỉ đứng bên cạnh, cầm ô che nắng cho tôi.

Thư ký của anh cầm máy tính bảng, không biết đang báo cáo chuyện gì.

Tôi đột nhiên cảm thấy khó chịu ở dạ dày.

Nôn khan mấy lần.

Ba người đàn ông đồng thời lộ vẻ hoảng hốt.

“Nhan Nhan!”

31

Tôi mang thai.

Bố tôi không chạy nữa.

Bắt đầu nghiên cứu nấu ăn.

Phó Ngôn Chỉ càng khoa trương hơn.

Anh tự cho mình nghỉ thai sản, ở nhà tôi.

Thư ký của Phó Ngôn Chỉ thì càng trông ngóng đến mòn mắt.

32

Buổi chiều, tôi nằm trong lòng Phó Ngôn Chỉ.

Tay anh nắm lấy bắp chân tôi, nhẹ nhàng xoa bóp.

“Cốc cốc.”

Cửa phòng bị gõ.

Là Vưu Vưu.

“Nhan Nhan, dậy chưa? Tớ mang trà sữa cho cậu này!”

Vẻ mặt Phó Ngôn Chỉ hơi cứng lại.

“Cô ấy rảnh đến thế sao? Anh ghét cô ấy.”

Tôi bật cười: “Không sao, Vưu Vưu cũng ghét anh.”

Phó Ngôn Chỉ bất mãn hừ một tiếng.

Vưu Vưu không những mang trà sữa cho tôi, còn dẫn theo một người đàn ông.

Tôi nhìn chồng cô ấy một cái, mặt lập tức xị xuống:

“Tớ ghét chồng cậu.”

Vưu Vưu nhìn Phó Ngôn Chỉ đang chắn trước mặt tôi:

“Tớ cũng ghét chồng cậu.”

Hai người đàn ông: “……”

Nhưng không ngờ hai người họ lại khá hợp chuyện.

Tôi không nhịn được ghé sát Vưu Vưu nói nhỏ.

“Họ có thể nói chuyện gì vậy?”

Vưu Vưu thoải mái cuộn mình trên sofa: “Chắc là trao đổi kinh nghiệm.”

“Kinh nghiệm gì?”

“Đào góc tường với đề phòng tiểu tam ấy.”

“Hả?”

Vưu Vưu nhét khoai tây chiên cho tôi: “Kệ họ đi, chúng ta vui là được.”

Tôi gật đầu.

Đầu tựa lên vai Vưu Vưu.

Yên tâm thoải mái tận hưởng.

Trong bếp đột nhiên truyền tới một tiếng “ầm”.

Bố tôi đang hét:

“Sao nồi canh lại nổ nữa rồi!”

Phó Ngôn Chỉ và chồng Vưu Vưu nghe thấy, lập tức chạy như bay vào bếp.

Vưu Vưu cũng sợ đến mức bật dậy: “Sao vậy sao vậy?”

Tôi nhóp nhép nhai khoai tây chiên.

Nói không rõ tiếng: “Không sao đâu, tớ tích trữ hơn chục cái nồi canh rồi, đủ cho bố tớ nổ thêm một tháng.”

Vưu Vưu giơ ngón cái.

Tôi cười đến cong cả mắt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)