Chương 5 - Tin Nhắn Gửi Nhầm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi ấm ức ném điện thoại sang một bên.

19

Phó Ngôn Chỉ ngồi xuống bên cạnh tôi: “Nhan Nhan, ngoài Cố Vũ ra, còn ai gửi cho em cơ…… phòng gym nữa không?”

Tôi nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

“Phòng gym thì không, nhưng Tần Lãng thích xe mô tô, lúc nào cũng hỏi em có muốn thử không.”

“Tần Lãng?”

“Bạn đại học của Phó Ngạn Hy.”

“Tần Lãng từng làm người mẫu cho em, anh ấy có một chiếc mô tô rất ngầu.”

Đôi mắt Phó Ngôn Chỉ tối đen: “Ừm.”

Tôi ngước mắt nhìn anh.

Theo trực giác, bổ sung thêm một câu:

“Không ngầu bằng anh.”

Phó Ngôn Chỉ bế tôi ngồi lên đùi anh, thấp giọng nói:

“Nhan Nhan chưa từng vẽ anh.”

Cả người tôi cứng lại.

Chúng tôi mới hẹn hò hai ngày thôi nhỉ?

Phó Ngôn Chỉ dường như đã hoàn toàn nhập vai bạn trai.

Nhưng tôi vẫn còn rất mơ hồ.

Lúc nào cũng cảm thấy mình đang nằm mơ.

Tôi hỏi anh: “Em có thể vẽ không?”

“Đương nhiên.”

20

Căn hộ tôi thuê có hai phòng ngủ một phòng khách.

Một trong số đó được dùng làm phòng vẽ.

“Làm người mẫu không cần cởi à?”

Phó Ngôn Chỉ ngồi trên ghế cao, hơi nghiêng đầu nhìn tôi.

Tôi nuốt nước bọt: “Cần.”

Tôi có tội.

Sao tôi có thể để Phó Ngôn Chỉ làm chuyện như thế này được chứ.

Giống như anh thật sự từ trên mây nhảy xuống vũng bùn là tôi.

Thấy Phó Ngôn Chỉ cởi áo sơ mi ném sang một bên, tôi nói: “Được rồi.”

Anh ngước mắt nhìn tôi, không nói gì.

Trong mắt dường như lóe lên một chút tiếc nuối.

Tôi cúi đầu loay hoay với màu vẽ, không nghĩ nhiều.

Tôi từng gặp rất nhiều người mẫu.

Trước giờ lòng vẫn bình lặng như nước.

Nhưng khi vẽ Phó Ngôn Chỉ, trong đầu tôi lại bật ra một suy nghĩ.

Cái gói đó…… ghê thật.

Sau này sẽ là của tôi sao?

Tôi vội vàng chuyển tầm mắt.

Phó Ngôn Chỉ vẫn luôn nhìn tôi.

Đôi mắt đen như mực, giống một vòng xoáy.

“Nhan Nhan, nóng lắm à?”

“Hả?”

“Mặt đỏ rồi.”

“À, nóng, đúng là hơi nóng.”

Tôi xoèn xoẹt vung cọ.

Anh đột nhiên nhẹ giọng nói: “Nhan Nhan, có lẽ phải để lần sau tiếp tục.”

Tôi kinh ngạc nhìn anh: Tại sao?”

Ánh mắt anh nhẹ nhàng liếc xuống dưới.

Tôi cũng nhìn theo, mắt lập tức mở to.

Phó Ngôn Chỉ chậm rãi đứng dậy, hoàn toàn không nhìn ra chút chật vật nào.

“Xin lỗi, bị bạn gái mình nhìn như thế này, anh rất khó bình tĩnh, anh cần đi xử lý trước.”

Tôi theo bản năng hỏi: “Có cần em giúp không?”

Giây tiếp theo.

Ánh mắt anh nhìn tôi trở nên nguy hiểm.

21

“Được chưa?”

“Nhan Nhan không nhìn thấy à?”

“……”

Thân hình cao lớn của Phó Ngôn Chỉ hoàn toàn bao phủ lấy tôi.

Bộ đồ mặc nhà in hình hoạt hình trên người tôi trở nên nhăn nhúm.

Anh tựa đầu vào hõm vai tôi.

Gương mặt anh tiến lại gần.

Tôi theo bản năng né đi.

“Anh biết chuyện bố mẹ em…… anh không sợ sao?”

Từ nhỏ tới lớn, câu tôi nghe nhiều nhất chính là:

“Mẹ nó chết vì căn bệnh đó, đừng đến gần nó.”

Mãi tới khi tôi học đại học, rời khỏi thành phố nhỏ ấy.

Mọi thứ mới dần tốt lên.

Trán Phó Ngôn Chỉ áp vào trán tôi.

“Nhan Nhan, người sợ hãi rõ ràng là em.”

22

Rất lâu sau, anh nắm tay tôi.

Đưa xuống dưới vòi nước rửa sạch.

“Nhan Nhan, chúng ta là một đôi.”

“Ừm.”

Tôi tựa lưng vào lồng ngực anh.

Hai má nóng bừng.

Tay hai chúng tôi đan vào nhau dưới nước, thân mật không một kẽ hở.

Giọng nói khàn khàn của anh truyền vào tai tôi.

“Tại sao anh luôn cảm thấy em có thể bỏ rơi anh bất cứ lúc nào?”

Tôi đột nhiên ngẩng đầu: “Em không……”

Trong gương, tôi nhìn khuôn mặt đẹp đến kinh người của anh.

Hàng mi anh hơi rũ xuống, đôi môi mỏng kề sát tai tôi.

Nhận ra tôi đang nhìn, anh nâng mắt nhìn vào gương.

Đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ.

“Không có là tốt. Nhan Nhan, em làm anh thành thế này thì phải chịu trách nhiệm.”

Tôi vô cớ hoảng hốt, liên tục gật đầu bảo đảm:

“Em sẽ chịu trách nhiệm.”

Không phải, có gì đó sai sai đúng không?

Anh còn sợ tôi không cần anh nữa?

Nghe được câu trả lời của tôi, khóe môi Phó Ngôn Chỉ cong lên: “Ừm.”

Nói xong, anh hôn lên má tôi một cái.

Tôi cảm thấy ngứa, muốn né đi.

Anh bóp cằm tôi, không cho tôi né.

23

Mối quan hệ giữa tôi và Phó Ngôn Chỉ tiến triển thần tốc.

Nhưng tôi phát hiện anh dường như có hai bộ mặt.

Anh hơi bám người.

Cũng hoàn toàn chẳng nhịn nổi ham muốn!

Cứ cách vài hôm anh lại ngủ lại chỗ tôi.

Cái kiểu quấn người đó càng được thể hiện triệt để.

Rõ ràng chẳng làm gì, nhưng mỗi lần thức dậy tôi đều cảm thấy mệt.

Vưu Vưu do dự hỏi tôi: “Cưng, cậu chắc anh ấy không phải là không được chứ?”

Tôi hét siêu to: “Anh ấy siêu được!”

“Vậy sao cứ dừng ở bước cuối, anh ấy cố ý làm cậu khó chịu à?”

Tôi xụ mặt: “Tớ cũng không hiểu.”

Vốn dĩ tôi vô dục vô cầu.

Anh vừa đến, tối nào tôi cũng bắt đầu khó chịu.

Cuối cùng Vưu Vưu nói với tôi:

“Nhan Nhan, phương án tranh tường của chúng ta được duyệt rồi.”

“Tốt quá.”

“Nhưng bên khách hàng là Phó Ngôn Chỉ, cậu biết không?”

“……Anh ấy không nói với tớ.”

Sau khi tốt nghiệp, theo đề nghị của giảng viên hướng dẫn, tôi mở một studio.

Vưu Vưu phụ trách kết nối công việc.

Tôi phụ trách vẽ.

24

Buổi tối, Phó Ngôn Chỉ như thường lệ tới nấu cơm.

Tôi nói với anh: “Phó Ngôn Chỉ, thật ra anh không cần thương hại em rồi cho em công việc đâu.”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)