Chương 1 - Tin Nhắn Cuối Cùng
Trước khi làm thủ thuật phá thai, bạn thân hỏi tôi:
“Em và Nghiêm Trạch An đã có con rồi, sao tự nhiên lại muốn chia tay?”
Tôi đưa điện thoại cho cô ấy.
“Vì một tin nhắn WeChat.”
Đoạn chat dừng lại vào buổi trưa. Tôi gửi cho Nghiêm Trạch An một bức ảnh bữa ăn, tiện miệng chê đồ ăn đặt ngoài của quán này khó ăn.
Bốn tiếng sau, anh ta trả lời một chữ: “Ừ.”
Nhưng trên vòng bạn bè, tôi lại thấy anh ta thả tim bài đăng bữa trưa của Lương Họa Nghi, còn bình luận:
【Ăn đồ đặt ngoài không tốt cho sức khỏe. Sau này anh sẽ nấu cơm cho em như hôm nay.】
Bên dưới là một đống bình luận qua lại vụn vặt giữa hai người họ, trò chuyện vô cùng rôm rả.
Tôi nhìn chằm chằm vào bài đăng đó rất lâu, rồi xóa câu “Trưa nay anh ăn gì?” trong khung chat.
Sau đó, tôi kéo lên xem lại lịch sử trò chuyện của chúng tôi.
Suốt bảy năm qua tôi luôn thích chia sẻ với Nghiêm Trạch An đủ thứ chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống. Nói về hoa, về cỏ, về con mèo hoang dưới nhà.
Từ lúc ban đầu hào hứng trò chuyện với tôi, dần dần anh ta chỉ còn trả lời qua loa bằng mấy chữ “ừ”, “à”.
Bởi vì Lương Họa Nghi đã về nước.
Tình yêu luôn đi kèm với mong muốn được chia sẻ. Những lời anh ta không nói với tôi, chắc chắn đã nói với người khác.
“Nhậm Đường, đến lượt làm thủ thuật rồi.”
Y tá gọi tôi.
Tôi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ một cái, rồi bước tới.
Nghiêm Trạch An, hoàng hôn hôm nay rất đẹp.
Nhưng tôi đã không còn muốn chụp lại gửi cho anh nữa.
1
Khi từ bệnh viện trở về, đã hơn tám giờ tối.
Tôi đứng ở cửa, còn chưa kịp thay giày thì đã nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của Nghiêm Trạch An.
Anh ta đang nói chuyện điện thoại rất vui vẻ với Lương Họa Nghi.
“Anh cũng thấy bộ phim đó rất thú vị. Có cơ hội chúng ta ra rạp xem lại lần nữa. Mấy tình tiết trong đó đúng là đỉnh thật, nhất là đoạn cuối…”
Nghiêm Trạch An ngẩng đầu, liếc thấy tôi mặt mày tái nhợt đứng ở cửa. Vẻ mặt anh ta chẳng thay đổi gì.
Anh ta chỉ đưa tay che micro điện thoại, nhìn tôi rồi thuận miệng nói:
“Anh đang nói chuyện với Họa Nghi, anh vào phòng làm việc trước đây. Hôm nay mệt nên anh không nấu cơm. Em tự đặt đồ ăn ngoài đi.”
“Em đang mang thai, nhớ đặt ở quán chuỗi lớn một chút, sạch sẽ hơn.”
Nói xong, Nghiêm Trạch An không đợi tôi trả lời, lại áp điện thoại lên tai.
“À đúng rồi, Họa Nghi. Còn một bộ phim tài liệu rất hay nữa, em xem chưa? Tên là…”
Anh ta xoay người, đi thẳng vào phòng làm việc, còn tiện tay đóng cửa lại.
Tôi nhìn bóng lưng Nghiêm Trạch An biến mất sau cánh cửa, rồi cúi đầu nhìn tờ giấy phẫu thuật phá thai trong tay đã bị mình siết đến biến dạng.
Tôi tự giễu lắc đầu, cười khổ hai tiếng.
Vốn dĩ tôi định nói chuyện đàng hoàng với Nghiêm Trạch An, nói rõ chuyện chia tay, coi như không phụ bảy năm tình cảm của chúng tôi.
Không ngờ, anh ta ngay cả chút thời gian đó cũng không muốn dành cho tôi.
Vừa làm thủ thuật xong, cơ thể tôi yếu ớt lại mệt mỏi, chẳng có chút khẩu vị nào.
Tôi không đặt đồ ăn ngoài, chỉ đi tắm một cái, nghĩ bụng chờ Nghiêm Trạch An nói chuyện điện thoại xong rồi sẽ nói chuyện của chúng tôi.
Nhưng tôi đợi rất lâu.
Đến cả vé xe rời đi tôi cũng sắp mua xong rồi, Nghiêm Trạch An vẫn còn hăng say ở trong phòng làm việc buôn điện thoại với Lương Họa Nghi.
Điều này khiến tôi nhớ lại lúc tôi và anh ta mới yêu nhau.
Ngay cả một câu quảng cáo trên TV, chúng tôi cũng có thể nói chuyện suốt nửa ngày.
Còn bây giờ, tôi gần như không nhớ nổi lần gần nhất tôi và Nghiêm Trạch An nói với nhau quá năm câu là khi nào.
Chắc là tuần trước, lúc bàn thực đơn tiệc cưới.
Hiếm khi chúng tôi có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng một lúc, cuối cùng lại cãi nhau ầm ĩ chỉ vì món “cá mú hấp”.
Tôi kiên quyết muốn hủy món đó.
“Nghiêm Trạch An, em dị ứng hải sản. Em căn bản không ăn được cá mú!”
Nghiêm Trạch An mất kiên nhẫn khuyên tôi:
“Vậy em không ăn là được rồi, Họa Nghi thích ăn cá.”
“Em đừng ích kỷ như vậy được không?”
Tôi bị mắng đến ngẩn người.
Tôi không hiểu nổi, trong tiệc cưới của chính mình, tôi muốn bỏ một món mà bản thân căn bản không ăn được, sao lại thành ích kỷ?
Kết quả cuối cùng, đương nhiên là không vui vẻ gì mà tan rã.
Thực đơn tiệc cưới cũng chưa chốt được.
Bây giờ nghĩ lại, thật ra hôm đó tôi nên nói chia tay rồi.
Chỉ là tôi không nỡ.
Cứ nhất định phải đợi đến hôm nay, đợi đến khi tờ giấy phẫu thuật phá thai nằm trong tay, tôi mới chịu hết hy vọng.
Đến một giờ rưỡi sáng, cuối cùng Nghiêm Trạch An cũng chịu quay về phòng ngủ.
Ban đầu tôi đang dựa vào đầu giường, mơ màng vì buồn ngủ, lúc này cũng tỉnh táo hơn vài phần.
Tôi ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nhìn anh ta:
“Nghiêm Trạch An, em có chuyện muốn nói với anh.”
2
Nghiêm Trạch An ngồi xuống mép giường, liếc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của tôi.
Anh ta bất lực thở dài một hơi.
“Nhậm Đường, anh đi làm cả ngày thật sự rất mệt rồi. Anh thật sự không có thời gian nghe em nói mấy chuyện lặt vặt đâu.”
“Ngủ trước đi, có chuyện gì mai nói tiếp.”
Nghiêm Trạch An nằm xuống bên cạnh tôi, quay lưng về phía tôi rồi nhắm mắt lại.
Căn phòng nhất thời yên tĩnh đến đáng sợ.
Chỉ còn tiếng hít thở của Nghiêm Trạch An dần đều lại.
Những lời tôi muốn nói nghẹn cứng trong lòng, nghẹn đến mức cổ họng đau nhói. Tôi lặng lẽ rơi nước mắt.
Mãi đến khi tiếng thông báo điện thoại vang lên, tôi mới hoàn hồn.
Là tin nhắn báo mua vé máy bay thành công.
Chuyến bay lúc rạng sáng ngày mai.
Tôi sẽ để lại Nghiêm Trạch An và bảy năm tình cảm này ở thành phố đó.
Tôi lau bừa nước mắt hai cái, cuộn mình trên giường rồi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, hiếm khi Nghiêm Trạch An dậy sớm. Anh ta đang đeo tạp dề bận rộn trong bếp.
Thấy tôi đi ra, anh ta dịu dàng cười với tôi:
“Em dậy rồi à?”
“Anh làm bữa sáng cho em, tranh thủ ăn lúc còn nóng đi.”
Tôi hoảng hốt một thoáng, có chút không quen mà cong khóe mắt.
“Vất vả cho anh rồi. Em sẽ ăn hết sạch.”
“Anh làm món g…”
Lời tôi nói đến một nửa thì khựng lại.
Bởi vì trên bàn là hai quả trứng luộc đã bị khoét sạch lòng đỏ, một đống viền bánh mì khô cứng đen sạm, còn có vài lá xà lách đã héo ở mép.
Nghiêm Trạch An vừa cởi tạp dề vừa giải thích:
“Họa Nghi nói muốn ăn sandwich anh làm. Anh thấy nhà còn nguyên liệu nên làm cho cô ấy một ít. Cô ấy thích ăn lòng đỏ trứng và phần ruột bánh mì, nên anh giữ hết cho cô ấy rồi.”
Anh ta lại chỉ vào đống đồ thừa kia:
“Em là phụ nữ mang thai, không nên kén ăn. Em ăn hết phần còn lại đi.”
Nói rồi, anh ta lại cầm mấy hộp sữa mà tôi mua để bổ sung canxi cho bản thân, bỏ hai hộp vào túi đựng đồ ăn.
“Hình như sữa trong nhà sắp hết rồi, anh lấy hết mang đi nhé. Lát nữa em nhớ tự mua thêm. À, nồi bát thì phiền em rửa giúp anh.”
“Anh còn phải đưa Họa Nghi đi làm, không kịp nữa rồi.”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Tôi đứng cạnh bàn ăn, nhìn đống đồ thừa trong đĩa.
Tôi tự hỏi có phải do di chứng sau ca phẫu thuật hôm qua hay không, mà chỉ thấy cả người đau đến không thở nổi.
Tôi ngồi phịch xuống ghế, tủi thân và đau đớn bật khóc.
Khóc đến khi hai mắt sưng lên, tôi mới chậm rãi đứng dậy. Đồ trong đĩa tôi không ăn một miếng nào, đổ hết vào thùng rác.
Sau đó tôi quay về phòng thu dọn đồ đạc.
Đồ của tôi không nhiều.
Bảy năm tình cảm đi đến cuối cùng, cũng chỉ nặng bằng hai chiếc vali cỡ lớn.
Đến trưa, tôi mới chậm chạp cảm nhận được cơn đói.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn gửi cho Nghiêm Trạch An một tin nhắn.
【Trưa nay anh có rảnh không?】
【Em đến tìm anh, chúng ta cùng ăn trưa. Em có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh.】
Không ngoài dự đoán, Nghiêm Trạch An không trả lời.
Tôi lướt vòng bạn bè, rõ ràng ba phút trước anh ta còn bình luận dưới bài đăng của Lương Họa Nghi.
Tôi cắn răng, dứt khoát sao chép tin nhắn đó, rồi hỏi anh ta ngay trong phần bình luận.
Nghiêm Trạch An trả lời trong một giây.
【Bận, không rảnh.】
Trong lòng tôi chua chát đến đắng nghét, cũng không gửi thêm tin nhắn nào nữa.
Tôi trực tiếp gọi điện cho Nghiêm Trạch An.
“Nhậm Đường, không phải anh đã nói…”
“Trưa nay mười hai giờ rưỡi, em đợi anh ở nhà hàng Tây đối diện công ty anh.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Không cho Nghiêm Trạch An cơ hội đổi ý, cũng không cho chính mình cơ hội đổi ý.
Tôi ngồi trong nhà hàng Tây đợi đến một giờ mười phút, Nghiêm Trạch An vẫn chưa xuất hiện.
Tôi còn tưởng anh ta định cho tôi leo cây, vừa cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi thêm một cuộc thì Nghiêm Trạch An cuối cùng cũng tới.
Tôi vừa định mở miệng, Lương Họa Nghi đã xuất hiện từ phía sau anh ta.
“Chào chị dâu, em thấy bình luận của chị nên qua ăn ké.”
“Chị không phiền chứ?”
3
Tôi không nói gì, lạnh mặt nhìn Nghiêm Trạch An.
Tôi đang chờ một lời giải thích.
Bị tôi nhìn chằm chằm, anh ta mất kiên nhẫn. Vừa chu đáo kéo ghế cho Lương Họa Nghi, anh ta vừa nói với tôi:
“Anh đi đón Họa Nghi nên đến muộn một chút.”
“Xin lỗi.”
Tôi “ừ” một tiếng, không có cảm xúc gì, cúi đầu lật thực đơn.
Nghiêm Trạch An hơi kinh ngạc nhìn tôi.
Có lẽ anh ta vốn tưởng tôi sẽ làm ầm lên, nhưng tôi lại nhẹ nhàng bỏ qua như vậy.
Tôi giơ tay gọi phục vụ:
“Cho tôi set A. Rượu vang trong set đổi thành nước ấm là được, cảm ơn.”
Lương Họa Nghi ngồi đối diện bỗng ghé sát tới, chỉ vào thực đơn rồi làm nũng:
“Set đôi này nhìn ngon quá. Tiếc là chị dâu không ăn hải sản nên không gọi được, nhưng em và anh Trạch An đều rất thích ăn. Hay là bọn em gọi set đôi nhé?”
“Chị dâu, được không ạ?”
Nghiêm Trạch An cau chặt mày.
Dù sao lần trước chúng tôi đã cãi nhau vì chuyện hải sản trong thực đơn tiệc cưới, lần này lại là cái gì mà set đôi.
Dù anh ta và Lương Họa Nghi có thân thiết đến đâu, cũng biết chuyện này không phù hợp.
“Họa Nghi, hay là đừng gọi set đ…”
“Được.”
Tôi cắt ngang lời anh ta, mắt cũng chẳng buồn ngước lên.
Ánh mắt Nghiêm Trạch An nhìn tôi càng kỳ lạ hơn.
Cuối cùng, anh ta vẫn không để Lương Họa Nghi gọi set đôi kia.
Anh ta còn lén dùng khóe mắt quan sát phản ứng của tôi sau khi nghe thấy.
Đáng tiếc là tôi chẳng có phản ứng gì.
Không phải giả vờ.
Mà là thật sự cảm thấy chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Suốt cả bữa ăn, Nghiêm Trạch An mấy lần nhìn tôi như muốn nói lại thôi, nhưng đều bị những câu chuyện líu lo không dứt của Lương Họa Nghi lấn át.
Tôi yên lặng ăn đồ ăn trong đĩa, nghe họ nói về phim ảnh, công việc, những chuyện vui gần đây.
Bầu không khí thân mật ấy giống hệt tôi và anh ta của bảy năm trước.
Mãi đến lúc sắp rời đi, cuối cùng Nghiêm Trạch An mới nhớ ra hỏi tôi:
“Nhậm Đường, chuyện rất quan trọng em nói rốt cuộc là chuyện gì?”
Tôi lau miệng, cầm túi xách lên.
“Chuyện riêng của hai chúng ta, nên để hai chúng ta nói riêng.”
“Đi thôi, anh cũng nên về nghỉ trưa rồi.”
Nghiêm Trạch An biết mình đuối lý nên ngượng ngùng không nói thêm gì, chỉ hơi khó xử nhìn tôi.
“Ừm… công ty Họa Nghi ở xa, bên này lại khó gọi xe. Lát nữa anh phải đưa cô ấy về trước, nên…”
Tôi hiểu ý ngoài lời của Nghiêm Trạch An, chủ động giơ màn hình điện thoại cho anh ta xem.
“Em gọi được xe rồi, cũng khá dễ gọi.”
“Anh đưa cô ấy đi đi.”
Nghiêm Trạch An hơi áy náy. Anh ta chủ động đi đến bên cạnh tôi, muốn nắm tay tôi nói vài lời ngọt ngào.
Tôi lặng lẽ tránh đi.
“Xe em đến rồi.”
Tôi xoay người đi ra cửa.
Nghiêm Trạch An đuổi theo hai bước, chắc chắn bảo đảm: