Chương 15 - Tin Nhắn Bí Ẩn Trước Kỳ Thi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vệt sáng xanh dừng giữa chừng, không nhúc nhích nữa.

Tim tôi lạnh đi.

Thứ đó như nhìn thấy cơ hội, đột ngột lao về phía máy.

Bố muốn chặn, nhưng vai bị mép giấy sắc như dao của nó rạch mạnh một đường, máu lập tức trào ra.

“Bố!”

Tôi nhào tới đỡ bố.

Thứ đó dán lên máy, những ô họ tên trống trên ngực nó chớp nháy điên cuồng, giống vô số cái miệng đang cùng hô hấp.

Ngay sau đó, khe giấy phía trước máy quét chậm rãi nhả ra một tờ biểu mẫu mới.

Không phải phiếu trả lời, cũng không phải phiếu đăng ký.

Mà là một tờ cam kết trống.

Phía trên in mấy chữ đen:

Thí sinh tự xác nhận ký tên.

Bên dưới là một dòng ký tên dài để trống, như cố ý chừa cho tôi.

Tim tôi chìm xuống đáy.

Quả nhiên nó vẫn muốn ép tôi tự viết.

“Liễm Liễm, đừng chạm!”

Bố vừa lên tiếng, thứ đó bỗng lại đổi mặt.

Lần này, nó biến thành mẹ tôi.

Đổi quá nhanh, quá giống, đến mức trong chốc lát tôi cũng không kịp phản ứng.

Nó nhào tới trước mặt tôi, mắt đỏ đáng sợ, giọng mang tiếng khóc:

“Liễm Liễm, ký đi. Con không ký, bố con sẽ chết.”

Tay tôi run lên.

Còn mẹ thật của tôi đang quỳ dưới đất, cố gắng đứng dậy từ đống giấy cháy, cổ họng đã khản:

“Đừng tin nó!”

“Bố con không sao! Đừng nhìn nó!”

Nhưng thứ đó giống như có thể nắm chính xác điều tôi sợ nhất, giọng càng lúc càng giống cách mẹ thường dỗ tôi:

“Liễm Liễm, mẹ xin con.”

“Chỉ ký một cái thôi, ký một cái là được.”

“Ký rồi bố con sẽ sống.”

Bố ôm vết thương trên vai, đau đến mặt trắng bệch, nhưng vẫn nhìn chằm chằm tôi: “Đừng viết!”

“Nó đang lừa con!”

“Chỉ cần con viết, tất cả chúng ta đều xong!”

Tôi nhìn máu chảy xuống từ vai bố, mắt lập tức nhòe đi.

Ký một cái.

Nếu thật sự chỉ là ký một cái thì sao?

Nếu thật sự như nó nói, ký nét này xong mọi chuyện sẽ kết thúc thì sao?

Cây bút không biết lăn đến bên chân tôi từ lúc nào, đang nằm yên lặng ở đó.

Tôi chỉ cần cúi xuống là có thể nhặt lên.

“Liễm Liễm…” Nó vẫn khóc.

Tôi nghe thấy hơi thở gấp gáp đến gần như run rẩy của chính mình.

Sau đó, tôi chậm rãi cúi người.

“Đừng…” Giọng bố lập tức biến sắc.

Tôi nhặt bút lên, nhưng không chạm vào tờ cam kết kia.

Mà đột ngột xoay người, đâm mạnh ngòi bút vào hàng ô họ tên trống ở chính giữa ngực thứ đó.

“Không phải ngươi muốn tên sao?” Tôi nghiến răng, giọng cũng run, “Vậy ngươi viết tên mình trước đi!”

Khoảnh khắc đó, cả phòng quét im lặng một nhịp.

Thứ đó như hoàn toàn không ngờ tôi sẽ làm vậy, mọi động tác đều cứng lại.

Cũng chính trong khoảnh khắc này, tôi bỗng nhớ ra một câu bố vừa nói.

Bản thân nó chính là một tờ bài thi mãi mãi để trống tên.

Nó ép tất cả mọi người ký bổ sung, là vì chính nó không có tên.

Nếu nó muốn đến vậy, tôi sẽ viết trả nét bút này cho nó.

Tôi không biết rốt cuộc nó tên gì.

Nhưng từ hai mươi tám năm trước, nó vẫn luôn được ghi nhận là cùng một thứ.

Bài trắng.

Tôi nắm bút, dùng hết sức lực toàn thân, viết mạnh hai chữ vào hàng trống trước ngực nó:

Bài trắng.

Khoảnh khắc ngòi bút hạ xuống, thứ đó bất ngờ phát ra một tiếng thét còn sắc nhọn hơn trước vô số lần.

Những ô họ tên dày đặc trên ngực nó như bị lửa châm, từ giữa nhanh chóng đen lại, quăn xoắn ra ngoài.

“Đốt nó!” Tôi hét đến khàn cả giọng.

Cô Hà phản ứng đầu tiên, trực tiếp ném cả xấp phiếu trả lời đang cháy trong tay về phía nó.

Lửa lập tức bùng lên trên người nó.

Nó điên cuồng vặn vẹo, gào thét, như một tờ giấy trắng khổng lồ bị ném vào lửa, mép giấy nhanh chóng cong lại cháy đen.

Cùng lúc đó, chiếc máy quét đang kẹt cuối cùng cũng chạy lại.

“Vù…”

Vệt sáng xanh quét một mạch đến cuối.

Khe giấy chậm rãi nhả ra hai tờ giấy.

Một tờ là phiếu đăng ký của tôi.

Nơi vốn ghi “Trình Liễm” trên đầu đã bị đóng ngay ngắn hai chữ màu đen:

Hủy bỏ.

Tờ còn lại là phiếu trả lời môn Văn hôm nay.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)