Chương 3 - Tin Đồn Và Sự Thật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Quá gì chứ?” Bố tôi nhìn quanh, giọng nhẹ tênh. “Con gái bố làm việc ở công ty, người làm bố như bố mang chút trà chiều tới thì có gì không được?”

Chị Phương bước ra khỏi văn phòng.

Hiển nhiên chị cũng đã nhận được tin tức, sắc mặt có chút phức tạp, nhưng vẫn nhanh chóng đi tới, đưa tay ra:

“Xin chào, tôi là Phương Mẫn, trưởng phòng thị trường. Lộc Sanh thể hiện rất tốt trong bộ phận của chúng tôi.”

Bố tôi bắt tay chị:

“Trưởng phòng Phương, cảm ơn cô đã quan tâm. Đứa trẻ Lộc Sanh này từ nhỏ đã được tôi chiều hư, nếu có chỗ nào làm chưa tốt, mong cô thông cảm.”

“Không đâu, không đâu. Lộc Sanh rất xuất sắc.”

Nụ cười của chị Phương có phần cứng nhắc, ánh mắt không ngừng qua lại giữa bố tôi và mấy người mặc vest đen.

Có lẽ chị đang nhanh chóng suy nghĩ, Tập đoàn Thẩm thị, chính là Tập đoàn Thẩm thị đó sao?

Bố tôi không ở lại lâu.

Sau khi phân phát trà chiều xong, ông đi đến trước mặt tôi, hạ giọng nói:

“Lúc cần cứng rắn thì đừng mềm lòng, có bố chống lưng cho con.”

Sau đó, ông quay người rời đi.

Chú Lưu đi phía sau, trước khi rời khỏi còn quay đầu nhìn Hạ Duy một cái.

Chỉ một cái.

Chiếc bình giữ nhiệt của Hạ Duy va mạnh vào cạnh bàn, nước trà đổ khắp quần.

Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, cả khu làm việc lập tức bùng nổ.

“Tập đoàn Thẩm thị? Tập đoàn Thẩm thị đó sao?”

“Trời ơi, Lộc Sanh là con gái của Thẩm Kiến Châu à?”

“Lọ mật ong trong phần trà chiều… Tôi từng thấy trên tạp chí, một lọ hơn ba nghìn tệ!”

“Mỗi người một phần, vậy phải tốn bao nhiêu tiền?”

“Thảo nào cô ấy lái xe tốt như thế…”

“Khoan đã, vậy chuyện được bao nuôi trước đó…”

Vô số ánh mắt đồng loạt chuyển về phía Hạ Duy.

Khuôn mặt Hạ Duy lúc đỏ lúc trắng, môi mấp máy vài lần nhưng không thể nói được lời nào.

Có lẽ anh ta muốn nói gì đó, nhưng cổ họng giống như bị thứ gì chặn lại.

Tôi quay đầu nhìn anh ta, mỉm cười.

“Hạ Duy, vừa rồi chẳng phải anh bảo tôi chứng minh sao?”

“Đủ chưa?”

Anh ta há miệng, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc:

“Lộc Sanh, tôi… Trước đây tôi chỉ đùa một chút thôi, cô đừng để trong lòng.”

5

“Đùa?” Tôi nghiêng đầu. “Anh tung tin đồn bẩn về tôi trước mặt toàn công ty, còn truyền sang tận công ty bên cạnh. Đó gọi là đùa sao?”

“Tôi… Tôi thật sự không biết gia đình cô có điều kiện như vậy. Nếu tôi biết…”

“Nếu anh biết thì không dám làm?” Tôi ngắt lời anh ta. “Vậy người anh bắt nạt không phải là tôi, mà là người anh tưởng rằng không có chỗ dựa?”

Miệng Hạ Duy giống như bị hàn kín, không thể thốt ra nổi một chữ.

Những người xung quanh bắt đầu thì thầm bàn tán, ánh mắt nhìn anh ta cũng thay đổi.

Ánh mắt đó không phải đồng tình, mà là ghê tởm.

Điều kẻ bắt nạt nơi công sở sợ nhất không phải bị phản kích, mà là bị mọi người vây xem.

Chiều hôm đó, Hạ Duy yên phận hẳn.

Anh ta ngồi tại bàn làm việc không nói một câu, đến lúc đi lấy nước cũng cố tình đi đường vòng.

Tôi cứ tưởng chuyện đã kết thúc.

Nhưng loại người này sẽ không bao giờ thực sự nhận thua.

Ngày thứ ba, mọi chuyện dường như đã trở lại bình thường.

Hạ Duy gặp tôi liền gật đầu khom lưng, khách sáo đến mức khó tin:

“Lộc Sanh, chào buổi sáng. Lộc Sanh, vất vả rồi. Lộc Sanh, có cần tôi mua cà phê giúp không?”

Đồng nghiệp Tiểu Chu nói riêng với tôi:

“Có phải anh ta bị dọa rồi không? Trước kia ngang ngược như vậy, bây giờ giống như biến thành một người khác.”

Tôi không trả lời.

Bởi vì tôi quá hiểu loại người như Hạ Duy. Ngoài mặt chịu thua, sau lưng giở trò mới là bản năng của họ.

Quả nhiên.

Một tuần sau, Giang Trừng lại gửi tin nhắn cho tôi.

“Lộc Sanh, có phải đồng nghiệp Hạ Duy của cậu đổi tài khoản khác để bịa chuyện về cậu trên Douban không?”

Cô ấy gửi tới mấy bức ảnh chụp màn hình.

Một tài khoản có tên “Người quan sát công sở” đăng một bài viết dài, tiêu đề là:

“Bóc trần bộ mặt thật của một nữ nhân viên phòng thị trường tại doanh nghiệp nổi tiếng.”

Bài viết không nhắc tên cụ thể, nhưng các chi tiết lại chính xác đến đáng sợ.

Thành phố nơi công ty đặt trụ sở, tên bộ phận, vị trí bàn làm việc, thậm chí cả thương hiệu quần áo tôi thường mặc đều trùng khớp.

Nội dung cốt lõi chỉ có một điều: ngoài mặt tôi là con nhà giàu thế hệ thứ hai, nhưng thực tế dựa vào quan hệ và ô dù mới vào được Tập đoàn Thẩm thị, người được gọi là bố chẳng qua chỉ là nhân vật được kim chủ dựng lên.

Bài viết còn kèm theo mấy bức ảnh chụp lén.

Ảnh tôi lên xuống xe trong bãi đỗ, ảnh chú Lưu mở cửa xe cho tôi. Góc chụp rất hiểm, rõ ràng là đã theo dõi để chụp.

Khu vực bình luận đã bùng nổ, có mấy trăm lời bình luận, chửi gì cũng có.

“Lại thêm một người xây dựng hình tượng giả.”

“Có tiền thì ghê gớm lắm à? Vẫn bẩn thỉu như thường.”

“Loại phụ nữ này gặp nhiều rồi, ngoài mặt hào nhoáng, sau lưng không biết bẩn đến mức nào.”

Tôi đặt điện thoại xuống, hít sâu một hơi.

Không phải tức giận, mà là xác nhận.

Hạ Duy sẽ không dừng tay chỉ vì bị vả mặt. Anh ta chỉ đổi nơi, đổi cách rồi tiếp tục cắn người.

Tôi mở máy tính, bắt đầu làm ba việc.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)