Chương 5 - Tin Đồn Thành Sự Thật
“Quả nhiên tôi không nhìn nhầm! Đây là giấy xét nghiệm ADN giữa tôi và Ứng Thư Hà! Còn ai dám nói cô ấy không phải con gái ruột của tôi?!”
Chủ tịch đập mạnh kết quả giám định lên bàn.
Không ai dám lên tiếng nghi ngờ nữa.
Tờ kết quả ấy chính thức xác lập thân phận của tôi.
Từ giờ về sau, không còn ai dám đem chuyện xuất thân của tôi ra làm trò cười.
Chủ tịch nắm chặt tay tôi, xúc động nói không thành lời:
“Con ngoan, ngần ấy năm qua con đã khổ rồi. Con đi lạc từng ấy năm, ba vẫn luôn tìm con. Giờ cuối cùng cũng được gặp lại, nguyện vọng cả đời này của ba coi như đã thành!”
“Yên tâm, từ giờ ba sẽ không để con phải chịu bất kỳ ấm ức nào nữa!”
Nghĩ đến cảnh vừa rồi, chủ tịch lập tức sa sầm nét mặt:
“Rốt cuộc là chuyện gì?! Ai vừa bịa chuyện con gái tôi làm mấy trò đáng xấu hổ?!”
Hứa Quyên Quyên hoàn toàn hoảng loạn.
Trong cả đám thực tập sinh, chỉ có tôi là trẻ mồ côi, lại nghèo, nên cô ta mới dám bắt nạt tới cùng.
Cô ta không ngờ tôi lại thực sự là con gái của chủ tịch.
Nghĩ đến từng chuyện mình đã làm từ ngày tôi vào công ty, đến cả vu khống, nhục mạ tôi ngay tại đại hội lúc nãy…
Không! Cô ta hiểu rõ, nếu thừa nhận là mình cố tình sắp đặt, thì đời coi như xong.
Hứa Quyên Quyên mồ hôi đầm đìa, nghiến răng nói:
“Chủ tịch, tôi không vu khống! Ứng Thư Hà thật sự từng làm chuyện không tốt!”
“Chỉ là vì xuất thân của cô ta không tốt, nên mới cư xử như vậy. Nhưng giờ có ông dẫn dắt, tôi tin cô ta sẽ không đi vào vết xe đổ nữa!”
Cô ta cố nặn ra một nụ cười lấy lòng:
“Còn chuyện hôm nay… ông cứ yên tâm, tôi thề sống thề chết cũng sẽ không để lộ ra ngoài!”
“Dù gì cũng nên cho người trẻ một cơ hội sửa sai, đúng không mọi người?!”
Những người còn lại chỉ mong xóa sạch trí nhớ về chuyện hôm nay, vội vàng phụ họa:
“Đúng đúng, cuộc họp hôm nay ngoài công bố chuyển chính thì chúng tôi không thấy gì hết!”
“Ha ha, tôi thậm chí còn không nghe rõ họp nói gì nữa cơ!”
…
Hứa Quyên Quyên thấy thế, tưởng mình đã lập công lớn, bước lên trước chủ tịch khoe thành tích:
“Ông xem, chuyện cũng qua rồi. Ứng Thư Hà vẫn còn trẻ, ai mà chẳng phạm sai lầm. Cho cô ấy cơ hội là đúng đắn mà.”
Chủ tịch suýt bật cười vì tức:
“Ý cô là, tôi còn phải cảm ơn cô à?”
Hứa Quyên Quyên vội vã xua tay:
“Không không, tôi không có ý đó. Tôi làm ở Thịnh Long mười năm rồi, được san sẻ với công ty là vinh hạnh của tôi!”
Sắc mặt chủ tịch khó dò, chậm rãi gật đầu:
“Tốt! Rất tốt!”
“Còn ai có điều gì muốn nói nữa không?”
Mọi người đồng loạt lắc đầu.
Lúc này, Trịnh Nhạc Bình đột ngột lao ra, kích động hét lên:
“Tôi! Tôi có lời muốn nói!”
“Ứng Thư Hà hoàn toàn không hề sống buông thả! Tất cả đều là do Hứa Quyên Quyên vu khống!”
Hứa Quyên Quyên ngơ ngác. Cô ta không ngờ Trịnh Nhạc Bình lại quay ngoắt như thế.
Cô ta cuống cuồng hét:
“Anh nói cái gì?! Anh điên rồi sao?!”
Trịnh Nhạc Bình hất tay cô ta ra, quát to:
“Đồ đàn bà độc ác! Ứng Thư Hà tự mình phấn đấu mới đạt được kết quả như hôm nay. Cô vì không muốn cô ấy được chuyển chính mà dám vu khống giữa cuộc họp!”
“Cô nghĩ chỉ nhờ chút quyền hạn trong tay mà có thể dễ dàng hủy hoại một con người sao?!”
Hứa Quyên Quyên đã hoàn toàn rối loạn, luống cuống hét lên:
“Anh nói láo! Rõ ràng là anh chỉnh sửa mấy tấm hình đó…”