Chương 3 - Tìm Kiếm Sự Thật Giữa Những Lời Dối Gian

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Anh đem nhà cưới của chúng ta cho người khác, để vợ chồng mình đi thuê nhà ở?”

“Lại còn để tôi trả tiền vay mua nhà?”

“Đúng.” Lần đầu tiên Thẩm Tri Viễn ngẩng lên nhìn thẳng vào tôi, trong mắt là thứ cảm xúc tôi không đọc được.

“Bởi vì hoàn cảnh gia đình của Phó Dao còn tệ hơn những gì em tưởng rất nhiều.”

“Cha cô ấy nghiện rượu, cờ bạc, năm mười tám tuổi đã muốn đem cô ấy bán cho ông chủ mỏ than để đổi sính lễ. Cô ấy bỏ trốn, làm những công việc bẩn thỉu, nặng nhọc nhất để sống sót.”

“Nhìn một cô gái tự lực đến vậy, anh thật sự không nỡ khoanh tay đứng nhìn!”

Sau lưng anh ta, Phó Dao khẽ nức lên một tiếng, phối hợp hoàn hảo, đưa tay lau khóe mắt — nơi chẳng hề có giọt nước mắt nào.

Thẩm Tri Viễn không quay đầu, nhưng lại chính xác nắm lấy cổ tay cô ta, kéo cô ta tiến lên nửa bước.

“Anh giúp cô ấy không phải vì tình yêu, mà vì lương tâm.”

“Phó Dao cũng đã hứa với anh, đợi sau này tích góp đủ tiền, sẽ dọn đi, trả lại căn nhà cho chúng ta.”

Tôi hé miệng, nhưng cổ họng như bị nhét đầy mảnh kính vỡ, không biết nên bắt đầu từ đâu.

Thẩm Tri Viễn ngừng lại một chút, yết hầu lên xuống:

“Anh vốn định chờ năm năm, chờ tâm lý cô ấy hoàn toàn ổn định rồi sẽ chuyển lại quyền sở hữu cho chúng ta. Ai ngờ năm năm này, công ty từ ba người phát triển lên ba trăm người, anh bận đến mức không chạm đất, kéo mãi kéo mãi tới hôm nay.”

“Và lý do anh không nói với em, chính là sợ xảy ra cảnh tượng hôm nay.”

Phó Dao bỗng ngẩng đầu, khóe mắt còn treo nước, nhưng lại nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:

“Chị Giang Vãn, em chưa từng nghĩ đến việc chiếm nhà của chị, cũng chưa từng nghĩ cướp chồng chị. Em chỉ là… quá sợ phải quay lại những ngày nửa đêm bị đá cửa như trước kia.”

Cô ta vén tay áo ngủ lụa, mặt trong cánh tay là một hàng sẹo tròn do tàn thuốc.

“Những vết này đều do ba em dí… ông ấy chỉ cần không vừa ý là đánh em…”

Tôi chỉ liếc nhìn một cái rồi cắt ngang:

“Vậy thì liên quan gì đến tôi?”

“Gia đình cô bất hạnh, là lý do để cô chiếm nhà của tôi sao?”

Tôi đưa tay định giật lại sổ đỏ:

“Trả nhà lại cho tôi, lập tức cút ra khỏi nhà của tôi!”

Bốp!

Bỗng má tôi nóng rát.

Thẩm Tri Viễn lạnh mặt, một cái tát quất thẳng lên mặt tôi.

“Giang Vãn, em còn lương tâm không?”

“Phó Dao cũng là phụ nữ, em không thể cảm thông cho cô ấy thêm một chút sao?”

“Bao năm nay chúng ta vẫn ở nhà thuê đó thôi, vì sao nhất định phải chấp nhặt chuyện nhỏ nhặt này?”

Tôi ôm má tê dại, trong mắt Thẩm Tri Viễn, tôi bắt được một tia cảm xúc bất thường.

Tôi bật cười lạnh:

“Thẩm Tri Viễn, đừng tưởng tôi không biết mấy suy nghĩ bẩn thỉu của anh — bao nuôi tiểu tam mà cũng dám nói là giúp phụ nữ?”

Bị tôi lột trần không chút nương tay, mặt Thẩm Tri Viễn lập tức không giữ nổi.

Anh ta giơ tay định tát tôi, tôi vung tay tát trước một cái.

“Đồ khốn!”

“Nếu không muốn ngồi tù, lập tức trả nhà lại cho tôi!”

Phó Dao xót xa ôm lấy Thẩm Tri Viễn:

“Tri Viễn ca, anh không sao chứ?”

Nhìn hai người họ thân mật khắng khít, tôi chỉ thấy buồn nôn.

Thẩm Tri Viễn lắc đầu, ngẩng lên nhìn tôi, khóe miệng nhếch cười lạnh:

“Báo cảnh sát?”

Anh ta mở cuốn sổ đỏ trong tay.

Tôi chết lặng.

Trên đó, tên chủ hộ rõ ràng là Thẩm Tri Viễn và Phó Dao.

“Trong đó không có tên em.”

“Em lấy tư cách gì mà báo?”

5

“Giang Vãn, nhìn cho rõ.”

Thẩm Tri Viễn kẹp cuốn sổ đỏ sẫm giữa hai ngón tay, như đang kẹp một tờ giấy báo tử.

“Giấy chứng nhận chỉ có tên anh và Phó Dao, sở hữu chung, không liên quan đến em dù chỉ nửa xu.”

Anh ta cười, như chế giễu tôi đã bị lừa trọn vẹn suốt năm năm.

Ngực tôi trống rỗng trong khoảnh khắc, cơn đau nhói xuyên thẳng tim gan.

Năm đó, bố mẹ tôi chê Thẩm Tri Viễn nghèo, kiên quyết phản đối chúng tôi đến với nhau.

Vì anh ta, tôi cãi nhau kịch liệt với gia đình, muốn dựa vào chính mình đổi lấy một mái nhà ấm áp cùng Thẩm Tri Viễn.

Cuối cùng, thứ tôi đổi được, chỉ là sự phản bội.

Phó Dao dựa vào vai anh ta, đầu ngón tay quấn lọn tóc, hoàn toàn khác với vẻ yếu đuối lúc trước, giọng mang theo sự quyến rũ và đắc ý:

“Chị Giang Vãn, giá mà nói rõ sớm hơn, mọi người đều đỡ khổ, đúng không?”

Cô ta ngẩng mắt, trong ánh nhìn tràn đầy sự giễu cợt tôi.

“Cũng phải cảm ơn chị, đã giúp em và Tri Viễn ca trả tiền vay mua nhà suốt năm năm.”

Tôi mở miệng, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.

Thẩm Tri Viễn rút từ cặp công văn ra một tập giấy, “bốp” một tiếng ném thẳng vào ngực tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)