Chương 7 - Tiểu Ma Vương Của Khang Vương Phủ
08
Khi ta ra đến cổng Thọ Khang cung, phụ vương đang quỳ gối dưới bậc thềm đá.
Triều phục trên người ông vẫn chưa kịp thay, trán dán một miếng băng trắng do thái y băng bó.
Nhìn bộ dáng yếu ớt thảm hại vô cùng, nhưng lưng ông lại thẳng tắp hiếm thấy.
Ta rất ít khi thấy ông như vậy.
Vừa thấy ta bước ra, ông lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ngay sau đó lại cuống quýt hỏi dồn:
“A Man, con có bị phạt không?”
Ta nhìn thẳng vào ông.
“Cha, mẹ không phải chết vì bệnh tật đúng không?”
Chút huyết sắc trên mặt phụ vương lập tức rút sạch không còn một giọt.
Ông bám vào mặt đất lảo đảo đứng dậy.
Nhưng mới đứng được một nửa, đầu gối lại nhũn ra.
Ta vội vươn tay ra đỡ lấy ông.
“Cha đừng có giả vờ ngất xỉu nữa.”
Ông cười khổ sở.
“Cha đứng không vững thật mà.”
Thái hậu được nữ quan dìu bước ra ngoài.
Bà nhìn phụ vương ta.
“Khang Vương, chuyện này đã giấu giếm ròng rã mười sáu năm, ngươi còn định giấu đến khi nào nữa?”
Phụ vương cúi thấp đầu.
“Thái hậu nương nương, thần đệ chỉ cầu mong A Man được bình an vô sự.”
Thái hậu lạnh lùng vặn hỏi: “Nó hôm nay đạp lật xe ngựa của Thái tử, đánh công tử phủ Thừa tướng quỳ gối, ném con gái nhà họ Cố xuống hồ nước, ngươi nghĩ nó còn có thể bình an được bao lâu nữa?”
Phụ vương nghẹn họng không thốt nên lời.
Ta bèn nói thay ông: “Thái hậu nương nương, người liệt kê thiếu Thẩm Tùng Lễ rồi.”
Phụ vương suýt chút nữa lại quỳ phịch xuống đất.
Thái hậu liếc nhìn ta một cái.
“Ngậm miệng.”
Ta ngoan ngoãn ngậm miệng.
Phụ vương kéo ta lùi về phía sau ông một chút.
“Chuyện năm xưa đã trôi qua rồi.”
Thái hậu nói: “Chưa qua đâu.”
“Ả chết rồi, ai gia cũng suýt chút nữa mất mạng.”
“Kẻ hạ độc vẫn còn sống nhăn răng.”
“Mười sáu năm rồi, kẻ đó nay đã dám vươn tay đến tận Đông Cung, vươn đến tận Thọ Khang cung này.”
Tim ta giật thót.
“Ý chỉ hôm nay, không phải là ý của Thái hậu nương nương sao?”
Thái hậu không đáp lời.
Phụ vương ta lại đột ngột ngẩng phắt đầu.
Trên mặt Thái hậu không có lấy nửa nụ cười.
“Ai gia chỉ sai người truyền gọi ngươi vào cung hỏi chuyện, chưa từng nói bắt ngươi chép Nữ Giới trăm lần, càng không bao giờ bảo phải giam giữ ngươi ba tháng.”
Ta sực nhớ lại tên nội thị tay nâng cuộn trục vàng sáng ở trong điện.
Nhớ lại sắc mặt của Thái tử và Khánh Vương lúc đó.
Thì ra có kẻ mượn danh nghĩa Thái hậu, muốn tống giam ta vào Thọ Khang cung.
Ta cất tiếng hỏi: “Vậy tên nội thị đó đâu?”
Nữ quan thì thầm đáp: “Vừa nãy đã tìm thấy xác dưới giếng nước ở hành lang phía sau rồi.”
“Chết rồi?”
“Chết rồi.”
Bàn tay phụ vương ta run lẩy bẩy.
Ta ngược lại còn mỉm cười.
“Hành động cũng nhanh nhạy đấy chứ.”
Thái hậu chằm chằm nhìn ta.
“Ngươi không sợ sao?”
Ta đáp: “Sợ thì có ích gì?”
“Ta sợ, mẫu thân ta có thể sống lại sao?”
“Ta sợ, kẻ đó sẽ không ra tay giết ta nữa sao?”
Thái hậu nhìn ta, ánh mắt cuối cùng cũng có chút biến đổi.
Bà hạ giọng nói khẽ: “Ngươi và mẫu thân ngươi giống hệt nhau.”
Phụ vương nhắm nghiền hai mắt lại.
“Nương nương.”
Thái hậu không màng đến ông.
“Tiệc xuân năm đó, cũng náo nhiệt y như ngày hôm nay.”
“Mẫu thân ngươi không phải quý nữ chốn kinh thành, bà ấy vốn là con cháu của một danh y vùng Giang Nam, theo Khang Vương về kinh, biết bao kẻ buông lời chê bai khinh miệt.”
“Nhưng bà ấy gan dạ, tâm tư lại ngay thẳng.”
“Ngày hôm đó có kẻ kính ai gia một ly rượu.”
“Chén rượu vừa kề đến môi, mẫu thân ngươi bỗng dưng lao tới hất văng chén rượu.”
“Rượu độc bắn lên mu bàn tay bà ấy, bà ấy lập tức ngã gục ngay tại chỗ.”
Cổ họng ta như có thứ gì đó chặn đứng lại nghẹn ngào.
“Người bà ấy cứu là ngài?”
Thái hậu gật đầu.
“Cũng là đương kim bệ hạ.”
“Ngày hôm đó bệ hạ đứng ngay bên cạnh ai gia, ly rượu đó nếu không phải nhắm vào ai gia, thì chính là nhắm vào người.”
Giọng phụ vương ta khàn đặc:
“Lúc nàng ấy trúng độc, thái y bảo vẫn còn một tia hy vọng sống sót.”
“Nhưng đêm thay thuốc trong phủ hôm đó, lò sắc thuốc đã bị người ta động tay động chân.”
“Nàng ấy không trụ nổi qua đêm đó.”
Ta từ từ quay đầu nhìn ông.
“Vậy ra cha vẫn luôn biết mọi chuyện.”
Khóe mắt phụ vương đỏ hoe.
“Cha biết.”
“Vậy tại sao cha không điều tra?”
Câu này vừa thốt ra, ta liền hối hận.
Bởi vì ta nhìn thấy gương mặt phụ vương như vừa bị dao cứa nát.
Ông thì thào nói nhỏ: “Cha đã từng điều tra.”
“Cha đã tra ròng rã suốt ba năm.”
“Nhưng tra đến cuối cùng, chỉ phát hiện ra tất cả nhân chứng đều lần lượt bỏ mạng.”
“Ma ma hầu hạ bên cạnh mẫu thân con chết rồi.”
“Tiểu tư sắc thuốc cũng chết.”
“Đến cả người truyền thư về Giang Nam cũng bỏ mạng giữa đường.”
“Cuối cùng, một mồi lửa đã thiêu rụi Tây viện Khang Vương phủ.”
“Đêm đó con mới ba tuổi.”
“Cha bế con tháo chạy từ trong biển lửa ra, đến cả tóc con cũng bị cháy sém một nhúm.”
Ông đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu ta.
“A Man, cha không phải không muốn đòi lại công đạo cho mẫu thân con.”
“Cha chỉ sợ ngay cả con cha cũng không giữ nổi.”
Ta nghẹn họng không nói nên lời.
Hóa ra cả đời ông chịu luồn cúi, không phải vì bẩm sinh đã không có dũng khí.
Mà là vì trong ngực ông, đang che chở bảo bọc cho ta.
Thái hậu nói: “Nay đã có kẻ rục rịch hành động trở lại.”
“Thanh Ngọc Khấu vừa xuất hiện, bọn chúng đã bắt đầu hoảng sợ.”
Ta hỏi: “Một nửa còn lại đang ở đâu?”
Phụ vương trầm mặc một lát, lôi từ trong ngực áo ra một chiếc túi gấm cũ kỹ.
Đường chỉ khâu trên túi rất thô kệch, góc cạnh đã mòn rách.
Ông mở ra, bên trong quả nhiên nằm gọn nửa viên Thanh Ngọc Khấu.
Hai nửa ngọc bích ghép lại với nhau, đường vân ở giữa liền mạch hoàn hảo kín kẽ.
Mặt sau của viên ngọc, có khắc một chữ cực kỳ nhỏ.
“Lương.”
Ta hỏi: “Lương là ai?”
Ánh mắt Thái hậu chợt lạnh toát.
Bà chưa kịp lên tiếng, bên ngoài cổng cung bỗng vẳng tới tiếng nội thị xướng lớn.
“Bệ hạ khẩu dụ, tuyên gọi quận chúa phủ Khang Vương Thẩm A Man, lập tức đến Ngự thư phòng diện thánh.”
Phụ vương đột ngột tóm chặt lấy tay ta.
Tên nội thị đến truyền lời cúi gằm mặt, giọng lanh lảnh chói tai.
“Bệ hạ nói, chỉ tuyên gọi một mình quận chúa.”
09
Phụ vương ta nhất quyết không chịu buông tay.
Ông tóm chặt lấy ta, giống như đang bấu víu vào sợi dây cứu mạng cuối cùng.
“Vì cớ gì bệ hạ chỉ tuyên gọi một mình A Man?”
Viên nội thị truyền chỉ cúi gằm mặt.
“Nô tài không biết.”
Thái hậu lạnh lùng nói: “Hoàng đế có biết ai gia đang tra hỏi chuyện này không?”
Nội thị vội áp trán xuống sát đất.
“Bệ hạ nói, chính vì Thái hậu nương nương đã hỏi những điều không nên hỏi, cho nên mới gọi quận chúa qua đó.”
Trước cổng Thọ Khang cung phút chốc lặng ngắt như tờ.
Ta nhìn thấy sắc mặt Thái hậu trở nên cực kỳ khó coi.
Bàn tay phụ vương ta càng lúc càng lạnh toát.
Ta nắm ngược lại tay ông.
“Cha, con đi.”
“Không được.”
“Ngự thư phòng đâu phải hang hùm hang cọp.”