Chương 23 - Tiêu Hạc Nhất và Mùa Tết Không Đề
Sự ấm áp đó, sự che chở nâng niu trong lòng bàn tay đó, sự rung động đó, không phải chỉ có mình Tiêu Hạc Nhất mới mang lại được.
Không có Tiêu Hạc Nhất, tôi dường như vẫn có thể bật cười sảng khoái.
Ký ức sau đó hơi mờ nhạt.
Hình như tôi đã nằm sấp trên lưng cậu em, như cưỡi một chú ngựa bạch nhỏ.
Tôi nói năng lộn xộn chỉ huy ngựa bạch tiến lên, lấy chìa khóa, mở cửa.
Cuối cùng, làm ngựa bạch mệt lử.
Cậu ấy dùng chút sức lực cuối cùng, đặt tôi lên giường.
…
Sáng sớm tinh mơ, tôi bị tiếng đập cửa “rầm rầm rầm” đánh thức.
Tôi ngồi dậy, nhìn bộ quần áo xộc xệch bị xé toạc trên người mình, rồi nhìn cậu em đang ngủ say bên cạnh. Cổ áo sơ mi của cậu ấy mở phanh, khuy áo không biết đã đứt văng đi đâu mất, để lộ xương quai xanh cơ ngực, cơ bụng tuyệt đẹp…
Làn da trắng lạnh, sáng đến mức phát sáng.
Tôi ngơ ngác hoàn toàn.
Tôi, không làm gì cậu ấy chứ?
Tôi không đói khát đến mức đó chứ, lại ra tay với cậu em?
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.
“Ai đấy? Mùng một Tết mà đập cửa nhà người ta!”
Tôi túm lại áo khoác, vội vàng ra mở cửa.
Ngoài cửa, lại là Tiêu Hạc Nhất.
Anh ta mang theo một thân gió lạnh, trong mắt đầy tơ máu, trên cằm là lớp râu lởm chởm chưa kịp cạo.
Sao lại phong trần mệt mỏi thế này?
Tôi nhìn đồng hồ, mới tám giờ sáng.
Tối qua anh ta còn ở Thiết Thành, sáng nay sao đã xuất hiện ở cửa nhà tôi?
“Tiêu Hạc Nhất, anh…”
“Thằng khốn nạn đó đâu?” Anh ta siết chặt nắm đấm.
“Thằng khốn nạn nào?”
“Dép lê của anh đâu?” Anh ta cúi đầu tìm kiếm, giọng khàn đặc.
Dép lê của anh ta?
Cho cậu em đi rồi!
Tiêu Hạc Nhất nhận ra điều gì đó, đẩy mạnh tôi ra, tức giận đùng đùng đi vào trong.
Anh ta đi vào phòng ngủ cho khách trước.
Rồi lại đi vào nhà vệ sinh.
Biểu cảm trên mặt dần trở nên nặng nề.
Cuối cùng, tay anh ta đặt lên tay nắm cửa phòng ngủ chính.
Nắm đấm siết chặt, gân xanh trên trán nổi lên.
“Tiêu Hạc Nhất, không được mở cửa!” Tôi hét lên.
Tiêu Hạc Nhất nghi ngờ nhìn tôi: “Tô Tô, thực sự có đàn ông đúng không?”
Tôi cắn môi: “Anh dẫn Lâm Nhiễm về nhà, tôi dẫn con trai về nhà, tại sao anh được, tôi lại không được?”
Trong mắt Tiêu Hạc Nhất lóe lên sự tổn thương.
“Tô Tô, cho dù em có tin hay không, anh và Lâm Nhiễm, ngay cả nắm tay cũng chưa từng. Thế nhưng, em lại dẫn đàn ông lên giường của em.”
“Tối qua là hiểu lầm.”
“Hiểu lầm?” Hốc mắt anh ta đỏ lên.
“Tô Tô, là Trần Dương sao? Có phải nó cưỡng bức em không?”
“Không phải Trần Dương, là người khác.”
Tiêu Hạc Nhất dùng sức, định vặn mở cửa.
Tôi quýnh lên ôm lấy tay anh ta: “Xin anh, đừng mở cửa.”
Tôi không muốn cuộc tình thất bại của chúng tôi lại ảnh hưởng đến cậu em vô tội.
“Cho nên, chiếc quần lót size lớn hơn, không phải mua nhầm, em mua cho cậu ta?” Tiêu Hạc Nhất đỏ mắt.
Tôi gật đầu.
“Tô Tô, em dám dẫn người về? Tại sao không dám cho anh xem?”
Nói xong, anh ta dùng sức, đẩy cánh cửa mở ra một khe hở.
Trên chiếc giường lớn, cậu em ngủ có chút không an phận, cọ chiếc áo sơ mi hở phanh lên tận eo, chăn chỉ đắp một nửa.
Dưới ánh ban mai, lộ ra một góc nghiêng hoàn mỹ.
Đường nét cơ bắp trên bờ vai rộng rãi, đẹp đẽ và mượt mà.
Cậu ấy đang ngủ rất say.
22
Cũng không biết lấy đâu ra sức lực, tôi đóng sầm cửa lại, nhanh chóng khóa cửa, rút chìa khóa.
Trong mắt Tiêu Hạc Nhất hiện lên tia tổn thương.
“Tô Tô, em bảo vệ cậu ta như vậy? Tại sao em không quan tâm xem anh có đau lòng hay không?”
“Tiêu Hạc Nhất, với mối quan hệ hiện tại của chúng ta, anh nói những lời này, không có lập trường.”
Tiêu Hạc Nhất nặng nề nhìn tôi.
“Được, Tô Tô, anh không nhìn cậu ta nữa, anh cũng có thể không truy cứu cậu ta rốt cuộc là ai.