Chương 5 - Tiểu Chủ Tử Trong Cung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đối diện Tiêu Dục, ông chẳng giữ chút lễ quân thần nào, mở miệng liền giáo huấn.

“Bệ hạ, từ xưa đến nay chỉ hoàng tử mới được vào Thượng Thư phòng, do Thái phó dạy dỗ.”

“Người bảo lão thần đến dạy một tiểu nha đầu tóc còn vàng, vậy đặt quy củ tổ tông ở đâu? Truyền ra ngoài chẳng phải khiến thiên hạ chê cười sao?”

Tiêu Dục ngồi trên long ỷ, cũng không giận, chỉ nhàn nhạt mỉm cười.

“Lời này của Thái phó sai rồi.”

“Người trẫm bảo ngươi dạy không phải một nha đầu bình thường.”

“Nó là con gái trẫm.”

Cả đại điện lập tức chết lặng.

Ta kinh ngạc há to miệng.

Vương công công cùng cung nữ thái giám xung quanh cũng lộ vẻ chấn động.

Tiêu Dục, ngài… ngài nói ta là con gái ngài?

Lý Thái phó cũng sửng sốt, trong đôi mắt già đục thoáng qua vẻ ngạc nhiên.

“Bệ hạ, người… người chưa từng có con nối dõi…”

“Bây giờ có rồi.”

Tiêu Dục đứng dậy, đi đến bên ta, kéo ta ra phía trước.

Ngài đặt tay lên vai ta, nhìn Lý Thái phó đầy vẻ không dám tin, nói từng chữ một.

“Từ hôm nay, Thẩm A Nguyên chính là công chúa của Đại Tiêu ta.”

“Trẫm sẽ đích thân chọn phong hiệu cho nó, phong làm An Lạc công chúa.”

“Thái phó, bây giờ ngươi còn thấy dạy công chúa đọc sách là hồ nháo không?”

Môi Lý Thái phó run hồi lâu, cuối cùng vẫn quỳ xuống.

“Lão thần… lĩnh chỉ.”

Thế là ta cứ mơ mơ hồ hồ, từ một đứa con gái của tội thần biến thành An Lạc công chúa tôn quý nhất Đại Tiêu.

Buổi học đầu tiên của ta bắt đầu ngay tại thiên điện Dưỡng Tâm điện.

Lý Thái phó quả nhiên là một lão cổ hủ.

Ông bắt ta quỳ ngồi trên bồ đoàn, lưng phải thẳng tắp.

Sau đó lấy ra một quyển Nữ Giới dày cộp, bảo ta chép từ đầu.

“Thân là nữ tử, phải tam tòng tứ đức, ôn lương cung kiệm.”

Ông vừa lắc đầu ngâm nga, vừa dùng thước đánh vào lòng bàn tay ta.

Ta đau đến nước mắt lưng tròng nhưng không dám khóc.

Ta lén ngẩng đầu nhìn ông, phát hiện ông đang nhìn ta bằng ánh mắt “gỗ mục không thể đẽo”.

Trong lòng ta rất không phục.

Tiêu Dục bảo ta học với ông là để học quyền mưu và lòng người, đâu phải học cách làm một khuê nữ thế gia chỉ biết tuân thủ khuôn phép.

Ta đặt bút xuống, nhìn ông.

“Thái phó, ta không hiểu.”

Lý Thái phó trợn mắt.

“Không hiểu gì?”

“Ta nói, Binh pháp Tôn Tử có câu: binh giả, quỷ đạo dã.”

“Hàn Phi Tử cũng nói, việc thành nhờ kín, lời bại vì lộ.”

“Đây mới là thứ bệ hạ muốn ta học.”

“Còn Nữ Giới…”

Ta dừng một chút, lấy hết can đảm nói.

“Thứ cho ta nói thẳng, thứ này chỉ biến người ta thành con cừu mặc người giết thịt.”

“Trong hoàng cung, cừu non không sống nổi.”

Lý Thái phó bị lời ta làm kinh ngạc đến trợn mắt há miệng.

Cây thước trong tay ông cũng quên đặt xuống.

Ông chỉ vào ta, “ngươi” nửa ngày mới nói được một câu hoàn chỉnh.

“Ngươi… con nhóc này đúng là đại nghịch bất đạo!”

Râu ông run lên vì tức.

“Bệ hạ sao có thể… sao có thể muốn ngươi học những thứ của nam nhân!”

“Đây là muốn lật trời rồi!”

Ông đập mạnh thước lên bàn, đứng dậy định đi.

“Lão phu dạy không nổi! Dạy không nổi!”

Ta nhìn bóng lưng giận đùng đùng của ông, trong lòng hơi hoảng.

Có phải ta nói quá nặng rồi không?

Đúng lúc ấy, giọng Tiêu Dục từ ngoài điện truyền vào.

“Ai nói dạy không nổi?”

Ngài chậm rãi bước vào, trên mặt mang nụ cười đầy hứng thú.

“Trẫm thấy A Nguyên nói rất có lý.”

“Thái phó, thời thế thay đổi rồi.”

“Công chúa của trẫm đương nhiên phải học thứ khác người một chút.”

06

Lý Thái phó nhìn Tiêu Dục bằng vẻ mặt như muốn hỏi “người điên rồi sao”.

Ông đau lòng nhức óc nói.

“Bệ hạ, người đang hủy công chúa đấy!”

“Nữ tử can chính là đại kỵ của quốc gia!”

“Người cho nàng học thuật đế vương, chẳng lẽ muốn sau này nàng trở thành Võ hậu thứ hai?”

Tiêu Dục nghe vậy lại cười lớn.

“Thái phó lo xa rồi.”

“Trẫm chỉ mong nó có năng lực tự bảo vệ, không đến mức ở nơi thâm cung này mặc người xâu xé mà thôi.”

Ngài đi đến bên ta, xoa đầu ta.

“Huống hồ, con gái của trẫm, cho dù nó muốn làm nữ đế, trẫm cũng thấy chẳng có gì không thể.”

Lời Tiêu Dục vang lên đầy khí phách, không cho phép nghi ngờ.

Lý Thái phó bị nghẹn đến không nói nổi, gương mặt già đỏ như gan heo.

Cuối cùng ông chỉ có thể thở dài, như đã thỏa hiệp.

“Thôi, thôi.”

“Nếu bệ hạ đã cố chấp như vậy, lão thần… cũng chỉ có thể tuân mệnh.”

“Nhưng công chúa muốn học Binh pháp Tôn Tử thì phải lấy bản lĩnh thật ra.”

Ông quay sang nhìn ta, ánh mắt trở nên sắc bén.

“Trong ba ngày, học thuộc mười thiên đầu Luận Ngữ. Nếu không làm được, sau này ngoan ngoãn chép Nữ Giới cho lão phu!”

Đây căn bản là nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Mười thiên đầu Luận Ngữ cộng lại có tới mấy nghìn chữ, lại cổ kính khó hiểu, tối nghĩa vô cùng.

Đừng nói một đứa trẻ sáu tuổi, cho dù người trưởng thành cũng chưa chắc ba ngày đã thuộc được.

Ông rõ ràng cố ý làm khó ta.

Ta hơi bất mãn, vừa định phản bác thì Tiêu Dục đã ấn vai ta.

Ngài cười với Lý Thái phó.

“Được, một lời đã định.”

Lý Thái phó hừ lạnh, phất tay áo bỏ đi.

Ta cuống quýt nhìn Tiêu Dục.

“Ta không học thuộc nổi đâu.”

Tiêu Dục lại ngồi xổm, nhìn vào mắt ta, nghiêm túc nói.

“A Nguyên, tin vào bản thân. Ngươi làm được.”

“Trẫm tin ngươi.”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)