Chương 3 - Tiểu Chủ Tử Dưỡng Tâm Điện
Qua một tấm bình phong, ta có thể thấy bóng Tiêu Dục ngồi dưới đèn đọc sách.
Trong lòng bình yên chưa từng có.
Ta nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Trong mộng, ta như trở về nhà.
Cha chỉ vào mũi ta mắng ta là tai họa.
Huynh trưởng cũng ném đá vào ta, bảo ta cút đi.
Ta vừa khóc vừa chạy, nhưng phát hiện không còn đường nào để đi.
Đúng lúc tuyệt vọng, một đôi tay ấm áp bế ta lên.
Là Tiêu Dục.
Ngài ôm ta trong lòng, nói với những người đó.
“Nó là người của trẫm.”
Ta đột ngột tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm người.
Ta ngồi dậy, thấy ngọn đèn sau bình phong vẫn sáng.
Ta khẽ gọi một tiếng.
“Tiêu Dục…”
Bóng người sau bình phong động đậy.
Ngài nhanh chóng đi tới, ngồi bên giường ta.
“Gặp ác mộng?”
Giọng ngài trong đêm yên tĩnh trở nên đặc biệt dịu dàng.
Ta gật đầu, không nhịn được kể cho ngài chuyện trong mộng.
Ngài yên lặng nghe, không nói gì.
Đợi ta kể xong, ngài mới đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt ta.
Đầu ngón tay ngài hơi lạnh nhưng động tác rất nhẹ.
“Đều qua rồi.”
Ngài nhìn ta, ánh mắt nghiêm túc.
“Quên bọn họ đi.”
“Từ nay về sau, trẫm chính là người nhà của ngươi.”
Lời ngài như một lời hứa, nặng nề rơi vào lòng ta.
Ta nhìn ngài, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Tại sao?
Tại sao ngài lại đối tốt với ta như vậy?
Ta chỉ là một bé gái sáu tuổi bị cha vứt bỏ.
Ta không nhịn được hỏi thành lời.
“Tại sao?”
Động tác của Tiêu Dục khựng lại.
Ngài nhìn ta, ánh mắt trở nên phức tạp, như xuyên qua ta nhìn một người khác.
Rất lâu sau, ngài mới thấp giọng nói.
“Bởi vì… trẫm nợ mẹ ngươi một mạng.”
Cả người ta cứng đờ.
Mẹ?
Người mẹ chỉ tồn tại trong lời người khác, nghe nói đã bị ta khắc chết ấy sao?
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Tiêu Dục dường như nhận ra mình lỡ lời.
Ngài thở dài, kéo chăn đắp lại cho ta.
“Ngủ đi.”
“Những chuyện này, chờ ngươi lớn hơn, trẫm sẽ từ từ kể.”
Ngài xoay người định đi.
Ta lại nắm lấy tay áo ngài, trong lòng đầy những nghi vấn khổng lồ cùng một tia mong đợi mà chính ta cũng chưa nhận ra.
“Mẹ ta… bà ấy là người thế nào?”
Bóng lưng Tiêu Dục cứng lại.
Ngài không quay đầu, chỉ im lặng rất lâu.
Ánh trăng ngoài điện xuyên qua cửa sổ, kéo bóng ngài dài thật dài.
Ngay khi ta cho rằng ngài sẽ không trả lời, ta nghe ngài dùng giọng gần như mộng mị, khẽ nói.
“Bà ấy à…”
“Là cô nương… dũng cảm nhất, cũng ngốc nhất trên đời này.”
04
Lời Tiêu Dục như một hòn đá ném vào mặt hồ yên tĩnh, khơi lên ngàn tầng gợn sóng trong lòng ta.
Ngài nói ngài nợ mẹ ta một mạng.
Ngài nói mẹ ta là cô nương dũng cảm nhất, cũng ngốc nhất trên đời.
Đêm đó, mang theo những nghi vấn này, ta trằn trọc không ngủ được.
Ta cứ lặp đi lặp lại lời ngài, cố từ vài chữ ngắn ngủi ấy ghép nên dáng vẻ của mẹ.
Nhưng ta thất bại.
Toàn bộ hiểu biết của ta về mẹ đều đến từ những lời chửi rủa của cha và câu cảm thán không đầu không cuối của Tiêu Dục.
Sáng hôm sau, ta thức dậy với hai quầng thâm lớn dưới mắt.
Tiêu Dục đã lên triều từ sớm.
Ta ngồi trước bàn ăn, nhìn đầy bàn điểm tâm tinh xảo mà chẳng có chút khẩu vị.
Vương công công nhận ra ta không ổn, quan tâm hỏi.
“A Nguyên cô nương, đồ ăn không hợp khẩu vị hay thân thể khó chịu?”
Ta lắc đầu, nhỏ giọng hỏi ông.
“Vương công công, ông… ông có quen mẹ ta không?”
Nụ cười trên mặt Vương công công cứng lại.
Ánh mắt ông nhìn ta trở nên phức tạp, dường như có chút thương xót.
Ông im lặng một lát mới chậm rãi mở miệng.
“Lão nô… từng may mắn gặp Thẩm cô nương một lần.”
Mắt ta lập tức sáng lên.
“Vậy bà ấy là người thế nào? Trông bà ấy ra sao?”
Vương công công thở dài, như đang nhớ lại chuyện rất xa xưa.
“Thẩm cô nương… rất thích cười.”
“Lúc cười, mắt cong như vầng trăng non, rất đẹp.”
“Tính nàng hoạt bát, gan cũng lớn, không rụt rè như những cô nương khác trong cung.”
“Bệ hạ nói nàng dũng cảm, nói nàng ngốc, chẳng sai chút nào.”
Lời Vương công công phác ra trong đầu ta một hình bóng mơ hồ.
Một cô nương thích cười, đôi mắt cong như trăng non.
Hoàn toàn khác với “sao chổi khắc phu khắc tử” trong miệng cha ta.
Ta đang định hỏi thêm thì ngoài điện vang lên tiếng thông truyền.
“Hiền phi nương nương đến.”
Ta và Vương công công đều khựng lại.
Lệ phi vừa bị cấm túc, nhanh như vậy đã có nương nương khác tới.
Một nữ nhân mặc cung trang tím nhạt uyển chuyển bước vào.
Nàng trông lớn tuổi hơn Lệ phi một chút, mặt mày dịu dàng, trên mặt mang nụ cười ôn hòa.
Cung nữ theo sau cũng cầm một hộp thức ăn.
“Thần thiếp tham kiến A Nguyên cô nương.”
Nàng lại hành bán lễ với ta, khiến ta hơi luống cuống.
Vương công công vội tiến lên.
“Nương nương không thể, A Nguyên cô nương tuổi còn nhỏ, không nhận nổi đại lễ của người.”
Hiền phi đứng thẳng, mỉm cười nói.
“Vương công công quá lời.”
“A Nguyên cô nương là người ở đầu quả tim của bệ hạ. Chúng ta làm phi tần, cũng nên kính nàng vài phần.”
Nàng đi đến trước mặt ta, dịu dàng nhìn ta.
“Ngoan, bản cung là Hiền phi.”
“Nghe nói ngươi vào cung, bản cung vẫn muốn tới thăm, chỉ là mấy hôm trước thân thể không được khỏe nên kéo dài đến hôm nay.”