Chương 5 - Tiếng Nói Từ Thế Giới Khác
Cả chuyện của Tướng Quân vừa rồi.
Đương nhiên.
Đoạn nó muốn ăn phân.
Mẹ nói vô cùng uyển chuyển.
Ông Thẩm càng nghe.
Mày càng cau chặt.
Cuối cùng ông nhìn Thẩm Kiêu.
“Vậy là.”
“Lần đầu Tuế Tuế đã cứu Trân Châu.”
“Con nói đó là trùng hợp.”
“Lần thứ hai con bé lại nói đúng.”
“Con vẫn cho rằng con bé đang làm loạn?”
Sắc mặt Thẩm Kiêu rất khó coi.
“Loại chuyện này vốn không thể giải thích.”
“Một đứa trẻ năm tuổi sao có thể…”
“Vì con không giải thích được nên có thể khẳng định con bé nói dối sao?”
Ông Thẩm ngắt lời.
Thẩm Kiêu nghẹn lời.
“Còn nữa.”
Ông Thẩm tiếp tục nói.
“Bắt đầu từ khi nào, việc sa thải người giúp việc trong nhà lại do con quyết định?”
Phòng khách lập tức im lặng.
Sắc mặt Thẩm Kiêu dần thay đổi.
“Bố, trước đây rõ ràng bố từng nói chuyện nhỏ trong nhà con có thể xử lý.”
“Bố nói là để con giúp dì chia sẻ công việc.”
Giọng ông Thẩm không lớn.
“Không phải cho con quyền lực ấy để dạy người khác nhận rõ thân phận.”
Nắm tay Thẩm Kiêu dần siết lại.
“Con chỉ cảm thấy trong nhà nên có quy tắc.”
“Đương nhiên phải có.”
Ông Thẩm gật đầu.
“Nhưng sao bố lại không biết trong quy tắc nhà họ Thẩm có điều ‘con của bảo mẫu không được vào nhà chính’?”
Thẩm Kiêu hoàn toàn không nói được gì.
Tôi nghe mà hiểu hiểu không không.
Chỉ biết hình như ông Thẩm đang giúp mẹ.
Tôi không nhịn được lén ngẩng đầu.
Tướng Quân vẫn ngồi xổm dưới chân ông.
Đuôi vẫy như cánh quạt.
“Ông chủ lợi hại quá.”
“Ông chủ mắng anh ta đi!”
“Vừa rồi anh ta còn không cho tôi ăn…”
Tôi vội che tai.
Không thể nghe tiếp được nữa.
Cuối cùng bà Thẩm cũng thở phào.
“Dì Lâm sẽ không đi.”
Bà nói thẳng.
“Chuyện này quyết định như vậy.”
Mẹ há miệng.
“Thưa bà…”
“Dì làm việc ở nhà chúng tôi sáu năm, tôi biết dì là người thế nào.”
Bà Thẩm nắm tay mẹ.
“Hôm nay còn phải cảm ơn dì.”
“Nếu không có Tuế Tuế, suýt nữa tôi đã tự tay tiễn Trân Châu đi.”
Nói tới đây.
Mắt bà lại đỏ.
Mẹ vội lắc đầu.
“Là Tuế Tuế tình cờ…”
“Không phải tình cờ.”
Giáo sư Trần bỗng lên tiếng.
Tất cả mọi người nhìn ông.
Ông thở dài.
“Tôi hành nghề y hơn ba mươi năm.”
“Tôi đã bỏ sót tình trạng của Trân Châu.”
“Tôi cũng không nhìn ra sự bất thường của Tướng Quân.”
“Nhưng đứa trẻ này liên tiếp nói đúng hai lần.”
Ông nhìn tôi.
“Tôi không biết rốt cuộc con bé đã làm được bằng cách nào.”
“Nhưng ít nhất không thể tiếp tục dùng hai chữ ‘trùng hợp’ để giải thích tất cả.”
Tim tôi đột nhiên giật thót.
Tôi vội vùi đầu vào lòng bà Thẩm.
Xong rồi.
Tuyệt đối đừng hỏi tiếp nữa.
May mà ông Thẩm không truy cứu.
Ông lấy một tấm thẻ trong ví ra.
Đưa cho mẹ.
“Tuế Tuế cứu Trân Châu, cũng giúp Tướng Quân.”
“Coi như quà cảm ơn của chúng tôi.”
Mẹ giật mình.
Liên tục xua tay.
“Không được, không được.”
“Thưa ông, thứ này thật sự không thể nhận.”
“Tại sao?”
Mẹ cúi đầu nhìn tôi.
Giọng rất nhẹ.
“Tuế Tuế giúp Trân Châu không phải vì tiền.”
“Con bé chỉ… mềm lòng.”
“Hơn nữa, chúng tôi nhận lương tại nhà họ Thẩm, bình thường bà chủ cũng chăm sóc chúng tôi rất nhiều.”
“Chúng tôi không thể nhận số tiền này.”
Ông Thẩm sửng sốt.
Ánh mắt nhìn mẹ dần dịu xuống.
Cuối cùng ông không ép buộc.
“Được.”
“Vậy cứ ghi nhớ trước.”
Trân Châu nằm trên ghế sofa, hừ hừ.
“Không lấy tiền thì ít nhất cũng phải lấy bánh kem chứ?”
Mắt tôi sáng lên.
Đúng rồi!
Nó đã hứa cho tôi bánh kem!
Vừa rồi tôi còn hơi sợ vì chuyện của người lớn.
Nghĩ tới đây.
Tôi lập tức thò đầu khỏi lòng bà Thẩm.
“Chị Trân Châu.”
“Bánh kem của em…”
Trân Châu: “……”
Nó cứng đờ quay mặt đi.
“Bà cô đây không quên!”
“Ngày mai sẽ cho cô!”
Tôi lập tức vui vẻ.
“Cảm ơn chị Trân Châu!”
“Gọi bà cô!”
“Không hay.”
“……”
Trân Châu tức đến nghiến móng vuốt.
Không khí trong phòng khách cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn.
Chỉ có Thẩm Kiêu đứng nguyên tại chỗ.
Từ đầu đến cuối không còn ai nhìn anh ta.
Nhưng tôi không biết.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi.
Đang dần trở nên u ám.
7
Ngày hôm sau.
Chuyện Trân Châu suýt bị cho ra đi vẫn truyền tới tai họ hàng nhà họ Thẩm.
Bữa tiệc gia đình cuối tuần.
Rất nhiều người nhà họ Thẩm tới.
Vốn dĩ tôi không muốn tới nhà chính.
Nhưng sáng sớm bà Thẩm đã bảo mẹ đưa tôi qua.
Bà còn đặc biệt dặn dì Vương làm bánh kem dâu tây cho tôi.
Quả nhiên Trân Châu không nói dối.
Tôi ôm miếng bánh có nhiều kem nhất.
Vui đến cong cả mắt.
“Ăn chậm thôi.”
Mẹ lau kem bên khóe miệng tôi.
“Đừng làm bẩn ghế sofa nhà bà chủ.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
“Con biết rồi ạ.”
Trân Châu nằm bên cạnh.
Vẻ mặt đầy đắc ý.
“Thấy chưa?”
“Bà cô đây nói được làm được.”
Tướng Quân cũng ngồi cách đó không xa.
Nó nhìn chằm chằm Trân Châu.
Nhưng khay cát đã được người giúp việc chuyển vào phòng chứa đồ có cửa nhỏ.
Cánh cửa ấy mèo có thể chui vào.
Tướng Quân thì không.
Cả ngày nó đều vô cùng buồn bã.
“Bữa ăn thêm của tôi…”
“Hết rồi.”
Trân Châu nói:
“Đáng đời!”
Tôi đang ăn bánh.
Một giọng nói the thé bỗng vang lên.
“Đây là con gái của dì Lâm à?”
Tôi ngẩng đầu.
Một người phụ nữ mặc váy đỏ đi tới.
Mẹ vội đứng dậy.
“Bà hai.”
Người phụ nữ nhìn tôi từ trên xuống dưới.