Chương 1 - Tiếng Nói Từ Thế Giới Khác
Từ khi sinh ra, tôi đã có thể nghe hiểu lời động vật nói.
Con chó Corgi dưới tầng ngày nào cũng mắng chủ vì cho nó thiếu một cây xúc xích.
Con vẹt nhà bên cạnh thì ngày nào cũng mách tôi rằng ông chủ lại trốn ngoài ban công hút thuốc.
Còn lúc này, tại nhà họ Thẩm giàu có.
Trân Châu, con mèo Ba Tư được cưng chiều nhất nhà, đã nhịn ăn suốt ba ngày.
Giáo sư Trần, bác sĩ thú y hàng đầu, tháo ống nghe xuống rồi trầm giọng nói:
“Những kiểm tra cần thiết đều đã làm. Trân Châu đã quá già, tiếp tục kéo dài chỉ khiến nó đau đớn hơn. Tôi đề nghị cân nhắc cho nó ra đi nhẹ nhàng.”
Sắc mặt bà Thẩm trắng bệch.
Nhưng bên tai tôi lại tràn ngập tiếng gào chói tai của con mèo nhỏ:
“Nói nhảm! Bà cô đây không bị bệnh! Là đau miệng! Đau miệng đó!”
“Mấy người đừng đứng ngây ra nữa, mau cứu giá! Bà cô đây còn chưa sống đủ đâu!”
Thấy trợ lý đã mở hộp thuốc, tôi không nhịn được nữa.
Tôi bước đôi chân ngắn ngủn, lao ra khỏi sau lưng mẹ.
“Mèo không bị bệnh! Đừng để mèo chết!”
……
Phòng khách rộng lớn lập tức im phăng phắc.
Nếu không tính tiếng Trân Châu đang gào điên cuồng bên tai tôi.
“Đúng rồi! Nhóc lùn, mau nói cho bọn họ biết bà cô đây không bị bệnh!”
Giáo sư Trần đang thu dọn ống nghe bỗng khựng lại.
Ông từ từ ngẩng đầu, cau mày nhìn tôi.
“Con nhà ai đây?”
Hơn chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Bàn chân vừa lao ra của tôi lặng lẽ lùi lại nửa bước.
Mấy ngón tay siết chặt vạt váy của mẹ, tôi chỉ dám để lộ nửa khuôn mặt.
Mẹ vội vàng kéo tôi ra sau lưng.
“Giáo sư Trần, xin lỗi, đây là con gái tôi.”
“Hôm nay trường nghỉ, ở nhà không có ai trông nên tôi mới đưa con bé theo.”
“Con gái bảo mẫu à? Mấy tuổi rồi?”
Tôi mím môi, ngoan ngoãn giơ một bàn tay lên.
“Cháu năm tuổi rồi ạ.”
Có người bên cạnh không nhịn được bật cười.
“Năm tuổi?”
“Tôi còn tưởng nhà họ Thẩm mời một bác sĩ thú y nhí tới chứ.”
Mấy tiếng cười khe khẽ liên tiếp vang lên.
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
Giáo sư Trần không cười, nhưng vẻ mặt rõ ràng không vui:
“Bạn nhỏ, đây không phải trò chơi gia đình.”
“Trân Châu đã mười sáu tuổi, liên tục bỏ ăn ba ngày, còn mất nước và nôn khan.”
“Mặc dù tạm thời chưa phát hiện được tổn thương rõ ràng, nhưng nếu tiếp tục kéo dài, nó sẽ ngày càng đau đớn.”
Ông nhìn tôi.
“Cháu nói nó không bị bệnh, căn cứ là gì?”
Tôi sững người.
Căn cứ chính là Trân Châu tự nói mà.
Nhưng từ nhỏ mẹ đã dặn tôi, chuyện có thể nghe hiểu động vật nói tuyệt đối không được tùy tiện kể cho người khác.
Tôi cúi đầu, nhỏ giọng nói:
“Nó… bị đau miệng.”
Giáo sư Trần càng cau mày chặt hơn.
“Khoang miệng đã được kiểm tra rồi.”
“Nhưng mà…”
“Đủ rồi.”
Một giọng nói thản nhiên bỗng vang lên cạnh ghế sofa.
Đó là con riêng của ông Thẩm, Thẩm Kiêu.
Anh ta đặt tách cà phê xuống, ánh mắt chuyển từ mẹ sang tôi.
Ánh mắt ấy rõ ràng không dữ, nhưng tôi vẫn vô thức trốn sâu hơn sau lưng mẹ.
“Dì Lâm.”
“Tôi nhớ nhà họ Thẩm có quy tắc.”
Lưng mẹ cứng đờ.
“Cậu chủ…”
“Người nhà của người giúp việc không được tùy tiện bước vào nhà chính.”
Anh ta dừng lại một chút.
“Càng không được xen lời khi chủ nhà đang bàn chuyện.”
Mặt mẹ lập tức tái nhợt.
“Xin lỗi, là tôi không quản con bé cẩn thận.”
Mũi tôi bỗng cay cay.
Rõ ràng Trân Châu tự nói nó bị đau miệng.
Tại sao mẹ lại phải xin lỗi?
Thẩm Kiêu cụp mắt nhìn tôi.
“Còn nữa.”
“Nếu Trân Châu thật sự xảy ra chuyện vì con bé làm chậm trễ việc điều trị…”
“Hai người đền nổi không?”
Tôi còn chưa hiểu anh ta có ý gì thì bên tai đã truyền đến tiếng Trân Châu tức tối gào lên:
“Đền cái gì mà đền! Bà cô đây sắp chết rồi! Bà cô đã ngứa mắt cậu ta từ lâu!”
Lúc này, mẹ nhẹ nhàng nắm tay tôi:
“Tuế Tuế, đây không phải nơi con nên ở. Theo mẹ ra ngoài đi.”
Tôi mím chặt môi, ngoan ngoãn theo mẹ ra ngoài.
Vừa rồi tất cả mọi người đều cười tôi, Thẩm Kiêu còn nói tôi khiến mẹ phá hỏng quy tắc.
Tôi không dám xen vào nữa.
Phía sau, giáo sư Trần thấp giọng nói:
“Trân Châu đã mất nước nghiêm trọng. Tiếp tục kéo dài cũng chỉ khiến nó chịu tội.”
Bà Thẩm đỏ mắt nhìn Trân Châu rất lâu, cuối cùng nghẹn ngào nói:
“Vậy thì… đừng để nó quá đau đớn.”
Ống tiêm va vào khay, phát ra một tiếng lanh lảnh.
Trân Châu vừa rồi còn mắng người lập tức xù lông.
“Khoan đã! Bọn họ làm thật à? Bà cô không muốn chết! Nhóc lùn, đừng đi!”
Bước chân tôi khựng lại.
Có nên cứu nó không?
Nhưng vừa rồi họ còn vì tôi mà làm khó mẹ…
Tôi siết chặt tay mẹ, do dự không dám quay đầu.
Trân Châu cuống đến bật khóc:
“Cứu tôi một lần, sau này bánh kem dâu tây dì Vương làm đều thuộc về cô!”
Mắt tôi khẽ động.
Bánh kem dâu tây…
Trợ lý đã cầm kim tiêm đi tới.
Trân Châu hoàn toàn suy sụp:
“Nhóc lùn, cứu mạng! Bà cô đây nói được làm được! Sau này ở nhà họ Thẩm, mẹ cô cũng được tôi bảo kê!”
Tim tôi đột nhiên siết chặt.
Không kịp nghĩ thêm, tôi giằng khỏi tay mẹ, chạy lạch bạch trở lại rồi ôm chặt chiếc lồng hàng không.
“Đừng tiêm!”
Tôi ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, giọng nói còn hơi run.
“Để cháu xem miệng mèo một chút thôi, chỉ một chút thôi!”
2
“Làm loạn.”
Sắc mặt giáo sư Trần trầm xuống.
“Đây cũng là nơi một đứa trẻ như cháu có thể tùy tiện nghịch ngợm sao?”
Thẩm Kiêu cũng cụp mắt nhìn tôi, giọng nói không hề che giấu sự khinh thường.
“Giáo sư Trần là chuyên gia y học thú cưng có uy tín nhất trong nước.”
“Con gái dì mới năm tuổi, còn chưa biết được bao nhiêu chữ mà cũng dám chạy ra dạy giáo sư Trần khám bệnh?”
“Mau đưa con bé ra ngoài, đừng gây thêm phiền phức.”
Mẹ vội vàng tới kéo tôi.
Tôi ôm chặt chiếc lồng không buông.
Trân Châu vẫn đang khóc thút thít bên trong.
“Nhóc lùn, cô không thể bỏ chạy giữa trận!”
“Bà cô đây giao mạng cho cô rồi đấy!”
Mẹ cuống đến đỏ cả vành mắt.
“Tuế Tuế!”
Tôi cũng sợ.
Nhưng nghĩ đến chuyện mũi kim kia đâm xuống, Trân Châu sẽ không bao giờ tỉnh lại, hai tay tôi càng ôm chặt hơn.
Thẩm Kiêu lạnh lùng nhìn cảnh tượng này.
“Hôm nay nếu vì con bé mà việc chữa trị cho Trân Châu bị chậm trễ…”
“Ngày mai hai mẹ con cùng rời khỏi nhà họ Thẩm.”
Động tác của mẹ lập tức cứng đờ.
“Cậu chủ!”
Tôi cũng sững người.
Mẹ đã làm việc tại nhà họ Thẩm sáu năm.
Tôi thường nghe mẹ gọi điện cho bà ngoại, nói rằng lương ở đây cao, chủ nhà cũng dễ nói chuyện.
Chỉ cần tiết kiệm thêm vài năm, trước khi tôi vào tiểu học, mẹ có thể thuê một căn nhà nhỏ gần trường hơn.
Tôi không biết sáu năm dài bao lâu.
Nhưng tôi biết mẹ rất quý trọng công việc này.
Nếu vì tôi…
Nước mắt lập tức trào ra.
Mẹ nhân cơ hội muốn bế tôi đi.
“Ngoan, đừng làm loạn nữa.”
Nhưng Trân Châu lại khẽ gọi:
“Nhóc lùn…”
Tôi sụt sịt mũi, đột nhiên ngẩng đầu.
“Vậy…”
“Nếu cháu chữa khỏi cho mèo thì sao?”
Thẩm Kiêu sửng sốt.
Trên hàng mi tôi vẫn còn đọng nước mắt, giọng nói cũng run lên vì sợ hãi.
“Nếu chữa khỏi…”
“Anh không được đuổi mẹ cháu đi.”
Phòng khách im lặng trong chốc lát.
Thẩm Kiêu như vừa nghe thấy một câu chuyện cười, khẽ nhếch môi.
“Được.”
“Tôi muốn xem cô cứu nó thế nào.”
Bà Thẩm vẫn luôn canh bên cạnh Trân Châu bỗng ngẩng đầu.
“Giáo sư Trần.”
“Kiểm tra lại vị trí Tuế Tuế nói có làm Trân Châu bị thương không?”
Giáo sư Trần im lặng hai giây.
“Không.”
“Vậy thì kiểm tra đi.”
Giáo sư Trần đeo găng tay lại.
Tôi vội vàng ghé tới.
“Ở đâu?”
Tôi nín thở.
Trân Châu yếu ớt há miệng.
“Phía dưới!”
“Phía dưới miệng đau!”
Tôi vội chỉ tay.
“Phía dưới ạ.”
Giáo sư Trần dùng đèn pin soi một vòng nhưng không phát hiện vấn đề.
Tim tôi cũng treo lên.
Trân Châu cuống đến run cả đuôi.
“Chính là phía dưới!”
“Nhìn kỹ hơn đi!”
Giáo sư Trần cau chặt mày, đổi sang một góc khác.
Động tác của ông bỗng dừng lại.
“Khoan đã.”
Trợ lý vội ghé tới.
“Thầy?”
Giáo sư Trần không trả lời.
Ông cầm một chiếc nhíp dài và mảnh, cẩn thận đưa vào.
Vài giây sau.
Một đoạn sợi trong suốt bị nước bọt thấm ướt được gắp ra từng chút một.
Phòng khách lập tức im phăng phắc.
“Sao lại…”
Giáo sư Trần nhìn chằm chằm sợi dây ấy, lần đầu tiên thay đổi sắc mặt.
“Nó nằm dưới gốc lưỡi.”
“Vị trí quá sâu, mấy ngày nay nó lại cực kỳ chống cự việc há miệng nên lần kiểm tra trước không phát hiện.”
Tôi hoàn toàn không có tâm trí nghe ông nói gì.
Bởi vì Trân Châu vẫn nằm im không nhúc nhích.
“Trân Châu?”
Người giúp việc bưng tới một đĩa thức ăn ướt nhỏ.
Hương thơm vừa bay tới, chóp mũi Trân Châu khẽ động.
Một lần.
Hai lần.
Ngay giây tiếp theo, nó đột ngột ngẩng đầu, lao cả người tới trước đĩa thức ăn rồi vùi đầu ăn ngấu nghiến.
“Thịt!”
“Thịt của bà cô!”
“Hu hu hu, ba ngày rồi!”
“Ai dám cướp, bà cô liều mạng với kẻ đó!”
Nó ăn quá vội, chóp mũi còn dính một chút thịt xay.
Con mèo ngày thường thích sạch sẽ nhất, lúc này hoàn toàn không quan tâm.
Mắt tôi lập tức sáng lên.
“Mẹ!”
Tôi xoay người lao tới, túm lấy tay áo mẹ.
“Mẹ nhìn kìa!”
“Mèo ăn cơm rồi!”
Mẹ sững người hai giây rồi ôm chặt tôi vào lòng.
Bà Thẩm cũng che miệng bật khóc.
“Trân Châu…”
Giáo sư Trần cầm đoạn sợi kia, rất lâu không lên tiếng.
Một lúc sau.
Ông tháo kính xuống.
“Là tôi đã sơ suất khi kiểm tra.”
Nói xong, ông lại nhìn tôi.
Trong ánh mắt ông lần đầu tiên không còn vẻ qua loa khi đối diện một đứa trẻ.
Thay vào đó là sự kinh ngạc và nghi ngờ rõ rệt.
“Cháu biết bằng cách nào?”
Nụ cười trên mặt tôi lập tức cứng lại.
Gay rồi.
Tôi không thể nói chính Trân Châu kể cho mình biết được.
Tôi cúi đầu, hai bàn tay nhỏ chột dạ xoắn vào nhau.
Tôi còn chưa kịp nghĩ ra câu trả lời.
Một giọng nói thản nhiên bỗng vang lên.
“Chỉ là đoán trúng thôi.”
Thẩm Kiêu tựa cạnh ghế sofa.
Đầu ngón tay anh ta khẽ gõ lên miệng cốc.
“Mấy ngày nay Trân Châu luôn liếm miệng, con bé lại ngày nào cũng theo dì Lâm ra vào nhà chính.”
“Nhìn ra miệng nó khó chịu thì có gì lạ?”
Bà Thẩm cau mày.
“Nhưng con bé còn nói đúng vị trí.”
“Trẻ con cứ thử từng câu, kiểu gì chẳng có một câu trúng.”
Thẩm Kiêu khẽ nhếch môi.
“Chẳng lẽ chỉ vì một lần trùng hợp mà thật sự coi lời của một đứa trẻ năm tuổi là thánh chỉ?”
Lần này.
Không có ai lập tức phụ họa.
Giáo sư Trần thậm chí còn ngước mắt nhìn anh ta.
“Ít nhất chuyện của Trân Châu quả thật không thể giải thích đơn giản bằng hai chữ trùng hợp.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Kiêu nhạt đi.
Tôi vừa rồi còn trốn sau lưng người giúp việc.
Bây giờ lại trở thành trung tâm ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng khách.
Không biết ai khẽ cảm thán:
“Đứa bé này đúng là hơi thần kỳ.”
Bàn tay đang cầm cốc của Thẩm Kiêu khựng lại.
Ngay sau đó.
Từ phía nhà bếp bỗng truyền đến tiếng người giúp việc.
“Kỳ lạ.”
“Sao hôm nay Tướng Quân lại chỉ ăn vài miếng?”
Tôi vô thức quay đầu.
Một con chó chăn cừu Đức cao lớn đang chậm rãi đi ra khỏi phòng ăn.
Nó nhìn tôi.
Rồi nhìn Trân Châu vừa ăn no.
Sau đó đi thẳng tới sau lưng Trân Châu.
Nằm xuống.
3
“Tướng Quân cũng đã ba ngày không chịu ăn uống tử tế.”
Người giúp việc bưng bát thức ăn gần như chưa động đến ra ngoài.
Giáo sư Trần vừa định thu dọn đồ đạc.
Nghe vậy, ông lại ngồi xổm bên cạnh Tướng Quân, kiểm tra đơn giản một lượt.
“Cơ thể không có vấn đề rõ ràng.”
Bà Thẩm hơi lo lắng.
“Có phải mấy ngày nay Trân Châu không khỏe nên nó cũng lo lắng không?”
Mọi người nghe vậy đều cảm thấy có lý.
Tướng Quân và Trân Châu đã được nuôi cùng nhau nhiều năm.