Chương 18 - Tiếng Lòng Của Thai Nhi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Huyết áp ổn định rồi!”

“Bệnh nhân giữ được rồi!”

“Mau! Lấy đứa trẻ ra!”

Giáo sư Lý không chần chừ dù chỉ một giây, bàn tay ông vững vàng thăm vào ổ bụng tôi.

Thứ đầu tiên ông chạm tới là cơ thể nhỏ bé co quắp trong góc.

Ông cẩn thận nâng con lên.

Đó là một bé gái vô cùng nhỏ.

Làn da vì thiếu oxy mà hơi tím tái.

Con không khóc, chỉ yếu ớt mở mắt.

Đôi mắt ấy trong veo như suối nước.

Con nhìn thế giới này, mang theo chút tò mò non nớt.

“Là em gái! Mau, chuyển sang khoa sơ sinh!”

Y tá ôm lấy con, lao nhanh ra khỏi phòng mổ.

Ngay sau đó, giáo sư Lý lấy ra đứa trẻ còn lại.

Chu Niệm Từ.

Cô ta lớn hơn Tích An rất nhiều, cũng khỏe mạnh hơn hẳn.

Da dẻ hồng hào, tràn đầy sức sống.

Nhưng cô ta cũng không khóc.

Bị treo ngược, rời khỏi tử cung ấm áp.

Đôi mắt đang nhắm chặt của cô ta đột ngột mở ra.

Trong đó không có sự mờ mịt của trẻ sơ sinh.

Chỉ có oán độc, phẫn nộ và không cam lòng.

“Sao có thể như vậy!”

“Các người sao còn sống được!”

“Tô Duệ! Chu Dật An! Còn cả con phế vật kia nữa!”

“Tao sẽ không tha cho các người!”

“Tao tuyệt đối sẽ không tha cho các người!”

Trong đầu tôi, cô ta phát ra tiếng gào thét độc ác cuối cùng.

Có lẽ vì phẫn nộ đến tột cùng.

Từ cái miệng nhỏ bé vốn nên bật ra tiếng khóc vang dội của trẻ sơ sinh ấy.

Lại phát ra một âm thanh trầm thấp, không thuộc về con người.

Giống như tiếng gầm của dã thú.

20

Khi tôi tỉnh lại, tôi đã nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt VIP.

Xung quanh là đủ loại máy móc, phát ra những âm thanh tích tắc đều đều.

Chu Dật An đang gục bên giường tôi, nắm chặt tay tôi không rời.

Cằm anh lún phún râu xanh cả người trông vừa mệt mỏi vừa tiều tụy.

Nhận ra tôi cử động, anh đột ngột ngẩng đầu lên.

Khi thấy tôi mở mắt, vành mắt anh lập tức đỏ hoe.

“Tô Duệ.”

Anh cất tiếng, giọng khàn đặc đến gần như lạc đi.

“Em tỉnh rồi.”

“Cuối cùng em cũng tỉnh rồi.”

Anh áp tay tôi lên mặt mình.

Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay tôi.

Người đàn ông mạnh mẽ ấy, người chưa từng rơi một giọt nước mắt nào trước mặt tôi.

Giờ phút này, lại khóc như một đứa trẻ.

“Còn… các con…”

Tôi hỏi rất khẽ.

“Tích An… thế nào rồi…”

“Con bé ổn lắm.”

Chu Dật An vội lau nước mắt, cố nặn ra một nụ cười với tôi.

“Con đang ở khoa hồi sức sơ sinh. Giáo sư Lý nói, con bé là một kỳ tích nhỏ.”

“Dù sinh non, cân nặng rất nhẹ, nhưng các chỉ số sinh tồn vô cùng kiên cường.”

“Theo dõi thêm một thời gian nữa là có thể ra ngoài.”

Tôi thở phào một hơi.

Tích An của tôi, đã sống sót rồi.

“Vậy… còn đứa kia thì sao?” tôi hỏi.

Nhắc đến Chu Niệm Từ, nụ cười trên mặt Chu Dật An biến mất.

Ánh mắt anh trở nên phức tạp và lạnh lẽo.

“Cô ta cũng sống.”

“Cơ thể rất khỏe mạnh, còn cường tráng hơn cả trẻ đủ tháng.”

“Nhưng…”

Anh ngừng lại một chút.

“Rất kỳ lạ, Tô Duệ.”

“Cô ta không khóc, cũng không quấy.”

“Chỉ mở to mắt, nhìn chằm chằm vào từng người đến gần.”

“Ánh mắt đó, không giống trẻ sơ sinh, mà giống như…”

Anh không nói tiếp.

Nhưng tôi biết anh muốn nói gì.

Giống ánh mắt của một loài động vật máu lạnh đang đánh giá con mồi.

Giáo sư Lý bước vào.

Thấy tôi tỉnh lại, ông lộ ra vẻ nhẹ nhõm.

“Bà Chu, bà đã tạo nên một kỳ tích sinh mệnh.”

Ông nói với tôi.

“Mất máu hơn bốn nghìn mililit, người bình thường đã không thể… Ý chí sinh tồn của bà là thứ mạnh mẽ nhất tôi từng thấy.”

“Còn cả ông Chu nữa.”

Giáo sư Lý quay sang Chu Dật An.

“Lời cảnh báo kịp thời của cậu, đã cứu mạng vợ cậu và hai đứa trẻ.”

“Mặc dù tôi không thể dùng khoa học để giải thích, vì sao cậu lại có thể dự đoán chính xác cơn băng huyết đó.”

“Nhưng sự thật chứng minh, trực giác của cậu đáng sợ đến mức nào.”

Chu Dật An không đáp lại lời khen ấy.

Anh nhìn giáo sư Lý, hỏi một câu.

“Giáo sư, tiếng gầm khi Chu Niệm Từ chào đời, mọi người đều nghe thấy chứ?”

Sắc mặt giáo sư Lý lập tức trở nên nghiêm trọng.

Ông gật đầu.

“Có nghe.”

“Tất cả nhân viên y tế có mặt đều nghe thấy.”

“Đó không phải là tiếng khóc.”

“Chúng tôi đã kiểm tra toàn diện dây thanh và hệ thống phát âm của cô ta.”

“Không phát hiện bất kỳ dị thường nào.”

“Nói cách khác, về mặt sinh lý, cô ta hoàn toàn có thể khóc như một đứa trẻ bình thường.”

“Nhưng cô ta đã không làm vậy.”

Chu Dật An lấy từ trong người ra một chiếc bút ghi âm nhỏ.

Không phải chiếc điện thoại đã bị đập vỡ trước đó.

Mà là một cái mới.

“Thưa giáo sư.”

“Sau khi vợ tôi được đẩy vào phòng mổ, tôi đã dán cái này lên cửa kính quan sát.”

“Tôi nghĩ, có lẽ sẽ ghi lại được thứ gì đó.”

“Tôi nghĩ, ông nên nghe thử.”

Anh nhấn nút phát.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)