Chương 9 - Tiếng Lòng Của Tang Thi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi đặt viên tinh hạch đen kia lên lồng ngực nát bươm của anh ta, sau đó nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần lực trong cơ thể, không giữ lại chút nào mà truyền vào.

【Nhị Tráng, anh mau tỉnh lại cho tôi!】

【Anh đã hứa sẽ bảo vệ chúng tôi đến căn cứ, anh không thể nuốt lời!】

【Anh mau đứng dậy cho tôi!】

Viên tinh hạch đen bắt đầu tỏa ra ánh sáng chói mắt, từ từ tan chảy, hóa thành một luồng năng lượng màu đen bao bọc lấy cơ thể Trần Nhị Tráng.

Kỳ tích đã xảy ra.

Cơ thể bị xé nát của anh ta bắt đầu lành lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, xương gãy nối lại, máu thịt thối rữa nhanh chóng mọc lại.

Ngay cả làn da vốn xám trắng của anh ta cũng bắt đầu khôi phục sắc máu của con người.

Mười phút sau, ánh sáng tan đi.

Trên mặt đất là một chàng trai trẻ lành lặn nguyên vẹn.

Ngoại trừ không có hơi thở và nhịp tim, anh ta trông chẳng khác gì người sống.

Trần Nhị Tráng chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt đen thẳm sâu và trong trẻo.

Anh ta ngồi dậy, nhìn tay mình, lại sờ lên mặt mình.

Sau đó, anh ta ngẩng đầu lên, nhìn chúng tôi, rồi nhếch miệng cười.

“Lục ca, đại tẩu, Lâm ca.”

Giọng anh ta không còn là tiếng gào thét ú ớ khó nghe nữa, mà đã là ngôn ngữ của con người rõ ràng.

“Tôi hình như… lại sống lại rồi.”

10

Sự “hồi sinh” của Trần Nhị Tráng khiến chúng tôi mừng đến phát cuồng.

Anh ta không chỉ khôi phục lại dáng vẻ của con người và năng lực ngôn ngữ, mà còn kế thừa sức mạnh cùng năng lực phòng ngự của con tang thi gai xương kia.

Quan trọng hơn cả, anh ta vẫn giữ nguyên sự trung thành tuyệt đối với chúng tôi.

Vì biến cố này, chúng tôi nhận ra khu biệt thự đã không còn an toàn nữa.

Cùng với việc tang thi không ngừng tiến hóa, chúng tôi cần tìm một nơi trú ẩn kiên cố và an toàn hơn.

Lục Thần đề nghị đến căn cứ quân sự ở ngoại ô Giang Thành. Nơi đó có tường cao hào sâu, còn có đầy đủ cơ sở phòng ngự.

Chúng tôi thu dọn vật tư, lái hai chiếc xe địa hình đã cải trang, lên đường đến căn cứ.

Lần này, đội ngũ của chúng tôi lớn mạnh hơn nhiều.

Ngoài ba người sống sót là chúng tôi, còn có hơn chục tang thi tiến hóa lấy Trần Nhị Tráng làm đầu.

Dưới sự nuôi dưỡng bằng tinh thần lực của tôi và việc nuốt tinh hạch của các tang thi khác, Triệu Học Quân bọn họ cũng đều tiến hóa thành hình thái con người. Tuy vẫn chưa thể nói chuyện lưu loát như Trần Nhị Tráng, nhưng đã có thể giao tiếp đơn giản rồi.

Có đám “vệ sĩ tang thi” không biết mệt mỏi, chiến lực lại bùng nổ này mở đường, hành trình của chúng tôi quả thực thuận buồm xuôi gió.

Gặp nhóm tang thi ít ỏi, căn bản không cần chúng tôi ra tay, Trần Nhị Tráng dẫn anh em xông lên, dăm ba chiêu đã giải quyết xong, rồi ngoan ngoãn giao tinh hạch vào tay tôi.

Gặp những kẻ sống sót có ý đồ xấu, Trần Nhị Tráng bọn họ chỉ cần đứng chặn trước đầu xe, lộ ra hình thái nửa người nửa tang thi đáng sợ, là có thể dọa đối phương bỏ chạy thục mạng.

Lâm Cảnh ngồi ở ghế phụ, nhìn đám Trần Nhị Tráng đang mở đường phía trước, không nhịn được cảm thán: “Vi Vi, dị năng của em đúng là hack mạnh nhất trong tận thế. Người khác trong tận thế là cầu sinh, còn em thì là làm nữ vương trong tận thế rồi.”

Tôi đắc ý nhướng mày: “Đó là đương nhiên, cũng không nhìn xem em là em gái của ai.”

Lục Thần vừa lái xe, vừa rảnh tay nắm lấy tay tôi, khóe môi mang theo ý cười: “Cũng là vợ tương lai của anh.”

Lâm Cảnh trợn trắng mắt thật to: “Lục Thần, cậu đủ rồi đấy, ngày nào cũng phát cẩu lương, cậu có nghĩ đến cảm nhận của con chó độc thân này không hả?”

“Anh có thể đi tìm một nữ tang thi mà yêu đương.” Lục Thần đáp trả không chút khách khí.

“Con mẹ nó!”

Nhìn hai người họ lại bắt đầu cãi nhau, tôi không nhịn được bật cười.

Tận thế tuy tàn khốc, nhưng chỉ cần có bọn họ ở bên, tôi sẽ chẳng sợ gì cả.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)