Chương 19 - Tiếng lòng của con gái

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi không bận tâm đến anh ta, trực tiếp đi tới máy chiếu và kết nối bluetooth.

Rất nhanh chóng, các đoạn video từ camera trong điện thoại bắt đầu được phát lần lượt.

Có cảnh tôi đặt may đo những chiếc váy công chúa nhỏ xinh cho Vi Vi, có cảnh tôi gác lại công việc vội vã chạy về đúng dịp sinh nhật con bé, có cảnh con bé ốm tôi thức trắng đêm túc trực…

**Chương 16**

Trong những đoạn video ấy, cũng có cả bóng dáng của Tạ Ôn Đình.

Anh ta nói: “Uyển Nghiên, cảm ơn em, cảm ơn em đã đối xử tốt với Vi Vi như con ruột.”

Anh ta nói: “Vi Vi, mẹ là người tốt nhất với con trên thế giới này, sau này lớn lên con nhất định phải hiếu thuận với mẹ đấy.”

Anh ta nói: “Có em và Vi Vi ở bên, anh chính là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian.”

Từng việc từng việc một, đã rửa sạch bong tội danh ngược đãi của tôi.

Triệu Lam Lam chằm chằm nhìn video vẫn đang phát, hai mắt đỏ rực.

“Giả dối, tất cả đều là giả! Sao cô có thể đối xử tốt với con gái tôi như vậy, Khương Uyển Nghiên, cô!”

Ngay lúc cô ta đang phát điên, cửa chính của biệt thự bị đẩy mạnh ra.

Chủ tịch Triệu dẫn theo vài tên vệ sĩ bước vào.

Vừa thấy ông, mắt Triệu Lam Lam sáng rỡ, cô ta chạy vội tới.

“Bố, cuối cùng bố cũng đến rồi!”

Cô ta ôm lấy cánh tay Chủ tịch Triệu nức nở: “Đây là Khương Uyển Nghiên, cũng là vợ cũ của bạn trai con.”

“Cô ta ngược đãi cháu ngoại của bố, bố nhất định phải làm chủ cho mẹ con con!”

Cô ta vừa dứt lời, trên màn hình lớn vẫn đang phát video vang lên giọng nói non nớt của Vi Vi.

“Mẹ ơi, được làm con gái của mẹ, con vui lắm ạ, con yêu mẹ nhất.”

Sắc mặt Triệu Lam Lam lập tức cứng đờ.

Chủ tịch Triệu trầm ngâm nhìn màn hình, giọng nói lạnh lùng: “Đây là ngược đãi mà cô nói sao? Lẽ nào cháu ngoại tôi có bệnh, lại đi chân thành gọi một người ngược đãi mình là mẹ?”

Triệu Lam Lam cố cãi chày cãi cối: “Bố, đều là Khương Uyển Nghiên làm giả video, tất cả đều là giả.”

“Con mới là con gái của bố, bố không đứng ra bảo vệ con, ngược lại còn đi giúp người ngoài. Bố làm vậy, vong linh của mẹ con dưới suối vàng chắc chắn sẽ rất đau lòng.”

Ngay lúc tôi đang chờ xem Chủ tịch Triệu sẽ xử lý chuyện này ra sao, tiếng lòng đã lâu không thấy của Thanh Vãn lại vang lên.

【Chính là thế này, dì xấu xa cứ luôn lấy người chết ra làm cái cớ, mới ép ông Triệu phải đối phó với mẹ.】

【Nếu lát nữa ông Triệu thực sự định làm gì mẹ, mình nhất định phải bảo vệ mẹ.】

Tim tôi chùng xuống.

Lúc này, Chủ tịch Triệu đã hành động.

Ông giơ tay, ngay trước mặt tất cả mọi người, tát mạnh một cái vào mặt Triệu Lam Lam!

Cả hội trường tĩnh lặng như tờ, chỉ còn lại giọng nói nghiêm khắc và lạnh lẽo của Chủ tịch Triệu.

“Triệu Lam Lam mày không có tư cách nhắc đến mẹ mày, nếu không phải để bảo vệ mày, bà ấy đã không chết trong vụ tai nạn xe hơi đó.”

“Mẹ mày là người bao dung, lương thiện và dịu dàng, thấy bộ dạng này của mày, bà ấy mới thực sự đau lòng.”

Ông phớt lờ ánh mắt kinh hoảng của Triệu Lam Lam xua tay với vệ sĩ phía sau.

“Đưa đại tiểu thư về, lang bạt bên ngoài lâu quá, đến cả liêm sỉ và thị phi cơ bản cũng không học được.”

Ông lại nhìn sang Vi Vi đang sợ tái mặt, khẽ thở dài: “Cả đứa trẻ này nữa, đưa về cùng.”

“Rõ, thưa sếp!”

Ngay khi đám vệ sĩ bước tới, Tạ Ôn Đình không chút do dự chắn trước mặt Triệu Lam Lam và Vi Vi.

“Chủ tịch Triệu, với tư cách là cha của Vi Vi, tôi không thể để ông cứ thế mang cô ấy và Lam Lam đi được.”

Chủ tịch Triệu liếc nhìn anh ta, nụ cười lạnh lẽo: “Tạ Ôn Đình, tôi xém chút nữa thì quên mất cậu, nếu không có sự dụ dỗ của cậu, con gái tôi cũng chẳng làm ra được những chuyện phá hoại gia đình người khác.”

“Cậu muốn mượn gió bẻ măng bước lên con thuyền của nhà họ Triệu tôi sao? Đợi kiếp sau đi!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)