Chương 9 - Tiên Thai Của Ma Tộc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

10

Chữ Chiêu đó lơ lửng giữa không trung, tựa như một giọt máu đông đặc.

Ta vẫn chưa biết đọc chữ.

Nhưng khi nó vừa xuất hiện, giữa mi tâm ta lại đau nhói như bị lửa đốt.

Mẫu hậu lập tức dùng tay che khuất mắt ta.

Phụ hoàng lại không che chắn.

Người nhìn chiếc gai gỗ đó, tia đen tối nơi đáy mắt dần dần chìm xuống.

Đó không phải là bộ dạng phẫn nộ tột độ.

Mà là sát ý đã nhắm đúng phương hướng.

Thiên quân đứng trước mặt đám người Thiên tộc, sắc mặt trắng nhợt đến gần như trong suốt.

Hắn mấp máy môi.

“Bản quân không biết.”

Phụ hoàng cười nhạt.

“Ngươi nói lại lần nữa xem.”

Thiên quân nghiến chặt răng.

“Năm xưa Thái tử sắp chết, y quan Thiên tộc bảo rằng chỉ có Trấn Uyên Mộc mới giữ lại được linh hồn.”

“Khúc gỗ đó vốn dùng để phong ấn vết nứt ở thiên môn, là thứ sau chiến tranh do chính tay Ma tộc đem tới.”

“Bản quân chỉ lấy một khúc nhỏ.”

Tổ ảnh Ma tộc giận dữ đến mức cái bóng phình to ra cả một vòng.

“Đánh rắm.”

“Trấn Uyên Mộc là bảo vật dùng để phong ấn khe nứt, từng tấc đều được định đoạt rõ ràng, ai cho phép ngươi tùy ý tháo lấy?”

Thiên quân trầm giọng nói: “Nếu không lấy, Thái tử Thiên tộc chắc chắn sẽ chết.”

Mũi đao của phụ hoàng cắm xuống nền đất.

Đao khí lại đã chém vỡ gạch ngọc đen.

“Vậy ra vì cứu mạng con trai mình, ngươi đã xé nát quan tài tiền kiếp của con gái bản tôn.”

Câu nói này vừa cất lên, mọi ánh mắt trong điện đều dồn về phía ta.

Tiền kiếp.

Quan tài.

Ta nghe không hiểu, nhưng lại theo bản năng rúc vào lòng mẫu hậu.

Nữ tử trong đóa đào đen bật cười một tiếng.

“Ma tôn nói sai rồi.”

“Đó không phải là quan tài tiền kiếp.”

“Đó là quan tài của cửa.”

Giọng ả nhẹ bẫng, nhưng lại khiến tất cả các tổ ảnh đều câm bặt.

“Chín vạn năm trước, các người sợ nghiệp hỏa sau cánh cửa sẽ thiêu rụi Thiên Hà và Ma uyên, bèn chọn một thanh thai và một khế ước trấn sát chôn cất chung.”

“Lấy thanh thai làm hồn, lấy sát khế làm cốt.”

“Các người đặt tên cho con bé là Chiêu.”

“Nói rằng con bé sẽ chiếu sáng cho cả hai tộc.”

“Thế nhưng sau khi cánh cửa đóng lại, các người lại đem quan tài phong ấn vào trong khe nứt, chẳng một ai đả động đến việc con bé từng tồn tại trên cõi đời này.”

Lão tổ Thiên tộc quỳ sụp xuống đất, trán đập mạnh xuống gạch ngọc.

Giọng nói của ông ta khàn đặc không thành tiếng.

“Đó là tội lỗi của thế hệ trước.”

Nữ tử trong đào đen mỉm cười nhạt nhẽo.

“Tội lỗi sẽ không đổ lên đầu thế hệ trước.”

“Tội lỗi sẽ chỉ tìm đến cánh cửa.”

Con ấn nhỏ nửa vàng nửa đen giữa mi tâm ta lại nóng ran.

Chiếc gai gỗ ấy như nghe thấy tiếng gọi, bỗng nhiên bay vút về phía ta.

Phụ hoàng vung đao chém xuống.

Đao quang chém trúng gai gỗ, nhưng chỉ làm nó chệch đi nửa tấc.

Thiếu Diệu trong giếng đen vội vã đưa tay lên.

Kim Văn trên cổ tay hóa thành một sợi xích, siết chặt lấy chiếc gai gỗ.

Hắn rên lên một tiếng nghẹn ngào, trên ngực lại túa ra thanh quang nhuốm máu.

Ta cũng đau đớn khóc ré lên một tiếng.

Phụ hoàng lập tức quay ngoắt lại.

“Đừng đụng vào nó.”

Thiếu Diệu nhướng mắt.

“Nó nhận muội ấy.”

“Chém không đứt.”

Mẫu hậu lạnh nhạt lên tiếng: “Vậy thì phong ấn lại.”

Người giơ tay lên, ma hậu huyết từ đầu ngón tay bay ra, hóa thành một đóa hoa đỏ thẫm gần như đen kịt.

Bóng hoa chụp lấy chiếc gai gỗ.

Gai gỗ rung bần bật, chữ Chiêu khắc trên bề mặt lại rỉ ra một tia kim quang.

Kim quang đó hô ứng với ấn đường của ta.

Trước mắt ta bỗng lướt qua một bức tranh.

Rừng đào đen.

Đống xương khô trắng xóa.

Một bàn tay nhỏ nhắn thò ra từ trong quan tài, đầu ngón tay bấu chặt vào một mảnh ván đã nứt nẻ.

Có người đang khóc lóc ngoài quan tài.

Lại có người đang cười cợt bên ngoài quan tài.

Tiếng cười và tiếng khóc quyện vào nhau, tất cả đều đang gọi tên ta.

A Chiêu.

Ta giật mình mở to mắt.

Đại điện vẫn là đại điện.

Phụ hoàng, mẫu hậu đều ở đây.

Thiếu Diệu vẫn ở trong giếng đen.

Thế nhưng nữ tử trong đóa đào đen đã không còn cười nữa.

Ả nhìn ta, ánh mắt âm u lạnh lẽo như một miệng giếng sâu.

“Ngươi nhìn thấy rồi sao?”

Ta bám chặt lấy vạt áo mẫu hậu.

“Tối thui.”

Mẫu hậu áp má sát vào mặt ta.

“Chiêu Chiêu đừng sợ.”

Ta lại vươn tay chỉ về phía chiếc gai gỗ kia.

“Bên trong đó.”

Ánh mắt phụ hoàng lay động.

“Bên trong đó có gì?”

Ta không biết diễn đạt.

Ta chỉ dùng âm thanh thật bé thật bé mà thốt lên: “Đang khóc.”

Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy đại điện trong một cái chớp mắt.

Thiếu Diệu bỗng ngẩng đầu nhìn thẳng vào lão tổ Thiên tộc.

“Trấn Uyên Mộc không phải là vật phong ấn bình thường.”

“Bên trong đó còn có tàn hồn.”

Sắc mặt lão tổ Thiên tộc biến đổi kịch liệt.

“Không thể nào.”

“Năm đó toàn bộ Trấn Uyên Mộc ở thiên môn đều đã được nghiệm chứng, tuyệt đối không có tàn hồn.”

Nữ tử trong đóa đào đen chậm rãi nở nụ cười.

“Đương nhiên là không có rồi.”

“Bởi vì tàn hồn đã bị các người phân chia thành từng tấc từng tấc mà chia nhau hết rồi.”

Ngón tay Thiên quân khẽ run rẩy.

Phụ hoàng nhìn thấy cảnh đó.

Người sải bước tới trước mặt Thiên quân.

“Còn kẻ nào đã từng sử dụng Trấn Uyên Mộc?”

Thiên quân im lặng không đáp.

Nhưng dòng nước trong giếng đen của Ma ngục lại đột ngột trào dâng những đợt sóng dữ dội.

Trong làn nước giếng dần hiện lên từng bức họa.

Bên cạnh vết nứt thiên môn, một vị bạch y tiên quan đang đẵn gỗ.

Dưới đáy Đông Hải Thần Cung, có kẻ dùng mạt cưa từ gỗ để trấn áp long mạch.

Trong Điện Tuyết Bắc Hoang, có kẻ vùi mạt gỗ vào bên trong linh thai.

Và trong một kim điện vô danh, Trấn Uyên Mộc bị nghiền nát thành bột mịn, rải vào bên trong một ngọn đèn trường minh.

Mỗi một khung cảnh, đều khắc chung một chữ duy nhất.

Chiêu.

Những chữ ấy hệt như từng chiếc đinh sắt, tàn nhẫn đóng từng nhát từng nhát vào mi tâm của ta.

Ta không thể khóc nổi nữa.

Vì quá đau đớn.

Phụ hoàng cuối cùng cũng không kiềm chế được.

Người túm chặt lấy cổ Thiên quân, ấn mạnh toàn thân hắn lên cây cột ngọc đen.

“Thiên tộc các người, rốt cuộc đã tháo rời con gái bản tôn thành bao nhiêu mảnh?”

Các Thượng thần Thiên tộc định nhúc nhích.

Lưỡi đao của ma tướng đã kề sát cổ họ.

Sắc mặt Thiên quân xanh mét, nhưng vẫn cắn răng thốt ra một câu.

“Không phải bản quân.”

“Là cựu lệnh trong cấm khố của Thiên tộc.”

Sát khí cuồn cuộn dưới đáy mắt phụ hoàng.

“Kẻ nào hạ lệnh?”

Thiên quân nhìn về phía lão tổ râu trắng đang quỳ dưới đất.

Lão tổ râu trắng cả người chấn động.

Ông ta ngẩng đầu lên, trong ánh mắt ngập tràn vẻ khó tin.

“Không thể nào.”

Nữ tử trong đóa đào đen cười êm ái.

“Sao lại không thể nào?”

“Chín vạn năm trước, dấu tay đầu tiên phê chuẩn mở quan tài lấy gỗ.”

“Chính là của ngươi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)