Chương 7 - Tiên Thai Của Ma Tộc
08
Tiếng gọi A Chiêu vừa vang lên, vòng tay của mẫu hậu lập tức siết chặt.
Phụ hoàng ngoắt đầu lại.
Bản mệnh đao chém ngang hư không, hắc đao quang bổ thẳng vào con mắt dọc đó.
Con mắt khép lại trong thoáng chốc.
Trong khe nứt lại vẳng lên tiếng cười trầm thấp của nữ tử.
“Bảo vệ con bé kỹ thế cơ à?”
“Nhưng sớm muộn gì con bé cũng sẽ nhớ ra ta thôi.”
Phụ hoàng vung đao chém xuống từng nhát một.
Cả chính điện rung bần bật trong làn đao khí.
Các tổ ảnh Ma tộc cũng lục tục đứng dậy kết ấn, cưỡng ép khe nứt trở lại lòng đất.
Lão tổ Thiên tộc mặc kệ lập trường, giáng cây trượng xuống điểm thêm một đạo thanh quang.
Ánh sáng trắng và đen cùng đáp xuống mặt đất.
Con mắt dọc ấy rốt cuộc cũng tiêu tán.
Nhưng tiếng gọi “A Chiêu” vẫn còn lởn vởn bên tai ta.
Ta níu lấy vạt áo mẫu hậu, bỗng nhiên cảm thấy buồn ngủ vô cùng.
Không phải cái buồn ngủ của hài nhi lúc no bụng.
Mà hệt như có một bàn tay với tới từ nơi rất xa xôi, muốn ôm trọn linh hồn ta đi mất.
Mẫu hậu áp má vào trán ta, khẽ gọi tên ta.
“Chiêu Chiêu.”
“Nhìn mẫu hậu này.”
Ta mở mắt ra.
Trong mắt người giăng đầy tơ máu.
Ta rất muốn nói với người rằng ta không sao cả.
Nhưng ta chỉ có thể phát ra chút âm thanh non nớt.
Khi phụ hoàng quay lại, mũi đao vẫn còn nhỏ từng giọt hắc khí.
Người nhìn Thiếu Diệu.
“Bây giờ còn muốn hỏi nữa không?”
Sắc mặt Thiếu Diệu cũng trắng bệch.
Nhưng hắn gật đầu.
“Muốn.”
“Nó đã nhớ mặt muội ấy rồi.”
“Nếu ta không ở lại, lần tiếp theo nó sẽ đến nhanh hơn thôi.”
Phụ hoàng nhìn chằm chằm hắn.
“Nếu trong Ma ngục ngươi dám lộ ra nửa điểm tham niệm, bản tôn sẽ đem linh hồn ngươi đóng đinh lên cửa điện.”
Thiếu Diệu bình thản đáp: “Được.”
Ma ngục tam vấn hiện ra giữa chính điện.
Nó không giống một nhà lao.
Mà giống một cái giếng đen không đáy.
Nước giếng phẳng lặng.
Nhưng lại có thể phản chiếu ra những thứ mà người ta không muốn phơi bày cho kẻ khác xem nhất.
Thiếu Diệu bước đến bên miệng giếng.
Thiên quân muốn cản hắn lại.
“Ngươi là thái tử Thiên tộc.”
“Nếu ngươi bỏ mạng ở đây, căn cơ Thiên tộc ắt sẽ đại loạn.”
Thiếu Diệu không hề ngoảnh đầu lại.
“Nếu muội ấy bỏ mạng ở đây, cả hai tộc đều sẽ đại loạn.”
Sắc mặt Thiên quân tồi tệ đến cực điểm.
Lão tổ râu trắng nhắm nghiền mắt lại.
“Đi đi.”
Thiếu Diệu bước vào chiếc giếng đen.
Bóng lưng hắn tức khắc bị bóng tối cắn nuốt.
Trên mặt giếng hiện ra dòng chữ đầu tiên.
Vấn tâm (Hỏi tâm).
Khoảnh khắc tiếp theo, bên trên đại điện bừng sáng một màn huyễn ảnh.
Bậc thang ngọc trắng.
Tổ bi Thiên tộc.
Một thiếu niên nhỏ bé quỳ trước bia, bóng lưng thẳng tắp.
Đó là Thiếu Diệu lúc còn nhỏ.
Đám người Thiên tộc ban đầu đều mang nét mặt ngưng trọng.
Nhưng huyễn ảnh vừa hiện, trước mặt thiếu niên liền xuất hiện một khu rừng đào màu đen.
Trong rừng đào, có một bé gái mặc hồng y đang ngồi.
Cô bé quay lưng về phía hắn.
Dưới chân toàn là xương trắng.
Cô bé khóc rất đỗi tĩnh lặng.
Càng tĩnh lặng, càng khiến người ta ớn lạnh trong lòng.
Thiếu niên cất từng bước đi tới.
Hắn vươn tay muốn chạm vào cô bé.
Nhưng bàn tay hắn vừa sờ đến vai, cô bé liền quay đầu lại.
Gương mặt ấy không có ngũ quan.
Chỉ có một vết ấn nửa vàng nửa đen nằm giữa mi tâm.
Lúc Thiếu Diệu tỉnh lại, toàn thân mồ hôi đầm đìa.
Thiếu niên trong huyễn ảnh không hề nói cho bất kỳ ai.
Hắn lén lút đi tới Tàng Thư Các.
Lật giở ba ngàn cuốn cấm thư.
Rồi lại quỳ trước tổ bi suốt mười ngày mười đêm.
Hắn hỏi tổ bi, đứa trẻ đó là ai.
Tổ bi chỉ thả xuống một dòng chữ máu.
Gặp nó, bảo vệ nó, chớ phụ nó.
Lão tổ Thiên tộc bỗng trừng lớn mắt.
“Tổ bi lại từng ban cho ngươi sáu chữ này sao?”
Giọng nói của Thiếu Diệu từ đáy giếng truyền lên.
“Phải.”
Thiên quân quát lớn: Tại sao ngươi chưa từng bẩm báo?”
Thiếu Diệu trong làn nước giếng trầm mặc một chớp mắt.
“Vì tổ bi vẫn còn một câu phía sau.”
Mặt giếng lại gợn sóng.
Huyết tự hiện ra.
Nếu phụ nó, thiên môn nát.
Toàn bộ Thiên tộc chìm vào im lặng chết chóc.
Bên phía Ma tộc lại có người cười khẩy.
“Hóa ra không phải vì nhân từ gì cho cam.”
“Mà là sợ thiên môn vỡ vụn.”
Phụ hoàng không cười.
Người nhìn mặt giếng, ánh mắt lại trầm đục hơn ban nãy.
Vấn tâm không phản chiếu những gì ngoài miệng nói ra.
Mà là nhân quả giấu sâu thẳm nhất trong đáy lòng.
Thiếu Diệu bằng lòng đến đây, quả thực là vì an nguy của Thiên tộc.
Nhưng thiếu niên trong huyễn ảnh, mỗi lần nằm mơ thấy rừng đào đen, đều dùng dao rạch mở Kim Văn của mình một tấc khi tỉnh mộng.
Hắn dùng máu của Kim Văn để diễn tính xem đứa trẻ kia sẽ giáng sinh ở nơi nào.
Một đường rạch ròng rã suốt mười năm.
Ta nhìn những dòng máu đó, bỗng nhiên lại thấy cổ tay đau nhói.
Ta giãy giụa.
Mẫu hậu cúi đầu.
“Chiêu Chiêu?”
Ta chỉ vào giếng.
“Đau.”
Thiếu Diệu ngụp lặn trong nước giếng bỗng ngẩng đầu lên.
Đôi mắt hắn như bị thứ gì đó va khẽ vào.
Sắc mặt phụ hoàng càng khó coi hơn.
“Là hắn tự mình rạch, có đau cũng đáng đời.”
Tổ ảnh Ma tộc gật gù đồng tình.
“Không sai.”
Dòng chữ đen của cửa hỏi đầu tiên từ từ tan đi.
Mặt giếng hiện ra dòng chữ thứ hai.
Vấn cốt (Hỏi xương cốt).
Làn thanh quang quanh người Thiếu Diệu bỗng dưng bị tước bỏ.
Ảnh cốt của hắn hiển lộ ra ngoài.
Xương cốt của Thái tử Thiên tộc lẽ ra phải trắng muốt không tì vết.
Thế nhưng ngay vị trí trái tim hắn, lại xuất hiện một vết đen mờ nhạt.
Thiên quân biến sắc tức thì.
“Chuyện này là sao?”
Chúng ma tướng Ma tộc đồng loạt rút đao.
Phụ hoàng gằn từng chữ: “Trong cốt tủy của Thái tử Thiên tộc lại chứa hắc ma ngấn?”
Thiếu Diệu cúi đầu nhìn ngực mình.
Hắn dường như đã biết từ trước.
“Lúc ta sinh ra, mẫu phi sinh khó.”
“Có người dùng một đoạn Trấn Uyên Mộc bên biên giới Ma uyên để giữ mạng cho ta.”
Lão tổ râu trắng chấn động thốt lên: “Kẻ nào làm?”
Thiếu Diệu liếc nhìn Thiên quân.
Gương mặt Thiên quân trắng bệch đi trong nháy mắt.
Ngọn gió trong chính điện đều ngưng đọng.
Nhưng nước giếng trong Ma ngục lại không dừng lại.
Nó tiếp tục cuộn trào.
Trong huyễn cảnh, một vị Thiên hậu trẻ tuổi bồng theo đứa bé thoi thóp quỳ rạp trước mặt Thiên quân.
Thiên quân tự tay mở một chiếc hộp phong ấn.
Bên trong chiếc hộp là một khúc gỗ đen.
Khúc gỗ đen kia vừa xuất hiện, tổ ảnh Ma tộc đồng loạt biến sắc.
“Trấn Uyên Mộc.”
“Đó là thứ Ma tộc mang tới trấn thiên môn bị nứt trong kỳ đình chiến ba trăm năm trước.”
“Thiên tộc lại lấy nó để giữ mạng cho Thái tử?”
Thiên quân gào lớn: “Câm miệng!”
Nhưng đã muộn.
Từ sâu dưới giếng, một luồng hắc khí đã quấn lấy cốt tủy của Thiếu Diệu.
Giọng nói lạnh lẽo của Ma ngục vang lên.
“Cốt có món nợ cũ.”
“Chủ nợ chưa rõ.”
“Vấn thứ hai, chưa qua