Chương 6 - Tiền Sính Lễ Đau Đớn
Cô ta lại mở miệng hỏi anh ta năm trăm nghìn.
Sở Vân Khai không đưa, nói gần đây quá nhiều việc, rất nhiều chỗ cần dùng tiền.
Anh ta cảm nhận được Tôn Tĩnh Nhụy không vui, bèn dỗ cô ta vài câu.
10
Tôn Tĩnh Nhụy rất nhanh đã cúp điện thoại.
Sở Vân Khai đứng ngồi không yên, cuối cùng vẫn đến nhà Tôn Tĩnh Nhụy.
Anh ta biết mật khẩu cửa nhà cô ta, thuận lợi đi vào.
Anh ta nhìn quanh phòng khách nhưng không thấy Tôn Tĩnh Nhụy.
Anh ta bước về phía phòng ngủ.
Đang nghi ngờ không biết Tôn Tĩnh Nhụy có ra ngoài không, vừa định lấy điện thoại gọi cho cô ta, anh ta đã nghe thấy tiếng nói chuyện truyền ra từ trong phòng ngủ.
“Sở Vân Khai đúng là thằng ngốc. Trước đây chẳng phải con nói gì anh ta cũng tin sao? Sao hôm nay lại không moi được tiền nữa rồi. Bố yên tâm, hôm khác con đến nhà anh ta nói chuyện với mẹ anh ta. Bà già đó thích con nhất, còn vì con mà mắng Tống Liên Tuyết té tát. Bà ta chắc chắn sẽ cho con tiền.”
Nghe vậy, Sở Vân Khai không thể tin nổi mà trừng lớn mắt.
Cả người anh ta run lên, gần như không dám tin vào tai mình.
Bên trong, Tôn Tĩnh Nhụy vẫn đắc ý tự nói tiếp:
“Lần trước con chỉ nói với anh ta là bố bị bệnh cần một triệu, anh ta lập tức rút tiền sính lễ đưa cho Tống Liên Tuyết ra. Đúng là đồ ngu.”
Bố Tôn Tĩnh Nhụy cũng bật cười.
“Không thể để nó biết được, nếu nó biết chắc tức chết.”
Tôn Tĩnh Nhụy khinh thường hừ lạnh.
“Là do anh ta không có não thôi.”
Sở Vân Khai không thể kìm nén cảm xúc được nữa.
Anh ta đá mạnh cửa phòng.
Bên trong, Tôn Tĩnh Nhụy và bố cô ta kinh ngạc ngẩng đầu.
Vừa hay đối diện với đôi mắt phẫn nộ của Sở Vân Khai.
Tôn Tĩnh Nhụy lập tức hoảng hốt. Cô ta vội đứng dậy.
“Anh Vân Khai…”
Đôi mắt Sở Vân Khai đỏ ngầu.
Dọa Tôn Tĩnh Nhụy và bố cô ta đều không dám lên tiếng.
“Anh nghe thấy hết rồi. Tôn Tĩnh Nhụy, em lừa anh?”
Ánh mắt Tôn Tĩnh Nhụy né tránh, cô ta cúi đầu không dám nhìn anh ta.
Nhưng sau khi bố cô ta phản ứng lại, ông ta trợn mắt.
“Lừa cái gì mà lừa? Là tự cậu ngu. Cậu ngu thì trách ai?”
Tôn Tĩnh Nhụy chỉ vì thấy Sở Vân Khai đột ngột xông vào nên mới kinh ngạc.
Sau khi phản ứng lại, cô ta cũng bình tĩnh lại.
Thấy bố mình đã nói như vậy, cô ta càng thấy không sao cả.
“Các người… tại sao các người lại đối xử với anh như vậy? Tôn Tĩnh Nhụy, anh đối xử với em không tốt sao? Tại sao em phải lừa anh? Vì em mà Liên Tuyết cũng muốn chia tay anh rồi!”
Tôn Tĩnh Nhụy cau mày, mất kiên nhẫn nói:
“Vì tôi? Anh đừng chọc tôi cười nữa! Chẳng phải đều trách chính anh sao? Đừng đội cái mũ gì cũng lên đầu tôi! Là tôi bắt hai người chia tay à? Là tôi khiến đám cưới của hai người bị hủy à? Chẳng phải đều là vì anh sao? Tôi chỉ nói vài câu dễ nghe mà anh đã phạm ngu rồi.”
Cuối cùng Sở Vân Khai cũng biết chân tướng sự việc.
Là em trai Tôn Tĩnh Nhụy sắp kết hôn.
Nhà gái đòi một triệu tám trăm nghìn tiền sính lễ.
Nhà Tôn Tĩnh Nhụy căn bản không lấy ra được, nên tính toán lên đầu anh ta.
Trước tiên lấy danh nghĩa bố mình bị bệnh để hỏi anh ta một triệu.
Anh ta vốn luôn tin tưởng Tôn Tĩnh Nhụy vô điều kiện.
Nghe cô ta nói vậy thì không chút do dự đồng ý.
Nhưng tài khoản của anh ta không thể lập tức rút ra một triệu.
Vậy nên anh ta nghĩ đến tôi.
Anh ta cho rằng tôi sẽ không so đo, nên yên tâm thoải mái chuyển một triệu đó cho Tôn Tĩnh Nhụy.
Chuyện ở trong nhà tôi cũng căn bản không phải vì gần bệnh viện.
Chỉ là Tôn Tĩnh Nhụy nghĩ tôi đang giận dỗi, căn bản sẽ không làm lớn chuyện, cũng sẽ không thật sự hủy đám cưới với Sở Vân Khai.
Vậy nên cô ta muốn chiếm tổ chim khách, định biến căn nhà đó thành phòng cưới cho em trai mình.
Đến lúc đó chỉ cần cô ta nói vài lời mềm mỏng với Sở Vân Khai, khóc lóc vài câu là không sao.
Bịt miệng tôi là chuyện của Sở Vân Khai.
Sở Vân Khai vẫn không thể tin nổi nhìn Tôn Tĩnh Nhụy.
Trong mắt đầy đau đớn.
“Em nghĩ về anh như vậy sao? Anh và em lớn lên cùng nhau, chơi với nhau hơn hai mươi năm! Em vẫn luôn tính kế anh! Tại sao? Anh đối xử với em không tốt sao? Tại sao các người lại hợp sức tính kế anh?”
Tôn Tĩnh Nhụy khinh thường hừ một tiếng.
“Anh tưởng bản thân anh là thứ tốt đẹp gì à? Vô số lần tôi ám chỉ rõ ràng hay mập mờ, anh đều thấy không sao. Thậm chí trong lòng anh còn đang âm thầm vui sướng đúng không? Cảm thấy tôi và Tống Liên Tuyết đều thích anh. Đồ ngu! Sao tôi có thể thích loại đàn ông không có chính kiến như anh? Cũng chỉ có Tống Liên Tuyết mới thích anh, kết quả anh còn làm hỏng với cô ấy rồi, chậc chậc.”
11
Sở Vân Khai đau khổ ôm đầu.
Tôn Tĩnh Nhụy cười lạnh, nhìn bố mình một cái, hai người đều bật cười.
“Bây giờ anh phát hiện ra thì sao? Anh làm gì được tôi? Chỉ tiếc là tôi không lấy thêm được tiền nữa.”
Sở Vân Khai căn bản không thể chấp nhận sự thật này.
Anh ta và Tôn Tĩnh Nhụy lớn lên cùng nhau, cùng đi học, quan hệ đã sớm vượt xa người bình thường.
Nhưng anh ta không ngờ, từ đầu đến cuối Tôn Tĩnh Nhụy chỉ lợi dụng anh ta.
Anh ta run rẩy nhìn Tôn Tĩnh Nhụy.