Chương 7 - Tiền Mồ Hôi Nước Mắt
“Mời anh nói.”
“Thực ra, khoản tiền đó bị kiểm soát, không phải vì tôi rửa tiền.” Khóe môi tôi nhếch lên.
“Vậy vì sao?” Giám đốc Lý tò mò hỏi.
“Bởi vì đó là khoản thưởng đặc biệt từ Chủ tịch tập đoàn Thịnh Hoa chuyển cho tôi.”
Tôi rút điện thoại ra, đưa ông ấy xem ảnh chụp màn hình giao dịch, “Số tiền này thật ra được xoay vòng từ tài khoản quỹ dự phòng của giám đốc tổng hành ngân hàng bên kia. Tập đoàn Thịnh Hoa và họ có ký kết kênh ưu tiên nội bộ. Số tiền này đi qua ‘luồng xanh nội bộ.”
Giám đốc Lý trợn tròn mắt.
“Ý anh là sao?”
“Ý tôi là, Vương Đức Phát – tên ngu ngốc đó – đã dám coi khoản tiền đặc biệt được tổng hành chính ngân hàng phê duyệt là tiền bẩn rửa tiền.”
Tôi mỉm cười nói, “Hắn đang tra sổ của chính tổng hành mình, lại còn vả vào mặt sếp lớn của mình một cú rõ đau.”
“Phụt—!”
Giám đốc Lý phun cả ngụm trà ra, sau đó cười rộ lên như điên.
“Ha ha ha ha! Đây đúng là chuyện cười của năm rồi! Hắn dám kiểm soát cả tiền của chính sếp tổng? Cho dù anh không làm gì thêm, hắn cũng chết chắc rồi!”
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi đổ chuông.
Là một số lạ, hiển thị khu vực: Bắc Kinh.
Tôi nghe máy, đầu bên kia là một giọng trầm thấp nhưng uy nghiêm.
“Là Trần Mặc phải không? Tôi là lão Triệu của Thịnh Hoa đây.”
Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Hoa.
“Vừa rồi sếp Lý bên tổng hành ngân hàng có gọi cho tôi, kể chuyện anh bị đối xử bất công. Ông ấy tức lắm, nói đã đích thân ra lệnh điều tra toàn bộ các hành vi vi phạm tại chi nhánh đó.”
10
“Thay tôi gửi lời cảm ơn đến Chủ tịch Lý.”
Tôi điềm tĩnh đáp.
“Còn nữa…”
Giọng Chủ tịch Triệu ngừng lại đôi chút, rồi trầm xuống, lạnh lẽo hơn hẳn.
“Cái tên Vương Đức Phát ấy, hình như vẫn đang đếm tiền nhỉ?”
“Ừ, chắc vẫn còn đang đếm.”
“Cứ để hắn đếm tiếp đi.”
Giọng ông ta như đóng băng: “Tôi đã cho người điều tra lý lịch hắn rồi. Có dấu hiệu rõ ràng là đã lợi dụng chức vụ để cho vài ông chủ vay trái phép. Đợi hắn đếm xong, xe cảnh sát sẽ đợi sẵn trước cửa.”
Cúp máy, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong đại sảnh ngân hàng bên kia đường, đèn vẫn sáng trưng.
Tên quản lý từng vênh váo không ai sánh kịp – Vương Đức Phát – lúc này đang quỳ gối trên nền gạch, đối diện với đống tiền mà cả đời hắn từng tôn thờ, lại như đang đối diện với công cụ hành hình.
Đêm ba mươi Tết.
Tôi ngồi trên chiếc giường sưởi ở quê nhà, xem chương trình Tết trên tivi.
Điện thoại liên tục hiện lên những tin nhắn chúc Tết từ các anh em công nhân.
Lão Trương gửi một bức ảnh – vợ ông ấy vừa chạy thận xong, sắc mặt đã tươi tỉnh hơn, đang vui vẻ gói bánh chẻo.
Tiểu Lý gửi một đoạn video – đứa nhỏ mặc đồ mới, nhìn vào ống kính lễ phép nói: “Cháu cảm ơn chú Trần ạ!”
Xem những thứ ấy, lòng tôi ấm áp vô cùng.
Đúng lúc ấy, một tin tức nóng bật lên trên màn hình điện thoại.
“Một quản lý chi nhánh ngân hàng bị điều tra vì tham ô nghiêm trọng, từng công khai sỉ nhục công nhân.”
Ảnh đính kèm là bóng lưng hơi mờ, nhưng tôi nhận ra ngay – là Vương Đức Phát.
Hắn đang bị hai cảnh sát áp giải, tay đeo còng bạc, vẫn mặc chiếc sơ mi ướt đẫm mồ hôi kia.
Phần bình luận bên dưới như vỡ tung:
“Đáng đời! Loại người này đúng là sâu mọt xã hội!”
“Mắt chó coi thường người, giờ gặp báo ứng rồi!”
“Nghe nói trước khi bị bắt, hắn đếm tiền đến chuột rút, cầm đũa cũng không nổi!”
Tôi mỉm cười, vuốt nhẹ để tắt bản tin.
Ngoài cửa, pháo nổ giòn vang.
Đó là âm thanh của một năm mới đang gõ cửa.
Tôi cầm điện thoại, gửi một bao lì xì cho giám đốc Lý.
Nội dung đính kèm:
【Chúc mừng năm mới. Năm sau, khoản đầu tư một tỷ từ dự án của Tập đoàn Thịnh Hoa, cũng đi qua ngân hàng các anh.】
Tin nhắn phản hồi đến ngay trong chớp mắt.
Một loạt icon quỳ lạy hiện lên:
【Anh Trần! Anh là ông nội của tôi! Tôi đi đốt nhang lạy tạ ngay đây!】
Tôi đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn pháo hoa rực rỡ bên ngoài cửa sổ.
So với tiền, có một thứ còn quan trọng hơn — đó là cái khí.
Là sự tôn nghiêm tối thiểu của một con người.
Hôm đó, trước khi rời khỏi ngân hàng, Lưu Yến từng khóc hỏi tôi:
“Anh Trần, tôi chỉ là làm theo quy định, thái độ tuy hơi tệ, nhưng có đáng bị như vậy không?”
Tôi đã dừng chân lại, quay đầu nhìn cô ta một cái.
“Quy định là chết, người là sống.”
“Nếu cô lấy quy định làm vũ khí để tổn thương người khác, thì sớm muộn gì, chính cái quy định ấy sẽ thành sợi dây siết cổ cô lại.”
Không biết Tết này, trong trại tạm giam, cô ta có hiểu được đạo lý ấy hay không.
Nhưng cũng không còn quan trọng nữa rồi.
Bánh chẻo đã chín.
Mẹ tôi bưng một mâm bánh nóng hổi bước vào phòng.
“Con ơi, ăn bánh chẻo đi! Ngồi đơ ra đó làm gì thế?”
“Dạ con tới liền, mẹ ơi.”
Tôi nhận lấy mâm bánh, gắp một cái đưa vào miệng.
Thật thơm.
Đây mới là hương vị của Tết.
(Hoàn)