Chương 1 - Tiền Hồi Môn Và Những Giấc Mơ Tan Vỡ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đêm trước ngày cưới, chị gái làm luật sư nắm chặt tay tôi, khuyên tôi hãy bỏ toàn bộ 9,2 triệu tệ (khoảng hơn 30 tỷ VNĐ) tiền của hồi môn vào quỹ tín thác gia đình, không thêm tên bạn trai, người thụ hưởng chỉ ghi một mình tôi.

“Chị làm luật sư 12 năm rồi, gặp quá nhiều trường hợp. Trước khi cưới thì ngon ngọt, cưới xong tiền hồi môn bị nhà chồng hút cạn. Phụ nữ phải ra đi tay trắng đến tìm chị, một năm không dưới hai mươi người.”

Tôi sững sờ.

“Nhưng Hạo Vũ không phải loại người đó…”

“Mẹ cậu ta thì phải.”

Một câu của chị đã chặn đứng mọi lời bênh vực của tôi.

Tôi im lặng.

Chu Phượng Lan, mẹ của Trần Hạo Vũ, không phải tôi chưa từng nếm mùi.

Ngày đính hôn, câu đầu tiên bà ta hỏi là bố mẹ tôi cho bao nhiêu của hồi môn.

Khi nghe đến con số 9,2 triệu tệ, mắt bà ta sáng lên một cách đáng sợ.

Lúc đó tôi không nghĩ nhiều.

Bây giờ nhớ lại, ánh mắt ấy làm tôi lạnh sống lưng.

Ngày hôm sau, khi đám cưới vừa kết thúc, tôi lén đến ngân hàng trước khi đi hưởng tuần trăng mật.

9,2 triệu tệ, toàn bộ được gửi vào quỹ tín thác gia đình.

Người thụ hưởng: Lâm Uyển Thanh.

Người ủy thác: Lâm Uyển Thanh.

Không hề có tên của Trần Hạo Vũ.

Tôi cứ tưởng đây chỉ là một biện pháp dự phòng vạn nhất.

Không ngờ, quyết định này đã cứu mạng tôi.

Tháng đầu tiên sau khi cưới, sóng yên biển lặng.

Trần Hạo Vũ dịu dàng chu đáo, ngày nào tan làm cũng mua hoa về, cuối tuần cùng tôi đi dạo phố, nấu ăn, giống hệt một người chồng hoàn hảo trong phim thần tượng.

Tôi suýt nữa cho rằng chị gái đã lo xa quá.

Cho đến ngày thứ ba mươi bảy.

Trong bữa tối, Trần Hạo Vũ đột nhiên đặt đũa xuống.

“Uyển Thanh, anh có chuyện này muốn bàn với em.”

“Chuyện gì anh?”

“Nhà cũ của mẹ dột rồi, anh muốn sửa lại một chút, chắc cần khoảng 300 nghìn tệ (tương đương 1 tỷ VNĐ).”

300 nghìn tệ.

Tôi nhìn anh ta.

“Ý anh là sao?”

“Dạo này anh kẹt tiền quá, em có thể ứng trước ra một ít không? Đợi lúc nào phát tiền thưởng cuối năm anh sẽ trả lại em.”

Anh ta nói nhẹ như lông hồng, cứ như 300 nghìn tệ chỉ là 300 đồng vậy.

“Hạo Vũ, lương tháng của anh 28 nghìn tệ (gần 100 triệu VNĐ), anh tiết kiệm ba năm rồi, sao lại kẹt tiền được?”

Trên mặt anh ta thoáng qua một nét mất tự nhiên.

“Trước đó anh lo tiền khám bệnh cho mẹ cũng tốn kha khá…”

Tôi không gặng hỏi thêm.

Nhưng tôi cũng không đồng ý.

“Tiền trong nhà em đem đi đầu tư sinh lời hết rồi, ngắn hạn không rút ra được. Hay là anh bảo mẹ đợi hai tháng nữa đi?”

Biểu cảm của Trần Hạo Vũ thay đổi trong tích tắc, nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình thường.

“Vậy cũng được, để anh nghĩ cách khác.”

Tối hôm đó anh ta không mua hoa về nhà.

Tôi nằm trên giường, gửi cho chị gái một tin nhắn: Bắt đầu rồi.

Chị gái nhắn lại ngay lập tức: Cứng rắn lên, đừng mềm lòng.

Lần thứ hai mở miệng xin tiền là hai tuần sau.

Lần này không phải Trần Hạo Vũ, mà là đích thân Chu Phượng Lan ra trận.

Chiều Chủ nhật, bà ta xách một túi hoa quả đến nhà tôi, mặt mày hớn hở.

“Uyển Thanh à, dạo này công việc có bận không con?”

“Cũng bình thường ạ.”

“Ây da, con xem lúc chị con lấy chồng, còn mua cho nhà chồng một chiếc xe hơi, chị con thật hào phóng.”

Tôi không tiếp lời.

Bà ta nói tiếp: “Con xem xe nhà mình chạy 8 năm rồi, Hạo Vũ ngày nào đi làm cả lượt đi lẫn lượt về cũng mất hơn một tiếng, mẹ xót lắm. Hay là hai đứa đổi xe mới đi?”

“Mẹ, xe của Hạo Vũ mới đi được ba năm, không phải 8 năm.”

Nụ cười của Chu Phượng Lan cứng đờ trong một giây.

“Ồ, vậy sao? Mẹ nhớ nhầm. Vậy còn Vũ Đồng thì sao, Vũ Đồng nhà mình ngay cả cái xe đi lại cũng không có…”

“Mẹ.”

Tôi đặt con dao gọt hoa quả xuống.

“Vũ Đồng năm nay 26 tuổi rồi, cô ấy tự mình không chịu đi làm, con không có nghĩa vụ phải mua xe cho cô ấy.”

Phòng khách im lặng mất ba giây.

Sắc mặt Chu Phượng Lan trở nên rất khó coi.

Bà ta đứng phắt dậy, xách luôn túi hoa quả đó bỏ về.

Tối hôm đó Trần Hạo Vũ gọi điện thoại tới, giọng điệu rất khó chịu.

“Em nói chuyện kiểu gì với mẹ anh thế?”

“Em nói gì cơ?”

“Em nói em gái anh không đi làm, em không có nghĩa vụ mua xe cho nó? Uyển Thanh, đó là em gái ruột của anh.”

“Thì sao? Xe của em gái ruột anh thì anh phải tự mua, không phải em.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Em thay đổi rồi.”

Anh ta nói.

Tôi không hề thay đổi.

Tôi chỉ là không đi theo kịch bản mà bọn họ mong đợi mà thôi.

Tháng thứ năm, chiến hỏa leo thang.

Chu Phượng Lan xách đồ đến thẳng nhà tôi ở.

“Uyển Thanh à, mẹ ở dưới quê một mình buồn quá, lên đây ở với hai đứa một thời gian.”

Sáng hôm sau, tôi ra ngoài đi làm.

Lúc về thì phát hiện trong phòng khách có thêm một người.

Trần Vũ Đồng.

Cô ta ngồi trên sofa cắn hạt dưa, vỏ vứt vung vãi khắp sàn.

“Chị dâu về rồi à? Mẹ em bảo em qua đây ở vài ngày.”

Hai cái vali của cô ta xếp ngay ngắn ở lối vào.

Đây không phải là “ở vài ngày”.

Đây là dọn đến ở hẳn.

Tối hôm đó tôi lật bài ngửa với Trần Hạo Vũ.

“Mẹ anh và em gái anh bao giờ thì đi?”

“Họ vừa mới đến, em đã đuổi người à?”

“Đây là nhà của chúng ta, không phải viện dưỡng lão của mẹ anh.”

“Em nói cái gì cơ?”

Giọng anh ta đột nhiên cao lên.

“Lâm Uyển Thanh, đó là mẹ anh! Ý em là sao?”

“Ý em rất rõ ràng. Mẹ anh có thể đến ở vài ngày, nhưng em gái anh thì không. Hai cái vali to đùng kia, cô ta định ở đến bao giờ?”

Trần Hạo Vũ nghiến răng.

“Dạo này con bé đang tìm việc…”

“Nó tìm việc 3 năm nay rồi.”

“Dọn ra ngoài. Trước ngày mai.”

Giọng tôi bình tĩnh đến đáng sợ.

Tối hôm đó Trần Hạo Vũ về nhà.

Anh ta vừa vào cửa đã nhìn thấy hai cái vali để ở phòng khách.

“Em làm cái gì vậy?”

“Bảo em gái anh dọn đi.”

“Dựa vào cái gì?”

“Dựa vào việc tiền cọc căn nhà này là do em trả, dựa vào việc em gái anh ở nhà em một tháng năm ngày, không nộp một xu tiền điện nước, chưa nấu một bữa cơm nào, chưa rửa một cái bát nào.”

“Nó là khách…”

“Khách mà ở nguyên một tháng? Trần Hạo Vũ, có phải anh nghĩ ngày mai em cũng nên nhường luôn phòng ngủ chính cho mẹ anh ở không?”

“Em ăn nói hàm hồ…”

“Em nói cho anh biết.”

Tôi bước đến trước mặt anh ta.

“Ngày mai em gái anh không đi, em đi. Nhưng lúc em đi, em sẽ lấy lại phần 1 triệu tệ tiền cọc của em. Tự anh cân nhắc đi.”

Mặt anh ta lập tức trắng bệch.

Cuối cùng anh ta cũng nhớ ra rồi.

Tiền trả trước của căn nhà này, là do tôi bỏ ra.

Tiền vay ngân hàng tuy anh ta đang trả, nhưng 1 triệu tệ (khoảng hơn 3,4 tỷ VNĐ) tiền cọc là tiền tươi thóc thật.

Nếu tôi đi, anh ta hoặc là phải bù cho tôi 1 triệu tệ đó, hoặc là bán nhà.

Với số tiền tiết kiệm của anh ta, một xu anh ta cũng không đào đâu ra.

“Uyển Thanh, em bình tĩnh lại đi…”

“Em rất bình tĩnh.”

Tôi về phòng ngủ, xách ra một cái túi đã chuẩn bị sẵn.

Bên trong có quần áo thay, căn cước, hộ chiếu, laptop.

Lúc tôi bước đến cửa, Trần Hạo Vũ đã cản tôi lại.

“Uyển Thanh, đừng đi. Ngày mai Vũ Đồng dọn đi là được chứ gì?”

Tôi nhìn anh ta.

Biểu cảm của anh ta không phải là đau lòng, không phải là hối hận.

Mà là sợ.

Sợ mất đi 1 triệu tệ tiền cọc kia.

“Mẹ anh cũng đi.”

“Cái gì?”

“Mẹ anh cũng phải về quê. Trong vòng một tuần lễ.”

“Uyển Thanh, cô quá đáng rồi đấy!” Chu Phượng Lan đứng phía sau hét lên.

Trần Hạo Vũ đứng giữa tôi và mẹ anh ta, tiến thoái lưỡng nan.

Cuối cùng, anh ta chọn tôi.

Nói chính xác hơn, anh ta chọn 1 triệu tệ.

Ba ngày sau, Trần Vũ Đồng dọn đi.

Năm ngày sau, Chu Phượng Lan cũng đi nốt.

Trước khi đi, Chu Phượng Lan đứng ở cửa rất lâu.

Ánh mắt bà ta nhìn tôi không phải là tức giận, mà là oán độc.

“Uyển Thanh, mày cứ đợi đấy.”

Bà ta chỉ nói đúng bốn chữ đó.

Mãi đến ngày cuối cùng của tháng thứ bảy.

Tối hôm đó, Trần Hạo Vũ tắm xong đi ra, ngồi bên mép giường chần chừ rất lâu.

“Uyển Thanh, có chuyện này anh vẫn chưa nói với em.”

“Chuyện gì?”

“Vũ Đồng… có bạn trai rồi.”

“Điều kiện nhà trai không tốt lắm, nhưng người thì rất tốt.”

“Bọn họ chuẩn bị kết hôn rồi.”

“Nhưng có một vấn đề.”

Anh ta dừng lại một chút.

“Nhà trai không mua nổi nhà.”

Tim tôi chùng xuống.

“Vũ Đồng muốn anh giúp một khoản tiền cọc.”

“600 nghìn tệ (khoảng 2 tỷ VNĐ).”

“Anh có tiền không?”

Anh ta quay đầu lại nhìn tôi.

“Anh không có.”

“Nhưng em có.”

Tôi nhìn chằm chằm anh ta trọn vẹn mười giây.

“Anh nói gì cơ?”

“Uyển Thanh, khoản hồi môn hơn 9 triệu tệ kia em chưa đụng đến một xu nào. Bỏ ra 600 nghìn tệ, đối với em mà nói cũng chẳng đáng là bao…”

“Không đáng là bao?”

Giọng tôi lạnh lùng hẳn đi.

“Trần Hạo Vũ, đó là tiền hồi môn bố mẹ em cho em. Không phải quỹ kết hôn của em gái anh.”

“Anh biết, nhưng Vũ Đồng là đứa em gái duy nhất của anh…”

“Đó là em gái anh, không phải em gái em.”

“Em lấy anh rồi, con bé cũng là em gái của em!”

“Trên mặt pháp luật thì không.”

Hơi thở của anh ta dồn dập hẳn.

“Lâm Uyển Thanh, em có thể đừng cái gì cũng lôi pháp luật ra được không? Chúng ta là người một nhà!”

“Người một nhà thì phải lấy tiền hồi môn của em để mua nhà cho em gái anh à?”

Anh ta đứng phắt dậy, đi tới đi lui trong phòng.

“Vậy em nói xem phải làm sao? Để Vũ Đồng gả qua đó mà không có nhà để ở à?”

“Bạn trai cô ta có thể thuê nhà. Cả tỷ người Trung Quốc vẫn đang thuê nhà.”

“Thế làm sao mà giống được!”

“Không giống ở chỗ nào?”

Tôi cười khẩy.

“Cô ta tủi thân? Vậy những tủi hờn em phải chịu thì ai lo? Anh giấu em chuyển cho mẹ anh 200 nghìn tệ, những thiệt thòi này ai lo cho em?”

Anh ta sững sờ.

“Em điều tra lịch sử chuyển khoản của anh?”

“Với tư cách là vợ anh, em có quyền biết thu nhập của anh đi đâu về đâu. 200 nghìn, không phải 120 nghìn như anh nói. Anh lừa em.”

Sắc mặt anh ta trở nên vô cùng khó coi.

“Tiền đó đều là để khám bệnh cho mẹ…”

“Đừng nói nữa, Trần Hạo Vũ.” Tôi ngắt lời anh ta. “Kết quả khám sức khỏe của mẹ anh em đã xem rồi, cực kỳ khỏe mạnh. 200 nghìn đó, có 80 nghìn đã bị em gái anh lấy đi mua túi xách rồi.”

Nắm đấm của anh ta siết chặt lại.

“Em điều tra kỹ thật đấy.”

“Vì chị gái em đã nhắc nhở em.”

“Chị gái em?” Anh ta cười khẩy, “Chị em chỉ biết chia rẽ tình cảm của chúng ta!”

“Không phải chị ấy chia rẽ, là người nhà họ Trần các người diễn quá giỏi.”

Tối hôm đó, anh ta ngủ ngoài phòng khách.

Tôi nằm trên giường, cả đêm không chợp mắt.

Trần Hạo Vũ bắt đầu bạo lực lạnh với tôi ở nhà.

Không nói chuyện, không nấu ăn, không giặt quần áo, không chạm vào tôi.

Về đến nhà là nhốt mình trong phòng chơi game.

Tôi tan làm về, tủ lạnh trống trơn, thùng rác đầy ắp, trong bồn rửa chất đống bát đũa ba ngày chưa rửa.

Người đàn ông ba mươi tuổi, dùng bạo lực lạnh để ép tôi phải nhượng bộ.

Tôi gọi điện cho chị gái.

“Chị, anh ta bắt đầu bạo lực lạnh rồi.”

“Cố mà chịu đựng. Mục đích bạo lực lạnh của nó là để em phải cúi đầu trước. Em mà cúi đầu, 600 nghìn tệ kia coi như mất trắng.”

“Em biết.”

“Còn một chuyện nữa.” Giọng chị tôi trầm xuống, “Chị điều tra được bạn trai của Trần Vũ Đồng tên là Triệu Cường, làm sale trong một công ty nhỏ. Nhưng mà…”

“Nhưng sao ạ?”

“Cậu ta đứng tên một căn nhà ở khu Tân Giang. Năm ngoái mới mua, 83 mét vuông.”

Tôi sửng sốt.

“Có nhà rồi? Vậy bọn họ còn đòi em bỏ ra 600 nghìn tệ mua nhà gì nữa?”

“Đây chính là vấn đề.” Chị nói, “Thứ bọn họ muốn không phải tiền cọc nhà, thứ họ muốn là tiền của em.”

Tôi nắm chặt điện thoại, tay run rẩy.

Có nhà rồi còn bắt tôi nhè ra 600 nghìn?

“Uyển Thanh, em bình tĩnh.” Chị gái dặn dò, “Tạm thời đừng bứt dây động rừng, để chị thu thập bằng chứng cho thật vững đã.”

“Vâng.”

Tôi bắt đầu điều tra.

Chị gái đã giúp một tay rất lớn.

Chị dùng thân phận luật sư đi theo kênh chính quy, tra ra được thông tin bất động sản của Triệu Cường.

Khu Vịnh Phỉ Thúy, quận Tân Giang, 83 mét vuông, tháng 6 năm ngoái sang tên, tổng giá trị 1,4 triệu tệ.

Có nhà đàng hoàng.

Hơn nữa tiền vay ngân hàng đã trả được quá nửa – do bố mẹ anh ta giúp trả.

Nói cách khác, Trần Vũ Đồng gả qua đó là có sẵn nhà để ở.

Cái gọi là “nhà trai không mua nổi nhà”, hoàn toàn là một lời nói dối kinh thiên động địa.

Vậy 600 nghìn tệ đó rốt cuộc dùng để làm gì?

Tôi không trực tiếp chất vấn Trần Hạo Vũ.

Chị nói cứ đợi thêm chút nữa.

Tôi đợi đúng hai tuần.

Trong hai tuần này, thái độ của Trần Hạo Vũ đột nhiên thay đổi.

Anh ta không bạo lực lạnh nữa, bắt đầu quan tâm hỏi han tôi ân cần.

Mua hoa, nấu cơm, tan làm đúng giờ về nhà.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)