Chương 4 - Tiền Đổi Lấy Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thời tiết bên ngoài rất đẹp, những công trình kiến trúc kỳ lạ khiến tôi bỗng cảm thấy thư giãn đôi chút.

Tôi vừa xuống máy bay, sự mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần khiến tôi gần như không còn chút sức lực nào.

Vừa xuống máy bay, tôi đã cảm thấy choáng váng, cố ép mình tìm một chỗ ngồi.

Vừa ngồi xuống, tôi liền ngất đi.

Đến khi tỉnh lại, tôi đã ở trong một căn homestay.

Ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào, phủ lên người tôi một cảm giác ấm áp.

“Cậu tỉnh rồi à? Cơ thể thế nào?”

“Chị Sảng, tôi không sao rồi, cảm ơn chị.”

Chị Sảng là bạn đại học trước đây của tôi.

Sau khi tốt nghiệp, tôi ở lại trong nước yêu Tống Dực.

Còn chị ấy ra nước ngoài học tiếp, hiện tại mở một homestay ở đây, cuộc sống cũng khá tự do thoải mái.

“Không phải tôi muốn nói cậu đâu, cậu vừa sảy thai xong sao không nghỉ thêm một thời gian rồi mới đi?”

Tôi im lặng hồi lâu, không nói gì.

Chỉ nhớ tới tin nhắn Tống Dực gửi trước khi tôi rời đi, cuối cùng vẫn cười chua chát.

Bởi vì thành phố đó đã không còn người nào khiến tôi lưu luyến nữa.

Có lẽ chị Sảng nhìn ra tôi không muốn nói nên chuyển chủ đề.

“Cơ thể cậu như thế này chịu sao nổi? Nếu không phải tôi vừa hay tìm thấy cậu, hôm nay có khi cậu chết ở đâu cũng chẳng ai biết.”

Tôi áy náy cười.

“Tôi cũng không ngờ.”

Sau khi tôi ngất, chị Sảng phát hiện ra tôi, một mình đưa tôi trở về.

“Thôi, cậu cứ dưỡng sức trước đi, tôi nấu đồ bổ cho cậu rồi.”

Tôi cảm kích nhận lấy, uống xuống, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Chị Sảng nhìn tôi, vành mắt càng lúc càng đỏ.

“Cậu nhìn cậu xem. Ban đầu tôi đã bảo đừng yêu Tống Dực rồi, cả đám bọn họ chẳng có ai tốt đẹp.”

“Cậu cứ không chịu nghe. Đúng là có những bức tường phải tự mình đâm vào mới biết đau.”

“Bây giờ tự hành hạ mình thành thế này, haiz, nếu bố mẹ cậu nhìn thấy thì sẽ nghĩ thế nào?”

Tôi đang ăn, vành mắt bỗng cũng nóng lên.

Bố mẹ tôi đã rời khỏi thế giới này từ rất sớm, tôi một mình tự lập nuôi lớn bản thân.

Trước khi qua đời, mẹ nắm tay tôi, dặn tôi nhất định phải nhìn người đàn ông thật cho rõ.

Bà nói họ đi sớm quá, không thể thay tôi kiểm chứng người ấy nữa.

Khi tôi yêu Tống Dực, từng đưa anh tới trước mộ bố mẹ.

Lúc đó Tống Dực vẫn chỉ là một chàng trai trẻ, đứng trước mặt bố mẹ tôi nghiêm túc hứa rằng sẽ cho tôi một cuộc sống tốt đẹp.

Khi ấy tôi cảm động đến rơi nước mắt, nhưng…

“Thôi, mọi chuyện đều qua rồi.”

Chị Sảng nắm chặt tay tôi, chỉ ra mặt trời bên ngoài.

“Nơi này rất yên tĩnh, bình thường cậu có thể đi dạo nhiều một chút. Nghỉ ngơi khỏe rồi hẵng tìm việc, tôi vẫn nuôi nổi cậu.”

Tôi cảm kích nắm lại tay chị, bỗng cảm thấy có bạn bè thật tốt.

Những ngày sau đó, lúc rảnh tôi đều ra ngoài đi dạo.

Không khí nơi đây rất tốt, cảnh trí cũng rất đẹp.

Tôi thường ngồi trong một quán cà phê đến tận buổi chiều, ngắm hoàng hôn.

Một ngày cứ thế trôi qua.

Tôi vốn tưởng đời này mình sẽ không bao giờ gặp lại Tống Dực nữa.

Cho đến một ngày, khi tôi đang uống cà phê, một bóng người bỗng che khuất ánh nắng, đứng trước mặt tôi.

Giọng nói run rẩy vang lên.

“Tảo Tảo, cuối cùng anh cũng tìm được em.”

Chương 8

Ban đầu tôi còn tưởng đó chỉ là người qua đường, nhưng khoảnh khắc nghe thấy giọng nói quen thuộc, tay tôi lập tức khựng lại.

Tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên là Tống Dực.

Râu anh dài hơn, gương mặt cũng tiều tụy hơn rất nhiều.

Tôi thu lại ánh mắt.

“Anh nhận nhầm người rồi.”

Tống Dực lập tức hoảng hốt, nhìn tôi, giọng vô cùng dè dặt.

“Tảo Tảo, anh không thể nhận nhầm em được.”

“Em sống ở đây có ổn không?”

Tôi không muốn nói chuyện, bưng cà phê chuẩn bị rời khỏi đây.

Tống Dực cũng không nói gì, đi theo tôi suốt đường về tới homestay.

Thấy tôi đi vào, anh cũng vội vàng muốn thuê một phòng.

Tôi nhanh chóng lên phòng, một lúc sau chị Sảng đi lên.

“Đó là chồng cũ của cậu à?”

“Ừ.”

“Đuổi theo tới tận đây luôn? Chẳng phải hai người ly hôn rồi sao?”

“Tôi không biết.”

Có lẽ nhìn ra tôi không muốn nói thêm, chị Sảng thở dài.

“Tôi không cho anh ta ở đây. Nghe anh ta nói tên xong là tôi từ chối luôn.”

“Tôi không mắng anh ta một trận đã là tốt lắm rồi.”

Tôi khẽ bật cười.

“Cảm ơn chị Sảng.”

Ngày hôm sau, khi tôi thức dậy ra ngoài, lại phát hiện Tống Dực đã đứng trước cửa từ lâu.

Tóc còn rối hơn hôm qua.

“Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”

Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu lấy trong ví ra 200 tệ đưa cho anh.

“Cầm tiền rồi đi đi.”

Tống Dực ngơ ngác nhìn số tiền trong tay, sắc mặt bỗng đỏ lên.

Trước đây anh cũng luôn đối xử với Khương Tảo Tảo như vậy.

Khương Tảo Tảo cần anh ở bên, nhưng anh luôn lấy tiền ra để đối phó.

Cho dù Khương Tảo Tảo giận, anh cũng chỉ chuyển nhiều tiền hơn.

Anh từng tưởng tiền có thể giải quyết mọi chuyện, nhưng bây giờ xem ra thực ra không phải vậy.

Tống Dực há miệng, có chút luống cuống.

“Anh không cần tiền của em, anh chỉ…”

Còn chưa nói xong, chị Sảng bỗng chạy từ trong ra.

“Đi đi, anh không nhìn thấy Tảo Tảo không muốn gặp anh sao?”

Tống Dực nhìn tôi, tôi không nhìn anh, coi như ngầm thừa nhận.

Tống Dực dè dặt rời đi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng