Chương 4 - Tiền Đền Bù Và Những Lời Thì Thầm
Nói xong, chị ta quay đầu bỏ chạy khỏi quán cà phê.
Tôi ngồi nguyên tại chỗ, chậm rãi uống hết ly cà phê đã nguội lạnh.
Tôi biết, chuyện này chưa kết thúc.
Quả nhiên, tối hôm đó, nhóm chat gia đình nổ tung.
Chính là chị dâu, chị ta thêm mắm dặm muối chuyện tôi chỉ chịu đưa ba vạn rồi đăng lên nhóm.
“Mọi người họ hàng xem đi! Đây chính là cô em gái tốt của Chu Kiến Quân! Anh ruột đang nước sôi lửa bỏng, nó cầm tiền trong tay mà một xu cũng không chịu nhả!
Chỉ chịu lấy ra ba vạn để sỉ nhục người khác!”
“Nhà chúng tôi đúng là nuôi phải một con sói mắt trắng!
Biết sớm nó lạnh máu thế này thì lúc chia tiền giải tỏa một đồng cũng không nên cho nó!”
Các họ hàng lần lượt nhảy ra.
“Tiểu Nhiễm, chuyện này cháu làm không đúng đâu, dù sao đó cũng là anh ruột của cháu.”
“Đúng vậy, máu mủ ruột rà, lúc này không thể ích kỷ như vậy.”
“Ba vạn đúng là hơi ít, cháu lấy thêm chút nữa đi.”
Từng người từng người nói như không liên quan đến mình, cứ như tiền trong tay tôi là gió thổi đến.
Cứ như hoàn cảnh của anh trai tôi là do một tay tôi gây ra.
Tôi nhìn những tin nhắn liên tục trôi trên màn hình điện thoại, không trả lời một câu nào.
Cho đến khi ảnh đại diện của anh trai nhảy ra.
Anh chỉ gửi hai chữ.
“Đủ rồi.”
Sau đó, anh giải tán luôn cái nhóm “Gia đình yêu thương” kia.
Rất nhanh điện thoại tôi đổ chuông.
Là anh tôi gọi.
Tôi bắt máy, còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy giọng nói vô cùng mệt mỏi của anh.
“Xin lỗi em, Tiểu Muội.”
“Anh, anh không cần xin lỗi.”
“Là anh vô dụng, để em phải chịu tủi thân.” Bên kia điện thoại, giọng anh nghẹn lại, “Anh không nên nói với cô ấy… không nên để cô ấy đi tìm em.”
“Chị ấy nói hết với anh rồi à?”
“Nói rồi.” Anh cười khổ một tiếng, “Cô ấy nói em chỉ chịu đưa ba vạn, nói em vô tình vô nghĩa. Lúc đó anh… lúc đó anh suýt nữa đã tin.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ anh hiểu rồi.” Giọng anh rất nhẹ, “Em làm đúng. Khoản tiền đó là của em, không liên quan gì đến bọn anh. Em không nợ ai cả.”
Nước mắt của tôi lập tức trào ra.
“Anh…”
“Tiểu Muội, nghe anh nói.” Anh cắt lời tôi, “Tiếp theo, dù xảy ra chuyện gì em cũng đừng can thiệp. Đừng lấy thêm một đồng nào ra nữa, nghe chưa?”
“Nhưng còn anh…”
“Anh không chết được đâu.” Trong giọng anh có một sự quyết tuyệt, “Cùng lắm thì bắt đầu lại từ đầu. Em sống tốt cuộc đời của mình còn quan trọng hơn tất cả.”
Cúp điện thoại, tôi ôm đầu gối ngồi trên sofa rất lâu.
Tôi biết anh trai đã quyết tâm cắt đứt với tôi.
Anh muốn dùng cách đó để bảo vệ tôi.
Nhưng tôi sao có thể trơ mắt nhìn anh bị đống nợ đè sụp?
Sáng sớm hôm sau, tôi đưa ra một quyết định.
Tôi liên hệ với một luật sư chuyên xử lý tranh chấp nợ nần.
Tôi nói với luật sư toàn bộ tình hình của anh trai, bao gồm anh nợ bao nhiêu tiền, nợ của những ai.
Sau đó, tôi chia ba triệu trong tay mình thành hai phần.
Một phần dùng để giúp anh trai trả những khoản vay cá nhân khẩn cấp nhất và nguy hiểm nhất.
Phần còn lại, tôi đăng ký thành lập một công ty mới.
Người đại diện pháp nhân là tôi.
04
Hiệu suất làm việc của luật sư rất cao.
Trước tiên ông ấy giúp tôi hệ thống lại toàn bộ các khoản nợ của anh trai.
Vay nặng lãi tư nhân, khoản vay ngân hàng, tiền hàng của nhà cung cấp… cộng lại lỗ hổng còn lớn hơn tôi tưởng.
“Tình hình của anh Chu khá phức tạp.” Luật sư đẩy gọng kính, “Đặc biệt là mấy khoản vay tư nhân kia, lãi mẹ đẻ lãi con, đã vượt ra ngoài phạm vi được pháp luật bảo vệ. Đối phương rất có thể sẽ dùng những thủ đoạn không chính quy.”
“Ý ông là?” Tim tôi thắt lại.
“Quấy rối, đe dọa, thậm chí những hành vi quá khích hơn.” Luật sư nói với vẻ mặt nghiêm túc, “Đề nghị của tôi là ưu tiên giải quyết phần này trước. Cắt gọn thật nhanh, rút bỏ ngòi nổ nguy hiểm nhất.”
Tôi đồng ý với phương án đó.
Tôi trích ra một trăm tám mươi vạn từ ba triệu, gửi vào một tài khoản chuyên dùng để trả nợ, toàn quyền ủy thác cho luật sư xử lý.
Số tiền còn lại, tôi dùng để đăng ký công ty mới.