Chương 3 - Tiền của ai thực sự

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Làm phản rồi! Thật là lật trời rồi!” Ông ta chỉ vào tôi, “Hứa An Quốc dạy mày nói chuyện với bề trên như vậy sao?!”

“Bố cháu dạy cháu, làm người phải có lương tâm.” Giọng tôi không lớn, nhưng truyền rõ ràng đến tai từng người, “Bố còn dạy cháu, phải đề phòng lũ ăn cháo đá bát nuôi mãi không no.”

“Mày chửi ai là ăn cháo đá bát!” Lưu Vỹ gầm lên, lại định xông vào.

“Ai nhột thì tôi chửi người đó.”

Tôi lấy điện thoại ra, chĩa thẳng vào họ.

“Đây là nhà tôi, các người không rời đi, tôi sẽ báo cảnh sát. Xâm nhập gia cư bất hợp pháp, tụ tập gây rối, đủ để các người bóc lịch rồi.”

Cả nhà cậu bị hành động của tôi làm cho sửng sốt.

Bọn họ ngang ngược quen rồi, không ngờ cái con ranh con là tôi lại dám chơi cứng.

Lưu Quốc Cường nhìn camera điện thoại của tôi, ánh mắt lóe lên sự chần chừ.

Ông ta lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm, biết chuyện này mà đến tai cảnh sát thì bọn họ chẳng chiếm được chút lợi lộc nào.

Tiền, xét cho cùng, vẫn đứng tên tôi.

Ông ta hít một hơi thật sâu, như kìm nén cơn giận ngút trời, trên mặt nặn ra một nụ cười lạnh dữ tợn.

Ông ta rút từ trong ngực ra một tờ giấy gấp nhăn nhúm, “bốp” một tiếng mở bung ra trước mặt tôi.

“Được, Hứa Thấm, mày có gan.”

“Chuyện tiền bạc, chúng ta có thể không bàn.”

“Vậy thì mày xem cái này đi!”

Đó là một tờ giấy vay nợ.

Trên đó viết: Nay tôi mượn của Lưu Quốc Cường số tiền mặt là 500.000 tệ.

Ở mục người vay, là chữ ký của bố tôi, Hứa An Quốc.

Ngày tháng, là ba năm trước.

Lưu Quốc Cường đắc ý nhìn tôi, như thể vừa tung ra con át chủ bài cuối cùng.

“Hứa Thấm, mày đừng ép tao! Bố mày lúc còn sống, đã viết cho tao một tờ giấy nợ 50 vạn đấy!”

“Cha nợ con trả, là lẽ đương nhiên! Mày hoặc là lấy 30 vạn cho anh họ mày kết hôn, hoặc là bây giờ trả tao 50 vạn này!”

**03**

Tờ giấy vay 50 vạn tệ ấy như một quả bom nổ tung giữa đám đông.

Tiếng bàn tán của hàng xóm càng ồn ào hơn.

“Hóa ra là còn nợ tiền à, thế thì khó nói rồi.”

“50 vạn tệ, không phải là số tiền nhỏ đâu.”

Lưu Tú Nga nhìn thấy giấy vay nợ, như tìm được chỗ dựa vững chắc, lập tức xông lên.

“Thấy chưa! Hứa Thấm! Đây là nợ bố con để lại! Con phải trả!”

Bà chỉ vào tờ giấy vay nợ, cứ như đó là bảo kiếm thượng phương.

“Cậu con đã quá rộng lượng rồi, chỉ đòi 30 vạn, 20 vạn còn lại cũng không cần nữa! Con còn có gì mà không biết điều?”

Mợ Vương Diễm cũng hùa theo bên cạnh, nói bóng nói gió:

“Đúng đấy, Quốc Cường nhà chúng tôi hiền lành, nể tình họ hàng nên mới không giục. Nếu không phải Lưu Vỹ cưới vợ đang cần tiền gấp, chúng tôi cũng ngại mở miệng. Ai ngờ lại nuôi ra cái thứ vô lương tâm này, đến nợ của bố đẻ cũng không muốn nhận.”

Bọn họ kẻ tung người hứng, chớp mắt đã xây dựng hình tượng cho bản thân là chủ nợ nhân nghĩa, còn tôi trở thành đứa con gái bất hiếu định quỵt nợ.

Dư luận lập tức đảo chiều nghiêng về phía họ.

Tôi nhìn tờ giấy vay nợ.

Nét chữ của bố, tôi nhận ra.

Quả thực là chữ ký của ông.

Nếu là trước ngày hôm nay, có lẽ tôi sẽ hoảng hốt, sẽ thực sự tưởng rằng bố nợ cậu một khoản tiền lớn.

Nhưng bây giờ, tôi sẽ không như vậy nữa.

Tôi quá hiểu bố tôi.

Ông là một người cực kỳ cẩn thận, tỉ mỉ.

Cả đời cần cù chăm chỉ, không bao giờ tiêu xài hoang phí một đồng, càng không thể nào mang một khoản nợ hồ đồ lớn như vậy mà không nói cho tôi biết.

Chuyện này, chắc chắn có vấn đề.

Tôi nhìn vẻ mặt chắc mẩm thắng lợi của Lưu Quốc Cường, trong lòng ngược lại trở nên vô cùng bình tĩnh.

“Cậu, cậu nói đây là giấy vay nợ bố cháu viết?”

“Nói thừa! Giấy trắng mực đen, lại còn có chữ ký đích danh bố mày, có thể là giả được sao?” Lưu Quốc Cường hất hàm nói.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)