Chương 8 - Tiền của ai đã đi đâu
Quần áo không nhiều, nhét đầy một chiếc tủ nhỏ.
Sách cũng không nhiều, lấp đầy nửa giá sách.
Trong bếp chỉ có một nồi cơm điện, một cái nồi nhỏ.
Thế là đủ.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn hoàng hôn bên ngoài.
Hoàng hôn rất đẹp.
Tôi từng sống ở nhà Chu Chính suốt 8 năm, chưa bao giờ chú ý đến hoàng hôn.
Vì khi đó, tôi không có tâm trí để ngắm.
Tôi chỉ biết tiết kiệm, nấu nướng, phục vụ anh ta và bố mẹ anh ta.
Còn bây giờ ——
Tôi có thể ngắm hoàng hôn rồi.
Khoản tiền đầu tiên được chuyển đến hai tuần sau.
137.500 tệ.
Tôi nhìn số dư trong ứng dụng ngân hàng, ngây người rất lâu.
137500.00.
Nhiều năm qua lần đầu tiên tôi thấy một con số trên 100.000 trong tài khoản của mình.
Tôi không tiêu bậy.
Tôi chuyển cho mẹ 20.000, coi như trả lại tiền phẫu thuật ngày xưa.
Tôi chuyển cho em trai 10.000, trả lại khoản vay 8.000, còn lại để nó đãi bạn gái một bữa ngon.
Số tiền còn lại, tôi gửi tiết kiệm.
Tôi bắt đầu lên kế hoạch lại cuộc sống.
Vẫn đi làm bình thường, lương mỗi tháng 8.000.
Nhưng lần này, lương là của tôi.
Tôi mua cho mình chiếc áo khoác lông vũ.
Không phải chiếc 680 tệ ngày trước — nó đã hết hàng.
Là một chiếc khác, 899 tệ.
Tôi mặc áo khoác mới đi làm, đồng nghiệp nói:
“Áo mới hả? Trông đẹp đấy.”
“Cảm ơn.”
Một câu nói rất bình thường.
Nhưng tôi cười rất lâu.
Đây là lần đầu tiên sau 8 năm, tôi mua áo khoác mới.
Bằng tiền của chính mình.
Một tháng sau, mẹ tôi đến thăm.
Bà đứng ở cửa căn phòng cho thuê của tôi, mắt đỏ hoe.
“Nhỏ vậy à?”
“Ở đủ rồi.”
“Con sống một mình…”
“Mẹ ơi, con sống tốt lắm.”
Tôi kéo mẹ vào nhà, rót cho bà ly nước.
Mẹ ngồi bên mép giường, nhìn căn phòng nhỏ tôi dọn dẹp gọn gàng, rất lâu không nói gì.
“Tiểu Tần.” Bà lên tiếng.
“Vâng?”
“Mẹ có lỗi với con.”
“Sao ạ?”
“Năm đó con lấy chồng, mẹ không ngăn cản.” Nước mắt mẹ rơi xuống,
“Mẹ nhìn ra là nó có vấn đề, nhưng mẹ không nói. Mẹ sợ làm lỡ dở con, sợ người ta dị nghị…”
“Mẹ——”
“8 năm rồi.” Mẹ nắm lấy tay tôi,
“Con tự mình chịu đựng 8 năm. Mẹ có lỗi với con.”
Tôi quỳ xuống, ôm lấy mẹ.
“Mẹ, không phải lỗi của mẹ.”
“Là lỗi của mẹ. Mẹ nên nói sớm cho con biết——”
“Mẹ.” Tôi cắt lời bà,
“Chuyện đã qua rồi. Tất cả đã qua rồi.”
Mẹ tôi khóc rất lâu.
Tôi ở bên bà.
Sau đó, mẹ hỏi tôi:
“Vậy sau này tính sao?”
“Đi làm chăm chỉ, sống cho tốt.”
“Không định… tìm người mới à?”
“Chuyện đó để sau tính.”
Mẹ gật đầu:
“Không vội. Con vẫn còn trẻ.”
Mẹ ở lại ba ngày, giúp tôi dọn phòng, mua rất nhiều đồ sinh hoạt.
Trước khi đi, bà lại lén dúi cho tôi 2.000 tệ.
“Con không cần đâu ạ.”
“Cầm lấy.” Bà nói,
“Làm mẹ, cho con gái thì là chuyện đương nhiên.”
Tôi không từ chối nữa.
Tiễn mẹ ra ga, bà nắm tay tôi nói:
“Tiểu Tần, con phải nhớ ——
Con xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn.”
Tôi gật đầu:
“Con biết.”
10.
Sau khi khoản tiền thứ hai được chuyển đến, Chu Chính nhắn WeChat cho tôi.
“Có thể nới chút không? Lần tới chuyển muộn hai tuần được không?”
Tôi không trả lời.
Anh ta lại nhắn:
“Công ty làm ăn không tốt, dòng tiền kẹt lại.”
Tôi vẫn không trả lời.
Anh gọi điện. Tôi tắt máy.
Gọi lại lần nữa. Tôi lại tắt.
Lần thứ ba, tôi bắt máy.
“Em có thể đừng tuyệt tình như vậy không?”
“Ngày thanh toán là do tòa ấn định, không phải tôi.”
“Bây giờ anh thật sự không xoay nổi…”
“Thế thì anh nói với tòa.”
Tôi cúp máy.
Hai tuần sau, khoản tiền thứ ba được chuyển đến.
Đúng hẹn.
Tôi kiểm tra, thấy anh ta đã rút sạch tài khoản ngân hàng Chiêu Thương.
Tài khoản từng có 400.000, giờ chỉ còn 0.
Tôi không cảm thấy thương hại.
8 năm, tôi đưa cho anh ta 770.000.
Anh trả lại tôi 550.000, còn thiếu 220.000.
Tôi lấy đâu ra lòng thương hại?
Khoản cuối cùng được chuyển đến vào mùa xuân năm sau.
Hôm đó tôi đang tăng ca.
Điện thoại rung lên.
Tôi cầm lên xem —
137500.00 tệ đã được chuyển vào tài khoản.
Tôi nhìn tin nhắn ấy, ngẩn người rất lâu.
Đồng nghiệp hỏi:
“Sao thế?”
“Không có gì.”
Tôi trả lời xong, cúi đầu tiếp tục làm việc.
Nhưng khóe miệng tôi đang mỉm cười.
550.000.
Đã chuyển đủ.
Hôm đó tan làm, tôi một mình đi ăn lẩu.
Gọi cả bàn đầy: dạ dày bò, ruột vịt, thịt bò Mỹ, tôm viên…
Trước đây Chu Chính nói,
“Hai người ăn lẩu không đáng, gọi nhiều thế phí lắm.”
Giờ tôi ăn một mình.
Muốn ăn gì thì gọi cái đó.
Ăn xong tính tiền: 187 tệ.
Tôi trả tiền, bước ra khỏi quán.
Bên ngoài trời mưa nhỏ.
Tôi không mang ô.
Tôi đứng dưới mưa, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Những hạt mưa lạnh lẽo rơi xuống mặt.
Nhưng trong lòng tôi — ấm áp.
8 năm nợ nần, cuối cùng đã thanh toán xong.
11.
Nửa năm sau, tôi đổi việc.
Công ty mới lớn hơn công ty cũ, lương cũng tăng.
Mỗi tháng 12.000 tệ.
Tôi vẫn sống trong căn phòng thuê ấy.
Để dành tiền.
Mục tiêu là trả tiền cọc mua nhà.
Một năm sau, tôi để ý đến một căn hộ cũ.
60 mét vuông, tổng giá 1,1 triệu, tiền cọc 350.000 tệ.
Tiền tiết kiệm cộng với 550.000 bồi thường, vừa đủ.
Ngày ký hợp đồng, nhân viên môi giới hỏi tôi:
“Chị mua một mình à?”