Chương 4 - Tiền Bồi Thường Và Những Toan Tính

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thứ còn lại, là máu.

Chương 3: Mua trả thẳng một mái nhà của riêng mình

Bảy giờ sáng, con gái An An đã ăn mặc chỉnh tề, buộc tóc hai chỏm, đứng ở cửa đợi tôi.

“Mẹ ơi, nhanh lên, sắp muộn rồi!”

Tôi xách túi bước ra, liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ chính. Trần Kiến Quốc vẫn đang ngủ, tiếng ngáy lọt qua khe cửa nghe như tiếng bễ lò rèn han gỉ.

Tối qua anh ta gọi điện xong là lăn ra ngủ, thậm chí còn không thèm hỏi tôi đã nói gì với mẹ chồng.

Trần Kiến Quốc là thế đấy.

Anh ta không bao giờ hỏi nhiều, vì anh ta không bao giờ dám đối diện với câu trả lời.

“Đi thôi, hôm nay mẹ đưa con đến một nơi.”

“Đi đâu ạ?” Mắt An An sáng lên, “Đi ăn KFC ạ?”

“Còn tuyệt hơn cả KFC.”

Chúng tôi đi xe buýt, qua hai trạm thì dừng lại trước một khu tập thể cũ kỹ.

An An ngẩng đầu nhìn: “Mẹ ơi, chỗ này cao quá.”

“Tầng sáu, không có thang máy.” Tôi ngồi xổm xuống buộc chặt dây giày cho con bé, “Dám leo không?”

“Dám ạ!”

An An mới leo được ba tầng đã thở dốc, nhưng con bé không than mệt, chỉ cắn môi bước tiếp lên. Điểm này rất giống tôi — con bé thừa hưởng tính quật cường không chịu thua của tôi, chứ không di truyền cái thói hèn nhát của Trần Kiến Quốc.

Tiểu Trương đã đợi sẵn ở cửa, tay cầm chìa khóa và bản hợp đồng mua nhà.

“Chị ơi, tối qua chị nhắn tin bảo hôm nay muốn sang tên luôn, em đã chuẩn bị xong hết rồi.”

“Ừ.”

Tôi rút chìa khóa mở cửa, ánh nắng lại một lần nữa ùa ra.

An An sững sờ đứng ở cửa, mở to mắt nhìn ô cửa sổ sát đất, nhìn đám trẻ đang chạy nhảy trên sân trường ngoài kia, nhìn ánh nắng nhuộm vàng rực cả căn phòng khách.

“Mẹ ơi… Đây là nhà của chúng ta ạ?”

“Có thích không?”

An An không trả lời, con bé chạy thẳng vào trong, áp mặt lên cửa sổ nhìn xuống dưới, hai má đỏ bừng.

“Mẹ ơi! Con nhìn thấy trường học này! Các anh chị đang chạy bộ kìa!”

“Sau này con cũng được chạy bộ ở đó.”

“Thật ạ?” An An quay lại, đôi mắt ngập tràn ánh sáng, “Chúng ta sẽ chuyển đến đây ở ạ?”

Tôi gật đầu.

“Vậy ba có đến không?”

Tôi ngẫm nghĩ một lát, chỉ nói: “Mẹ ở đâu, thì nhà của con ở đó.”

An An như hiểu như không “dạ” một tiếng, rồi lại chạy ra ngắm ban công.

Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn quanh một lượt.

41 mét vuông, một phòng ngủ một phòng khách, hướng Nam, tầng sáu không thang máy.

Không thể so với những căn hộ cao cấp trang hoàng lộng lẫy, nhưng ánh nắng chiếu từ sáng đến tối, đối diện là trường Tiểu học Thực nghiệm, dưới lầu là chợ và trạm xe buýt.

Quan trọng nhất là — trên sổ đỏ sẽ chỉ ghi tên của một người.

Không phải của Trần Kiến Quốc, không phải của mẹ chồng, thậm chí cũng không phải của tôi.

Là của An An.

“Tiểu Trương, làm thủ tục đi.”

Tiểu Trương đưa hợp đồng qua lại hạ giọng: “Chị ơi, chị thực sự nghĩ kỹ rồi chứ? Mua đứt không vay mượn, chị không bàn bạc với anh nhà sao?”

“Chị bàn rồi.” Tôi lật đến trang cuối, ký tên mình xuống, “Chị tự bàn bạc với bản thân xong rồi.”

Giây phút quẹt thẻ xong, tôi nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn — số dư 8 triệu NDT đã biến thành 4,2 triệu NDT.

Tiểu Trương đứng bên cạnh hít một ngụm khí lạnh: “Chị ơi, chị bạo tay thật đấy.”

Không phải là bạo tay, là đường lùi quá hẹp.

Tôi chỉ có một cơ hội này thôi.

Ký hợp đồng xong, tôi đưa An An đến phòng công chứng. Tôi đem 4,2 triệu NDT còn lại làm công chứng, chỉ định người thụ hưởng là An An.

Nhân viên công chứng là một phụ nữ trạc bốn mươi tuổi, chị ấy xem qua hồ sơ rồi ngước lên nhìn tôi: “Chị chắc chắn chứ? Khoản tiền này một khi đã công chứng, trước khi đứa trẻ đủ mười tám tuổi thì chỉ được dùng cho các chi phí thiết yếu như giáo dục, y tế của cháu, bản thân chị không được tùy tiện sử dụng đâu.”

“Tôi chắc chắn.”

Chị ấy im lặng hai giây rồi đóng dấu: “Tôi cũng làm mẹ, tôi hiểu.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)