Chương 12 - Tiền Bồi Thường và Những Bí Mật Đằng Sau

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi thở hổn hển hỏi.

“Còn xa không?”

“Hai con phố nữa.”

Hai con phố chưa bao giờ dài đến thế.

Khi tôi lao ra khỏi chợ rau, đế giày ướt sũng nước, suýt chút nữa ngã nhào.

Lão Lương đỡ tôi một tay.

“Đừng dừng lại.”

Phía sau đột nhiên vang lên tiếng xe máy.

Gã đàn ông đội mũ lưỡi trai cưỡi một chiếc xe điện vòng lên từ phía bên hông, đưa tay định giật lấy túi xách của tôi.

Tôi ôm chặt quai túi.

Trong lúc giằng co, quai túi siết chặt vào vai, đau đến tối tăm mặt mũi.

Lão Lương với lấy một chiếc sọt nhựa bên đường ném thẳng qua.

Xe điện chao đảo, gã đàn ông ngã nhào xuống đất cùng với xe.

Tôi nhân cơ hội cắm đầu chạy tiếp.

Khi tấm biển màu xanh trắng của đồn công an xuất hiện ở góc phố, chân tôi gần như nhũn ra.

Tôi lao vào trong, giọng nói đều đã lạc đi.

“Tôi muốn báo cảnh sát.”

Viên cảnh sát trực ban lập tức đứng dậy.

“Có chuyện gì vậy?”

Tôi ôm khư khư chiếc túi vào lòng, thở hổn hển mấy hơi.

“Có người cướp bằng chứng của tôi.”

“Tôi nghi ngờ tai nạn lao động tử vong của bố tôi không phải là sự cố ngoài ý muốn.”

Lời vừa thốt ra, những người đuổi theo đều dừng lại ngoài cửa.

Cậu tôi cũng đã đến nơi.

Ông ta đứng trước cửa đồn công an, chỉnh lại cổ áo, trông như một bậc trưởng bối vô tội.

“Đồng chí, hiểu lầm thôi.”

“Đây là cháu gái tôi.”

“Bố con bé vừa mới qua đời, tâm trạng không được ổn định.”

Tôi nhìn ông ta.

“Người có tâm trạng không ổn định, sẽ không mang theo bằng chứng chạy đến đồn công an đâu.”

Cảnh sát nhìn ông ta.

“Ông đừng lên tiếng vội.”

Tôi lấy túi hồ sơ ra, tay vẫn còn run rẩy.

“Trong này có chứng từ về khoản tiền vật liệu khống.”

“Còn có tờ giấy ghi chú bố tôi từ chối ký tên.”

“Trong ổ cứng có camera giám sát và file ghi âm.”

Sắc mặt cậu tôi biến đổi.

“Thẩm Thanh Hòa, cháu đừng có cầm lung tung đồ của người khác.”

Tôi lập tức nói.

“Ông ta định cướp túi xách của tôi.”

“Vừa rồi ở tiệm sửa xe đã có người bị thương.”

“Có thể kiểm tra camera giám sát ở con ngõ phía sau chợ đồ cũ.”

Biểu cảm của cảnh sát trở nên nghiêm nghị.

Họ yêu cầu chúng tôi vào phòng hòa giải, đóng cửa lại.

Cậu tôi còn định nói thêm, nhưng đã bị một viên cảnh sát khác mời ra ngoài.

Sau khi ngồi xuống, tôi mới phát hiện lòng bàn tay lại nứt toác ra.

Máu dính vào mép túi hồ sơ.

Cảnh sát đưa khăn giấy cho tôi.

“Cứ từ từ nói.”

Tôi kể lại từ lời dặn dò của bố tôi trước lúc lâm chung.

Kể đến chuyện gia đình cậu tôi đòi hai triệu sau khi tiền bồi thường được chuyển đến.

Kể đến chuyện mẹ tôi khởi kiện tôi.

Kể đến chuyện Lão Mã đến tận nhà bóc trần chuyện làm sổ sách khống của dự án.

Rồi kể đến chuyện hôm nay giao nhận bằng chứng ở chợ đồ cũ, cậu tôi đã dẫn người đuổi theo cướp giật.

Tôi cố gắng nói rành rọt nhất có thể.

Mỗi một câu nói ra, nỗi sợ hãi trong lòng tôi lại vơi đi một chút.

Vì chúng không còn là bí mật đè nặng trong lồng ngực tôi nữa.

Cuối cùng chúng đã được phơi bày ra ánh sáng.

Nghe xong, cảnh sát yêu cầu nhân viên kỹ thuật kiểm tra ổ cứng trước.

Tôi ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm cậu tôi qua lớp cửa kính.

Ông ta đang gọi điện thoại.

Môi mấp máy rất nhanh.

Tôi không nghe thấy ông ta nói gì.

Nhưng tôi biết, ông ta luống cuống rồi.

Nửa tiếng sau, nhân viên kỹ thuật bước ra.

“Ổ cứng mở được rồi.”

“Bên trong có video giám sát, còn có một đoạn file âm thanh.”

Cảnh sát phát đoạn file âm thanh đó ngay tại chỗ.

Trong đoạn ghi âm, đầu tiên là tiếng gió rít.

Sau đó là giọng của bố tôi.

“Đới Phú Cường, cậu đừng đến tìm tôi nữa.”

“Không có vật liệu, tôi không thể nào ký được.”

Giọng của cậu tôi ngay lập tức vang lên.

“Anh rể, em cũng hết cách rồi.”

“Bên chỗ nhà tân hôn của Tiểu Bằng giục gấp quá.”

Bố tôi nói.

“Con trai cậu mua nhà, thì liên quan gì đến tiền công trường?”

“Cậu làm như thế này là phạm pháp.”

Cậu tôi cố đè nén cơn giận.

“Anh nhất quyết phải cạn tàu ráo máng như thế sao?”

Giọng bố tôi rất cứng rắn.

“Ngày mai tôi sẽ báo cáo chuyện này lên trên.”

Trong đoạn ghi âm im lặng vài giây.

Tiếp đó, cậu tôi rành rọt thốt ra từng chữ.

“Thẩm Kiến Quốc, anh đừng dồn người ta đến đường cùng.”

Đoạn âm thanh đến đây thì kết thúc.

Trong phòng hòa giải im ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng rè rè của dòng điện.

Cảnh sát ngẩng đầu nhìn về phía tôi.

“Về tình tiết này, chúng tôi sẽ lập hồ sơ điều tra xác minh.”

“Cũng cần phải trích xuất các tài liệu liên quan đến vụ tai nạn của bố cô.”

Tôi gật đầu.

Nước mắt rốt cuộc cũng rơi xuống.

Không phải vì sợ hãi.

Mà là vì cuối cùng tôi cũng nghe thấy sự quật cường cuối cùng của bố tôi khi còn sống.

Ông ấy không hề hồ đồ.

Không hề sơ suất.

Ông ấy vẫn luôn kiên quyết bảo vệ giới hạn đạo đức của mình.

Bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng cãi vã.

Mẹ tôi đến rồi.

Khi bà lao vào đồn công an, đầu tóc hơi rối bời, hai mắt đỏ hoe.

“Thanh Hòa!”

Tôi đứng dậy.

Bà nhìn thấy cậu tôi ngồi bên ngoài, lại nhìn thấy máu trên tay tôi, cả người sững sờ.

“Thế này là sao?”

Cậu tôi lập tức đứng dậy.

“Chị, chị đến đúng lúc lắm.”

“Thanh Hòa bị người ngoài lừa gạt, nhất quyết muốn hại em.”

Mẹ tôi theo phản xạ nhìn sang tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)