Chương 6 - Thực Tập Sinh Đối Đầu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bà xem, náo nhiệt chưa này!”

“Bà có vui không?”

Bà cụ nhìn dáo dác xung quanh, rồi lại nhìn câu đối viếng người chết, môi run lẩy bẩy không nói nên lời.

Bầu không khí đông cứng trong vài giây.

Cơ mặt sếp giật giật mấy cái, bất ngờ nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc:

“Ha ha ha, mọi người đừng căng thẳng!”

“Cái này… cái này đúng là sáng tạo thật!”

“Dù sao chúng ta cũng cất công đến đây rồi, cứ vào trong cảm nhận chút thú vui đồng quê xem sao!”

Ông ta quay sang nhìn nhà cung cấp và khách hàng, cố đấm ăn xôi nói: “Các vị, coi như trải nghiệm một bữa tiệc tất niên khác biệt đi!”

“Tô Vi Vi nói đúng, không khí chỗ này thoáng đãng biết mấy!”

“Đi đi đi, vào xem thử nào!”

Sếp đi đầu dẫn mọi người vào lều, những người khác cũng đành nhắm mắt đưa chân theo sau.

Vừa bước vào lều nilon, mọi người lại được dịp trợn tròn mắt.

Chỉ thấy bên trong xếp la liệt những chiếc ghế nhựa màu đỏ, mỗi bàn đều đặt bát đũa dùng một lần.

Ngay giữa là một sân khấu dựng tạm bợ, treo một mảnh vải đỏ đã phai màu, bên trên viết mấy chữ “Nhiệt liệt chào mừng” xiêu xiêu vẹo vẹo.

Đáng sợ nhất là, trên mỗi mâm ngoài một đĩa lạc rang, còn để chễm chệ một xấp tiền vàng mã.

“Á…”

Vài nữ đồng nghiệp hét toáng lên: “Cái gì thế này!”

“Sao lại có cả vàng mã?”

“Đáng sợ quá! Tôi muốn về nhà!”

Một nữ khách hàng oà khóc nức nở: “Tôi không tham gia nữa, tôi muốn về!”

“Tất niên cái nỗi gì, đây là định tiễn chúng tôi lên đường đi tây thiên à?”

Hiện trường vô cùng hỗn loạn.

Tô Vi Vi cuống quýt giậm chân: “Mọi người đừng có nói bậy!”

**6**

Cô ta hít sâu một hơi, cao giọng: “Mọi người nghe em nói!”

“Có gì phải sợ đâu?”

“Âm gian hay dương gian cũng đều là nhân gian cả!”

“Công ty chúng ta tổ chức tất niên, chẳng nhẽ không nên khắp chốn cùng chung vui sao?”

Cô ta càng nói càng kích động: “Hơn nữa, mẹ sếp mừng đại thọ 80 tuổi, đây là chuyện hỷ!”

“Chuyện hỷ thì phải náo nhiệt đông vui!”

“Những người bạn dưới âm phủ đến góp vui, đó là nể mặt chúng ta!”

“Sao mọi người lại mê tín dị đoan thế nhỉ?”

“Còn nữa,” Cô ta chỉ vào xấp vàng mã trên bàn, “Vàng mã này là đặc sản địa phương đấy!”

“Có ý nghĩa là làm ăn phát đạt, tài lộc dồi dào!”

“Mọi người không hiểu thì đừng có nói bậy!”

Cả hội trường im lìm như tờ.

Tất cả mọi người đều há hốc mồm trố mắt nhìn cô ta.

Thứ logic này đúng là đỉnh của chóp!

Ngay lúc này, bỗng có người hét lớn: “Bà cụ! Bà cụ làm sao thế này?”

Mọi người ngoảnh lại, chỉ thấy bà cụ đang ôm ngực, sắc mặt trắng bệch gục trên bàn.

“Mẹ!” Sếp sợ hồn bay phách lạc, vội vàng lao tới, “Mẹ sao thế?”

Bà cụ run rẩy giơ tay lên, chỉ vào sếp: “Con trai… Mày đối xử với mẹ mày thế này đây…”

“Có phải… hận không thể để tao chết sớm đi không…”

“Tổ chức cái lễ mừng thọ… mà mày lôi tao ra tận bãi tha ma thế này…”

Sếp cuống cuồng vã đầy mồ hôi hột: “Mẹ, mẹ đừng kích động!”

Ông ta luống cuống móc lọ thuốc trợ tim khẩn cấp trong túi áo bà cụ ra, cho bà uống.

Mãi một lúc sau, sắc mặt bà cụ mới từ từ hồng hào trở lại.

Tô Vi Vi đứng bên cạnh, phụng phịu ấm ức nói: “Bà ơi, cháu làm thế này đều là muốn làm bà vui mà!”

“Bà xem, đông vui biết bao nhiêu!”

Bà cụ yếu ớt xua tay: “Thôi đủ rồi, mấy người tiếp tục đi!”

Sếp lau mồ hôi hột trên trán, ráng nhịn cơn điên mà bảo mọi người: “À thì… Mọi người ngồi xuống trước đi đã!”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đành phải ráng tìm chỗ ngồi.

Nhưng vấn đề đã tới rồi đây.

Vốn dĩ dự tính là 10 người một mâm, giờ thì 50 người nhồi nhét một mâm cũng không đủ!

“Tô Vi Vi,” Một đồng nghiệp nhịn không được bèn hỏi, “Sao bàn ghế không đủ vậy?”

Tô Vi Vi lườm anh ta một cái: “Thì do lúc nãy đột nhiên thêm nhiều người đi cùng mà!”

“Hơn nữa, ngồi chen chúc tí thì làm sao?”

“Có phải là không ngồi được đâu!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)