Chương 5 - Thư Hòa Ly Kỳ Lạ
“Danh sách của hồi môn ta đã sao chép thêm một bản. Những thứ thuộc về nàng trong kho có thể kiểm kê bất cứ lúc nào. Hộ vệ cũng có thể điều cho nàng. Nếu nàng không muốn trở về nhà họ Thẩm, căn nhà phía nam thành đã đứng tên nàng, khế đất nằm ở tầng thứ hai trong hộp trang sức.”
Ta nhìn chàng, bỗng không nói nên lời.
“Bùi Nghiễn Hành.”
“Ừ.”
“Có phải chàng đã chuẩn bị từ lâu rồi không?”
Chàng cụp mắt.
“Ta đã hứa sẽ cho nàng một con đường lui.”
Chóp mũi ta bỗng trở nên cay xè.
Ta bước tới, nhét phong thư hòa ly vào trong ngực chàng.
Cả người chàng cứng đờ.
“Thẩm Chiếu Vi?”
Ta ngẩng đầu nhìn chàng.
“Ta chỉ lấy ra xem thử.”
“Xem gì?”
“Xem nó còn cần dùng đến hay không.”
Yết hầu chàng khẽ chuyển động:
“Vậy xem xong chưa?”
Ta gật đầu.
“Tạm thời không dùng đến.”
Bùi Nghiễn Hành nhắm mắt lại, giống như vừa thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, chàng bỗng vươn tay ôm lấy ta.
Rất kiềm chế, nhưng cũng rất mạnh.
“Chiếu Vi.”
Đây là lần đầu tiên chàng gọi ta như vậy.
Ta dựa trong lòng chàng, nghe thấy nhịp tim chàng hỗn loạn.
Hóa ra Bùi đại nhân thanh lãnh đoan chính cũng biết sợ.
Ta bắt đầu dần dần quen với việc Bùi Nghiễn Hành ở bên cạnh.
Quen với việc sáng sớm sau khi luyện kiếm, chàng mang theo hơi lạnh bước vào phòng.
Quen với việc chàng phê công văn trong thư phòng, còn ta cuộn mình bên cửa sổ đọc sách nhàn.
Quen với việc chàng nghiêm túc học nấu trà, cuối cùng từ “quả mơ nhảy xuống hồ” tiến bộ thành “miễn cưỡng có thể uống”.
Cũng quen với việc mỗi tối trước khi ngủ, chàng đều hỏi ta một câu:
“Hôm nay có chuyện gì không vui không?”
Ban đầu ta cảm thấy buồn cười.
Sau này ta mới biết, chàng thật sự đang hỏi.
Nếu ta nói có, chàng sẽ đặt hết mọi chuyện trong tay xuống, nghe ta chậm rãi kể.
Chàng không vội phán xét, cũng không vội quyết định thay ta.
Chỉ lắng nghe.
Điều này rất hiếm có.
Trước đây ở nhà họ Thẩm, mỗi lần ta nói chuyện đều bị cắt ngang.
Phụ thân cảm thấy ta ngỗ nghịch, tổ mẫu cảm thấy ta không may mắn, kế mẫu cảm thấy ta chướng mắt.
Lâu dần, ta cũng lười nói.
Nhưng Bùi Nghiễn Hành khiến ta cảm thấy mỗi một câu ta nói đều được đặt vào nơi thích hợp.
Cuối xuân nhà họ Thẩm xảy ra chuyện.
Phụ thân bị Ngự sử đàn hặc, nói rằng khi ông nhậm chức ở Hộ bộ, sổ sách không rõ ràng, có liên quan đến một vụ thâm hụt bạc cứu trợ thiên tai.
Khi tin tức truyền đến, ta đang ở viện Bùi phu nhân học xem sổ sách quản lý việc nhà.
Bùi phu nhân nhìn ta.
“Có muốn về xem không?”
Ta lắc đầu.
“Không muốn.”
Bùi phu nhân không khuyên ta phải hiếu thuận, chỉ gật đầu.
“Vậy thì không đi.”
Thế nhưng ngay tối hôm đó, nhà họ Thẩm vẫn phái người tới.
Người đến là muội muội cùng cha khác mẹ của ta, Thẩm Lệnh Nghi.
Năm nay nàng mười bốn tuổi, mặc váy áo màu nhạt, đôi mắt khóc đến sưng đỏ.
Vừa nhìn thấy ta, nàng liền quỳ xuống.
“Tỷ tỷ, cầu xin tỷ cứu phụ thân.”
Ta nhìn nàng.
Nàng không thân thiết với ta.
Sau khi mẹ nàng trở thành Thẩm phu nhân, nàng chính là cô nương được sủng ái nhất trong phủ.
Trước đây mỗi khi gặp ta, nàng luôn mang theo vẻ ưu việt đầy rụt rè.
Bây giờ quỳ trước mặt ta, trông quả thật rất đáng thương.
Ta sai người đỡ nàng dậy.
“Nếu phụ thân trong sạch, tự có luật pháp trả lại công bằng cho ông ấy. Nếu không trong sạch, ta không cứu được.”
Thẩm Lệnh Nghi khóc nói:
“Nhưng Bùi tỷ phu là cận thần của Thái tử. Chỉ cần tỷ phu chịu nói một câu, phụ thân nhất định sẽ không sao.”
Ta bật cười.
“Nói gì? Nói Thẩm đại nhân tham ô là có lý sao?”
Sắc mặt nàng trắng bệch.
“Tỷ tỷ sao có thể nói phụ thân như vậy?”
“Vậy muội muốn ta nói thế nào?”
Ta nhìn nàng, giọng không lớn.
“Năm xưa mẹ ta bệnh nặng, mẹ muội mang thai, tất cả mọi người đều khuyên ta nghĩ thoáng ra. Bây giờ đến lượt các người gặp nạn, lại muốn ta không tính toán hiềm khích trước kia sao?”
Nước mắt Thẩm Lệnh Nghi càng rơi dữ dội.
“Đó đều là chuyện của đời trước. Khi ấy muội còn nhỏ.”
Ta im lặng một lát.
Lời này cũng không sai.
Khi đó quả thật nàng còn nhỏ.
Nhưng còn nhỏ không có nghĩa người bị tổn thương phải rộng lượng thay nàng.
Ta nói:
“Muội trở về đi.”
Nàng cắn môi:
“Tỷ tỷ thật sự nhẫn tâm như vậy sao?”
Ta nhìn nàng.
“Phải.”
Thẩm Lệnh Nghi loạng choạng rời đi.
Bùi Nghiễn Hành bước ra từ sau bình phong.
Vốn dĩ chàng ở gian bên cạnh xem công văn, chưa từng lộ diện.
Ta hỏi:
“Chàng có cảm thấy ta quá lạnh lùng không?”
“Không.”
Chàng bước đến bên cạnh ta.
“Nàng không bỏ đá xuống giếng.”
“Nhưng ta cũng không cứu.”
“Cứu người không phải nghĩa vụ của nàng.”
Trong lòng ta lập tức nhẹ nhõm.
Câu nói này giống như một cơn gió, thổi tan một phần bụi bặm đã tích tụ nhiều năm trong lòng ta.
Hóa ra không cứu người từng làm tổn thương mình cũng không phải là sai.
7
Vụ án của nhà họ Thẩm càng lúc càng lớn.
Phụ thân bị tống vào ngục.
Kế mẫu ngày nào cũng sai người đến cầu xin ta, sau đó thậm chí còn đích thân quỳ trước cửa phủ họ Bùi.
Hôm ấy trời đang mưa.
Bà ta mặc áo trắng, búi tóc rối loạn, khóc đến lê hoa đái vũ.
Dân chúng vây xem càng lúc càng đông.
Bà ta khóc lớn:
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: