Chương 1 - Thú Cưng Rẻ Tiền
Yêu nhau sáu năm, Cố Từ Uyên lại gửi ảnh riêng tư của tôi vào nhóm siêu xe.
Trước những lời giễu cợt trắng trợn của đám bạn trong giới, anh ta thản nhiên đáp:
“Chỉ là một con thú cưng rẻ tiền hám tiền thôi, các cậu cứ xem thoải mái.”
Tôi không làm ầm, cũng không chất vấn. Tôi trực tiếp chụp màn hình gửi vào nhóm họ hàng nhà họ Cố, rồi ngay trong đêm kéo vali rời khỏi biệt thự.
1
Mười phút trước, phòng khách không bật đèn.
Chiếc máy tính bảng trên bàn trà phát ra ánh sáng xanh lạnh. Đó là thứ Cố Từ Uyên tiện tay ném lại trước khi ra ngoài, WeChat trên đó vẫn đang đồng bộ.
Tin nhắn nhóm liên tục nhảy lên.
Trên màn hình là một bức ảnh. Tôi mặc váy ngủ lụa màu đỏ rượu, cuộn người ngủ trên sofa.
Anh ta chụp vào đêm hôm kia. Khi đó anh ta nói muốn giữ lại để trân trọng.
Bây giờ, bức ảnh ấy lại nằm chình ình trong khung chat của mấy chục người đàn ông.
Ảnh đại diện của Tô Mạn hiện lên.
“Anh Uyên, bảo mẫu nhà anh cũng biết tạo cảm giác thật đấy. Có điều chất vải nhìn rẻ quá, hàng chợ à?”
Bên dưới là một loạt sticker cười nhạo.
Tin nhắn của Cố Từ Uyên nhanh chóng hiện ra.
“Chỉ là con thú cưng rẻ tiền hám tiền thôi, xem tùy ý.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.
Không khóc.
Gió lạnh từ điều hòa thổi thẳng vào gáy, khiến cả người tôi run lên từng cơn.
Sáu năm nhẫn nhịn, sáu năm lùi bước, rốt cuộc không bằng một câu “thú cưng rẻ tiền”.
Tôi cầm điện thoại lên, hướng về phía máy tính bảng.
Chụp liên tiếp ba tấm.
Đầu ngón tay lạnh buốt, nhưng rất vững, không hề run.
Tôi mở nhóm họ hàng nhà họ Cố được ghim trên cùng.
Gửi.
“Nếu cậu Cố đã nghĩ tôi là con thú cưng hám tiền, vậy sáu năm qua coi như tôi làm từ thiện.”
“Từ hôm nay, tôi và Cố Từ Uyên chia tay.”
Gửi xong, tôi tựa người lại sofa.
Khung chat im lặng vài giây.
Rồi tiếng thông báo vang lên dồn dập. Cô cả của Cố Từ Uyên là người lên tiếng đầu tiên.
“Con bé Niệm, nửa đêm nửa hôm phát điên cái gì vậy?”
Em họ anh ta cũng lập tức vào hòa giải.
“Chị dâu, anh em uống say chém gió thôi mà, đừng làm quá lên.”
Chém gió.
Ảnh riêng tư bị gửi cho mấy chục người đàn ông nhìn ngắm, trong mắt bọn họ cũng chỉ là trò đùa.
Tôi ấn vào màn hình, đầu ngón tay trắng bệch.
“Lấy quyền riêng tư của tôi làm chuyện mua vui, gia giáo nhà họ Cố đúng là khiến tôi mở mang tầm mắt.”
“Chia tay là thông báo, không phải thương lượng.”
Tôi rời nhóm.
Ánh mắt lướt qua khung chat của Cố Từ Uyên và Tô Mạn.
Chặn. Xóa.
Trên đầu màn hình hiện cuộc gọi đến.
Cố Từ Uyên.
Điện thoại rung trong lòng bàn tay.
Tôi tắt máy.
Bật chế độ máy bay.
Phòng khách hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn tiếng điều hòa chạy rất khẽ.
Tôi đứng dậy, đẩy cửa phòng ngủ.
Đèn cảm ứng bật sáng.
Bên trái là hàng đồ hiệu cao cấp theo mùa Cố Từ Uyên mua, nhãn mác vẫn còn treo nguyên.
Bên phải là những món trang sức anh ta dùng để dỗ dành tôi, vương vãi trên tấm lót nhung thiên nga.
Tôi không chạm vào.
Tôi ngồi xổm xuống, kéo chiếc vali màu đen đã bong keo từ đáy tủ ra.
Vài bộ đồ đi làm.
Một bộ đồ ngủ cotton đã giặt đến bạc màu.
Hai cuốn sổ ghi chép công việc.
Kéo khóa lại.
Sáu năm sống chung, vậy mà một chiếc vali hai mươi inch cũng không lấp đầy.
Tôi kéo vali ra ngoài, chiếc máy tính bảng trên bàn trà vẫn đang rung.
Tin nhắn từ số dự phòng gửi đến.
“Hứa Niệm, giỏi lên rồi nhỉ?”
“Lập tức quay lại nhóm xin lỗi, nói tài khoản của em bị hack.”
“Nếu không, ngày mai anh khóa hết thẻ của em.”
“Rời khỏi nhà họ Cố rồi, anh xem em sống được mấy ngày.”
Anh ta chắc chắn tôi không dám đi. Anh ta nghĩ chỉ cần cắt tiền là có thể bẻ gãy xương sống của tôi.
Tôi nhếch môi.
Nhấn giữ nút nguồn.
Màn hình tối đen.
Tôi nhìn quanh một vòng.
Trong không khí vẫn còn mùi nước hoa nam Cố Từ Uyên hay dùng. Trước đây tôi từng cảm thấy yên lòng vì mùi hương ấy, giờ chỉ thấy buồn nôn.
Ánh mắt tôi dừng lại ở tủ ngoài huyền quan.
Một chiếc cốc thủy tinh đã mòn mép, món đồ tôi mua bằng tháng lương đầu tiên hồi đại học.
Đó là thứ duy nhất trong căn biệt thự này hoàn toàn thuộc về tôi.
Tôi bước tới, nhét chiếc cốc vào túi vải.
Rút chìa khóa biệt thự trong túi ra.
Buông tay.
Chìa khóa va xuống mặt bàn đá cẩm thạch.
Tôi đẩy cửa.
Gió đêm táp vào mặt, mang theo hơi nước ẩm ướt.
Tôi kéo chặt áo khoác, kéo vali xuống bậc thềm.
Trong đầu lại hiện lên câu nói trên màn hình.
Rời khỏi nhà họ Cố rồi, xem em sống được mấy ngày.
2
Tám giờ sáng.
Khách sạn bình dân cách âm rất kém. Xe đẩy dọn phòng ngoài hành lang lăn qua lăn lại trên thảm, phát ra tiếng sột soạt.
Ổ khóa vang lên một tiếng.
Tiếng giày da giẫm lên thảm sợi tổng hợp dừng ngay trước mặt tôi.
Tôi không ngẩng đầu.
“Em làm loạn đủ chưa?”
Giọng Cố Từ Uyên khàn khàn vì men rượu còn sót lại.
Một chiếc thẻ phòng mới tinh bị ném lên tủ đầu giường.
Tôi nhìn tấm thẻ nhựa ấy.
Anh ta có thể dùng định vị để tìm đến đây, cũng có thể dùng vài tờ tiền khiến lễ tân trực tiếp quẹt thẻ mở cửa.
Trong đặc quyền của anh ta, chưa bao giờ tồn tại hai chữ giới hạn.
“Nửa đêm phát điên, khiến anh mất hết mặt mũi trong giới.”
Anh ta kéo lỏng cà vạt, giọng điệu chắc nịch.
“Theo anh về.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Chuyện bức ảnh, anh chỉ dùng hai chữ phát điên để khái quát thôi à?”
Anh ta nhíu mày.
“Chẳng phải chỉ là một tấm ảnh mặc đồ ngủ sao?” Anh ta cười khẩy. “Đàn ông với nhau đùa một chút, cũng có lộ gì đâu. Người khác còn gửi ảnh áo tắm của Tô Mạn, chỉ có em là làm màu.”
Sáu năm.
Tôi từng nghĩ mình đủ hiểu anh ta.
Dạ dày lại dâng lên vị chua quen thuộc.
Tôi hất vai anh ta ra, bước nhanh vào nhà vệ sinh.
Mở nước lạnh.
Tôi vốc nước tạt lên mặt. Những giọt nước men theo cằm, rơi xuống bồn rửa đã ố vàng.
Người trong gương có hốc mắt đỏ hoe, dưới mắt xanh xao.
Tiếng giày da dừng lại phía sau.
Cố Từ Uyên tựa vào khung cửa, đưa tới hai tờ khăn giấy.
“Được rồi, đừng giả vờ đáng thương nữa. Ngày mai anh bảo Tô Mạn chọn cho em một chiếc túi coi như xin lỗi.”
Tôi nhìn bàn tay thon dài rõ khớp xương của anh ta.
Sáu năm qua chỉ cần anh ta chịu bố thí một chút giọng điệu mềm mỏng như thế, tôi sẽ cúi đầu.
Thay anh ta thu dọn hậu quả, thay anh ta ứng phó với người nhà họ Cố khó tính, sống như một món đồ trang trí không có cảm xúc.
Tôi không nhận khăn giấy.
Tôi giơ tay gạt cánh tay anh ta ra.
Khăn giấy rơi vào bồn rửa ướt nhẹp.
“Chúng ta chia tay rồi.”
Tôi bước qua anh ta, chỉ vào cánh cửa phòng đang mở.
“Ra ngoài.”
Sắc mặt Cố Từ Uyên trầm xuống.
Anh ta chưa kịp nói gì, điện.”
Sắc mặt Cố Từ Uyên trầm xuống.
Anh ta chưa kịp nói gì thoại trên giường đã reo.
Màn hình hiện chữ “Mẹ”.
Tôi không nghe.
Chuông vừa tắt lại vang lên, từng hồi từng hồi như đòi mạng.
Cố Từ Uyên cười ngắn một tiếng.
“Sao không nghe?” Anh ta khoanh tay trước ngực. “Sợ bị mắng à?”
Tôi quay lại, trượt nút nhận cuộc gọi.
Tôi không bật loa ngoài, nhưng giọng phụ nữ chói tai kia vẫn xuyên thẳng qua không khí.
“Hứa Niệm! Đầu óc mày úng nước rồi à?”
“Nửa đêm chặn Từ Uyên, còn dọn khỏi biệt thự, mày muốn tạo phản hả?”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Anh ta gửi ảnh riêng tư của con vào nhóm.” Giọng tôi hơi khàn.
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.