Chương 12 - Thời Khắc Chờ Đợi
Ta quay về phòng, nhìn Bùi Tử Nghiên đang chìm trong giấc ngủ, trong đầu quẩn quanh toàn là câu nói cuối cùng của chàng.
Ta hỏi hệ thống: [Bùi Tử Nghiên đã phá vỡ giới hạn của cốt truyện rồi sao?]
Hệ thống đáp: [Tôi cũng không biết. Nhưng chuyện như thế này không phải là chưa từng xảy ra. Tôi từng nghe mấy hệ thống khác bảo rằng, khi nam chính yêu một người vượt qua cả nữ chính, thì người đó sẽ không còn bị cốt truyện điều khiển nữa. Nhưng tôi không hiểu “tình yêu” là cái thứ gì, “tình yêu” là thứ phức tạp nhất của loài người các người.]
Ta thừa nhận câu nói này. Tình yêu quả thực là thứ phức tạp nhất của con người. Phức tạp đến mức, dù ta là người xuyên không đến, biết trước cả kết cục, thế nhưng vẫn không thể tự chủ được mà đem lòng yêu Bùi Tử Nghiên.
“Đại nương tử, người của quan phủ tới, nói là muốn gặp người.” Tiểu Linh cất giọng báo cáo nhỏ nhẹ.
Ta thu dọn cảm xúc, theo em ấy ra sảnh tiếp khách.
Vị Phủ doãn nói với ta: “Mọi chuyện bản quan đã điều tra rõ ràng rồi. Là Tây Vực có ý đồ xâm chiếm thành trì của chúng ta, nên mới dùng chiêu trò đê hèn này để hãm hại bá tánh. Thật sự tội đáng muôn chết! Diệp tiểu thư, ngài không chỉ giúp bản quan dẹp bỏ ôn dịch mà còn tóm gọn được một nhân chứng vô cùng quan trọng. Bản quan đã bẩm báo toàn bộ sự việc lên Bệ hạ, ngài cứ đợi sắc phong ban thưởng khi về kinh đi nhé, ha ha.”
Ta cúi đầu nhún nhường: “Ta chỉ làm vài chuyện trong khả năng của mình, không dám tranh công.”
**Chương 17**
“Diệp tiểu thư không cần phải khiêm nhường như vậy.” Vị Phủ doãn nói xong, lại chuyển sang chuyện khác: “Về sự cố lần trước, bản quan cũng đã giải thích rõ ngọn ngành cho bá tánh nghe rồi. Bọn họ vô cùng hối hận về những hành động thiếu suy nghĩ lúc bị kích động, muốn đích thân đến xin lỗi ngài. Họ hy vọng ngài đừng để bụng, và mong ngài có thể ở lại cho tới khi dịch bệnh được tiêu trừ hoàn toàn rồi mới hồi kinh, họ không dám tin tưởng giao phó cho ai khác nữa.”
Ta lắc đầu: “Xin lỗi thì không cần đâu, tâm trạng của họ ta đều thấu hiểu được. Phương thuốc trị dịch ta cũng đã sao chép lại, giao hết cho Thái y viện và các đại phu ở đây. Ngài bảo họ đừng lo, không cần họ giữ thì ta cũng sẽ ở lại đến lúc dịch bệnh bị dập tắt hoàn toàn.”
Phủ doãn gật gật đầu, nói thêm dăm ba câu chuyện phiếm rồi cáo từ.
Ta lại tiếp tục xử lý những việc khác, chớp mắt trời đã sáng. Tiểu Linh gõ cửa bước vào, đến trước mặt ta khẽ bảo: “Đại nương tử, Tiểu công gia tỉnh rồi, đang ầm ĩ đòi gặp người.”
Lúc ta bước ra tới cửa đã nghe thấy tiếng Bùi Tử Nghiên la hét: “Nương tử của ta đâu? Sao nàng ấy vẫn chưa tới? Các người cho ta đi tìm nàng ấy có được không? Ta thật sự có chuyện rất quan trọng muốn nói với nàng ấy.”
Giữa tiếng gào thét của chàng, ta bước chân vào phòng, vẫy tay bảo tất cả những người khác lui xuống. Ta vừa ngồi xuống mép giường, Bùi Tử Nghiên đã bổ nhào vào lòng ta: “Nương tử, cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi! Nàng không biết những ngày nàng hôn mê, ta đã sống ra sao đâu. Cái gì họ cũng đến hỏi ta, ta thì có biết cái gì đâu, nhưng lại sợ làm mất mặt nàng nên ngày nào cũng phải ứng phó với bọn họ. Những ngày qua ta sống nơm nớp lo sợ, chỉ sợ lỡ mồm nói sai câu gì. Sau này nàng tuyệt đối không được làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa, cũng tuyệt đối không được rời xa ta nữa.”
Ta không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve đầu chàng. Bởi vì ta chưa chắc chắn chàng có còn nhớ những gì mình nói trước lúc hôn mê hay không, cũng không xác định được chàng có thực sự phá vỡ được rào cản của cốt truyện hay chưa, ta không dám hứa hẹn bất cứ điều gì.
Bùi Tử Nghiên thấy ta không nói gì, cũng dần nín khóc, ngẩng đầu lên. Chàng dè dặt nói với ta: “Nương tử, ta khôi phục trí nhớ rồi.”
Ta gật gật đầu: “Vậy thì tốt.”
Chàng nói tiếp: “Ta biết tại sao nàng lại hòa ly với ta rồi. Nàng giận ta vì ta bội ước lời thề một đời một kiếp một đôi người, nạp Lê Tuyết Diên làm thiếp đúng không? Mặc dù chuyện này nghe có vẻ cực kỳ hoang đường, nhưng ta vẫn phải nói với nàng. Thế giới mà chúng ta đang sống là một cuốn tiểu thuyết, theo cốt truyện thì Lê Tuyết Diên chính là nữ chính định mệnh của ta. Thế nên ta mới làm ra những chuyện đó vì cô ta. Nhưng đó hoàn toàn không phải là bản ý của ta, khi đưa ra những quyết định đó ta đều không thể làm chủ được bản thân mình. Từ đầu tới cuối, người mà ta yêu chỉ có một mình nàng thôi. Bây giờ, ta đã thoát khỏi sự thao túng của cốt truyện rồi. Sau này ta sẽ không có bất kỳ liên hệ nào với cô ta nữa, nàng tin ta có được không?”
Bùi Tử Nghiên nói xong, dùng ánh mắt đầy thấp thỏm nhìn ta.
Ta cố đè nén nhịp tim đang đập thình thịch khác thường của mình, khẽ đáp: “Ta tin chàng.”
Rốt cuộc thì người biết trước tình tiết này là ta cơ mà.
**Chương 18**
Bùi Tử Nghiên có lẽ không ngờ ta lại chấp nhận dễ dàng như vậy. Chàng ngớ người không dám tin mất một chớp mắt, rồi ôm chầm lấy ta, nước mắt lại trào ra khỏi mi.
Ta khẽ ôm lấy chàng, đưa tay lau đi những giọt nước mắt kia.