Chương 10 - Thời Khắc Chờ Đợi
Ta tuyệt vọng hỏi hệ thống: [Bây giờ phải làm sao đây?]
Hệ thống tỉnh bơ: [Chủ nhân đừng hoảng, chỗ tôi có súng gây mê liều mạnh, loại có thể làm hôn mê trọn một ngày đấy, đối phó bọn chúng dư sức.]
Giây tiếp theo, trên tay ta đã xuất hiện một khẩu súng gây mê. Trong lòng ta thoáng yên tâm, thầm muốn giơ ngón tay cái lên khen ngợi hệ thống, tuy bình thường trông có vẻ thiếu tin cậy nhưng lúc mấu chốt vẫn được việc phết. Ta nắm chặt khẩu súng, khi tên kia từng bước áp sát, ta nâng súng, ngắm chuẩn và nổ súng chớp nhoáng.
Một phát trúng đích.
Nhưng cùng lúc đó, ta cảm giác có thứ gì đó cắn phập vào bắp chân mình. Trước mắt tối sầm, ta mất đi ý thức. Khung cảnh cuối cùng ta còn ghi nhận được, là hình ảnh Bùi Tử Nghiên lao về phía ta.
“Nương tử!” Giọng Bùi Tử Nghiên mang theo một tia tuyệt vọng.
Vốn dĩ chàng trằn trọc không ngủ được, định lẻn sang phòng ta, nhân lúc ta ngủ để ôm ta ngủ cùng, nào ngờ sang đến nơi lại chẳng thấy bóng dáng ai. Chàng thắc mắc một thoáng, bỗng như có một thế lực vô hình dẫn dắt chàng tới đây. Vừa tới nơi đã thấy ta ngã khuỵu xuống, còn Lê Tuyết Diên và một tên đàn ông lạ mặt đều nằm bẹp dưới bãi cỏ.
Chàng vội vã tiến tới đỡ lấy ta vào lòng, căng thẳng hỏi: “Nương tử, nàng sao thế?”
Nhưng không có tiếng đáp lại.
Chàng định bế ta lên rời đi, nhưng đôi chân lại theo bản năng bước về phía Lê Tuyết Diên, muốn mang ả đi cùng. Thậm chí khi chàng kịp nhận thức lại hành động của mình, chàng đã đặt ta xuống và bế bổng Lê Tuyết Diên lên rồi.
**Chương 14**
Chàng chấn động toàn thân, lập tức thả Lê Tuyết Diên xuống.
Chuyện này là sao? Từ lúc gặp người phụ nữ này, chàng luôn có những khoảnh khắc không khống chế được muốn tiến lại gần cô ta. Dù rõ ràng chàng chẳng quen biết cô ta… À không, có lẽ là có quen, chỉ là chàng đã quên mất thôi.
Bùi Tử Nghiên định bế ta lên rời đi lần nữa, nhưng bước chân lại như bị đóng đinh tại chỗ, không sao nhích nổi nửa bước. Cứ như vậy giằng co tại chỗ suốt một nén nhang, Ôn Ngôn Triệt dẫn người tìm tới. Họ hợp sức đưa cả ba người chúng ta về.
Khám xét tên đàn ông lạ mặt kia, họ tìm thấy lệnh bài của nước khác trên người hắn. Bùi Tử Nghiên liền sai hạ nhân giải thẳng hắn lên quan phủ.
Xử lý xong mọi chuyện, chàng quay về phòng. Nhìn ta nằm bất động trên giường, nước mắt lại không kìm được ứa ra. Nhưng lúc này chàng không thể khóc, chàng phải cáng đáng mọi việc.
Chàng bước vào hỏi Ôn Ngôn Triệt: “Nương tử ta rốt cuộc bị làm sao? Tại sao vẫn chưa tỉnh?”
Ôn Ngôn Triệt bắt mạch hết lần này tới lần khác với vẻ mặt không thể tin nổi, trầm giọng nói: “Sư phụ trúng kịch độc, y hệt loại độc Hoàng thượng từng trúng hồi đó.”
“Cái gì?!”
Ban đầu Bùi Tử Nghiên hoảng loạn tột độ, nhưng nghe Ôn Ngôn Triệt nói từng gặp loại độc này rồi lại thoáng thở phào nhẹ nhõm. “Nếu các người đã gặp rồi, vậy có cách giải độc đúng không?”
Ôn Ngôn Triệt gật đầu: “Lúc sư phụ giải độc, tại hạ đã theo sát toàn bộ quá trình, mọi bước thực hiện đều thuộc nằm lòng, giải độc thì không thành vấn đề.”
Nghe vậy, Bùi Tử Nghiên trút được gánh nặng trong lòng, nhưng hơi thở còn chưa kịp thông thì đã nghe đệ ấy nói tiếp.
“Nhưng mà… giải dược của loại độc này cần một vị thuốc cực kỳ quý giá: Thiên Sơn Tuyết Liên. Y quán của chúng ta hoạt động bao năm cũng chỉ thu thập được một gốc, lần trước vì giải độc cho Hoàng thượng đã dùng hết rồi. Không có vị thuốc này, tại hạ cũng chỉ có thể cố gắng áp chế độc tính chứ không thể diệt trừ tận gốc.”
Thiên Sơn Tuyết Liên?
Ánh mắt Bùi Tử Nghiên chợt lóe lên: “Trong Quốc công phủ có một gốc, ta nhớ hồi đó ta từng đưa cho nương tử xem, nàng ấy bảo ta đó chính là Thiên Sơn Tuyết Liên. Ta lập tức bồ câu truyền thư, bảo họ tức tốc mang tới.”
Ôn Ngôn Triệt gật gật đầu, nói ra một chuyện còn khó xử hơn: “Một đóa liên chỉ chế ra được một phần giải dược. Nhưng cả sư phụ và Lê Tuyết Diên đều trúng độc, hơn nữa Lê Tuyết Diên lại đang mang thai…”
Bùi Tử Nghiên sững sờ.
Lê Tuyết Diên mang thai? Con của ai? Của chàng sao? Sao chàng có thể làm ra loại chuyện này? Trước khi mất trí nhớ rốt cuộc chàng đã làm bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa không thể tưởng tượng nổi, lại còn có con với người phụ nữ khác. Thảo nào Diệp Chiếu Đường lại muốn hòa ly.
Nhưng chàng hoàn toàn không có chút ký ức nào, cũng không biết giữa mình và Lê Tuyết Diên đã xảy ra chuyện gì. Chỉ là trong bóng tối vô hình, chàng luôn cảm thấy có một thế lực kỳ bí luôn chi phối lời nói và hành động của mình trong một vài thời điểm, điều này khiến chàng hoang mang nhưng không biết làm sao để thoát khỏi.
**Chương 15**
Bùi Tử Nghiên siết chặt hai bàn tay, nói với Ôn Ngôn Triệt: “Ta đi bồ câu truyền thư trước, bảo họ gửi thuốc tới. Ngươi cứ kìm hãm độc tính phát tác đi, đừng để kịch độc chuyển biến xấu.”
Ôn Ngôn Triệt gật đầu.
Bùi Tử Nghiên lập tức ra ngoài. Trong thư chàng ghi rõ tầm quan trọng của sự việc. Đám hạ nhân dưới trướng chàng thay phiên phi ngựa không ngừng nghỉ, chạy đến kiệt sức mấy con ngựa mới mang được Tuyết Liên tới trong vòng năm ngày.