Chương 2 - Thời Gian Vàng Cứu Chữa
“Cô biết rõ điều kiện khiến nguồn tạng mất hiệu lực! Cô biết rõ mỗi phút đều liên quan đến mạng người!”
“Nhưng khi bàn giao, cô chỉ nói nhẹ tênh một câu ‘càng nhanh càng tốt’!”
“Tôi tưởng đó chỉ là một ca vận chuyển y tế thông thường! Nếu tôi biết, nếu tôi sớm biết thời gian dưới mặt đất còn chưa đến hai tiếng, dù có bò tôi cũng bò lên máy bay cho nó cất cánh!”
Trong túi hồ sơ nhiệm vụ cứu hộ khẩn cấp, phần hướng dẫn y tế có ghi bằng chữ đỏ in đậm: “Cửa sổ cực hạn sáu giờ”.
Đây là quy trình tiêu chuẩn.
Anh ta không thể không nhìn thấy.
Tôi không nói gì, chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt gần như thương hại.
Sự im lặng của tôi trong mắt người khác có lẽ là ngầm thừa nhận, hoặc là sốc đến mức không nói nên lời.
Chỉ có tôi biết, tôi đang chờ.
Chờ anh ta diễn vở kịch này đến cao trào nhất.
Thấy tôi không nói, anh ta cười thê lương, tiếp tục màn biểu diễn.
“Chúc Nhan, chúng ta từng là vợ chồng. Tôi hiểu cô.”
“Cô luôn để bụng chuyện xuất thân của tôi bình thường, thái độ với người nhà tôi cũng luôn lạnh nhạt.”
“Nếu cô cho rằng tình trạng bệnh nhân khẩn cấp như vậy, tại sao lúc bàn giao cô không làm tròn trách nhiệm của một phi công, nhắc nhở tôi thật kỹ?”
“Hay là ngay từ đầu, cô căn bản không để mạng sống của bệnh nhân vào mắt?”
“Anh nói bậy!”
Cuối cùng tôi cũng mở miệng.
Giọng tôi không lớn, nhưng lạnh và rõ, đủ để cắt ngang lời buộc tội của anh ta.
Nhưng anh ta không còn nhìn tôi nữa.
Anh ta quay sang tổ điều tra, đau đớn nhắm mắt lại.
“Là tôi quá sơ suất. Tôi đã quá tin cô ấy.”
“Tôi tưởng, dù cô ấy không còn yêu tôi, thì ít nhất cô ấy vẫn sẽ giữ vững giới hạn nghề nghiệp của một phi công… Tôi sai rồi.”
“Tôi có lỗi với bệnh nhân đã qua đời, cũng có lỗi với kỳ vọng của người nhà bệnh nhân. Tôi sẵn sàng gánh trách nhiệm quản lý và chấp nhận mọi hình thức xử lý của công ty.”
Một màn phát biểu tình chân ý thiết, kín kẽ không một giọt nước lọt qua.
Họ hàng có mặt bắt đầu chỉ trỏ, xì xào bàn tán về tôi.
Những lời đó như kim đâm vào tai tôi.
“Hóa ra là cô ta không nói rõ…”
“Nhìn cô ta lúc nào cũng lạnh băng, với mẹ ruột mình cũng vậy, đúng là nuôi phí công.”
“Dương Xán đáng thương thật, vớ phải người vợ như thế, đến mạng mẹ vợ cũng không quan tâm.”
Những lời bàn tán, những lời lên án ấy là thứ duy nhất lúc này có thể làm tôi đau.
Không phải vì bị oan.
Mà vì tôi đã nhìn rõ sự mù quáng và ngu xuẩn của con người.
Tôi ngồi đó, bị ngàn người chỉ trích.
Cảnh tượng trước mắt thật hoang đường.
Kẻ giết mẹ chồng tôi đang dùng tư thế của một nạn nhân để nhận lấy sự đồng cảm của tất cả mọi người.
Còn một người vốn chẳng liên quan gì đến chuyện này lại phải chịu chửi mắng và chế giễu.
Tôi ngẩng mắt, đối diện với ánh nhìn vừa đắc ý vừa giả nhân giả nghĩa của Dương Xán.
Anh ta tưởng mình thắng rồi.
Anh ta tưởng mình nắm chắc phần thắng, tưởng tất cả mọi người đều bị anh ta lừa, tưởng tôi không còn khả năng phản đòn.
Tôi không vội.
Tôi chỉ đang chờ.
Chờ anh ta diễn vở kịch này đến khoảnh khắc đắc ý nhất, quên mình nhất.
Chương 4
Buổi điều trần chính thức của công ty đến nhanh hơn tôi tưởng.
Trong phòng họp, ban lãnh đạo công ty và các thành viên tổ điều tra ngồi ở vị trí chủ trì.
Những trưởng bối nhà họ Dương được sắp xếp ngồi ở hàng ghế dự thính, thỉnh thoảng lại ném về phía tôi ánh mắt dò xét.
Dương Xán ngồi đối diện tôi.
Trông anh ta đúng là tiều tụy.
Hai mắt trũng sâu, cằm mọc râu lởm chởm.
Một hình tượng nạn nhân tiêu chuẩn.
“…Tôi thừa nhận mình có trách nhiệm sơ suất. Tôi không nên dễ dàng tin cô ấy như vậy!”
Anh ta nghẹn ngào, đấm mạnh xuống bàn.
“Nhưng làm sao tôi ngờ được, vợ mình lại có thể đem chuyện liên quan đến mạng người ra để trả thù tôi?”
“Chỉ vì xuất thân của tôi bình thường, chỉ vì tôi không đáp ứng được kỳ vọng của nhà mẹ đẻ cô ấy?”
“Tôi tưởng giữa vợ chồng ít nhất cũng còn có sự tin tưởng. Tôi tưởng dù cô ấy có bất mãn với tôi thế nào, cũng sẽ không lấy mạng sống của bệnh nhân ra đùa!”
Anh ta bắt đầu trình bày “chuỗi chứng cứ” đã chuẩn bị.
Tin nhắn bị cắt ghép được anh ta diễn giải thành việc tôi thường xuyên bạo lực lạnh với anh ta.
Một tấm ảnh tôi đi ăn với bạn bị anh ta nói thành bằng chứng cho thấy tôi thờ ơ với chuyện của “nhà chồng”.
Màn biểu diễn của anh ta rất thành công.
Hình tượng một người vợ độc ác, vì mâu thuẫn gia đình mà cố tình phá hoại, đã dần hiện rõ trong lòng mọi người.
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta.
Trong lòng không hề gợn sóng.
Tôi nhìn anh ta đổi trắng thay đen.
Nhìn ánh mắt của bác cả nhà họ Dương dành cho tôi dần chuyển từ trách móc sang khinh miệt.
“Chúc Nhan.”
Cuối cùng bác cả không nhịn được mà lên tiếng.
“Mẹ ruột cô qua đời, cô không biết ăn năn thì thôi, sao còn có mặt mũi ngồi đây vu oan cho A Xán? Nhà họ Dương chúng tôi xui xẻo đến mức nào mới để loại phụ nữ như cô bước vào cửa?”
Tôi không đáp.
Thậm chí còn thấy hơi buồn cười.
Đã nhiều ngày trôi qua như vậy, chỉ cần bọn họ để tâm đến chuyện trong nhà một chút thôi, cũng sẽ không đến mức bây giờ vẫn không biết người thật sự qua đời là ai.
Nhưng bọn họ không hề làm vậy.