Chương 10 - Thịt Rồng Và Những Nỗi Kinh Hoàng
“Năm xưa cha chỉ cứu được con.”
“Mẹ con và những người phụ nữ kia, cha không cứu được.”
“Về sau cha muốn đi kiện chúng nó, nhưng cha không ra khỏi làng được.”
“Triệu Vạn Thành đánh gãy chân cha, vứt lại xuống hồ chứa nước.”
“Là mẹ con đã đưa hồn cha đến đây, để cha gác đường.”
Tôi khóc đến ngạt thở.
“Vậy cha đi với con.”
Bộ hài cốt lắc đầu.
“Cha không đi được.”
“Con đường này chỉ có người sống mới đi được.”
Bàn tay nhỏ xíu dưới nước lại bấu chặt lấy bè gỗ.
Hài cốt cha tôi đột nhiên vươn tay, rút thanh dao rựa cũ trong ngực ra, chém mạnh một nhát xuống nước sông.
Mặt sông nổ tung một vùng máu đen.
Lũ bàn tay nhỏ hét lên chói tai rồi lùi lại.
“Nhanh.”
“Qua bến Hồi Sinh.”
“Qua khỏi cánh cửa này, là đến sườn núi Đầm Hắc Long.”
Tôi chống sào tre, để chiếc bè gỗ lao vào vòm cửa đá.
Lúc lướt qua bên cạnh hài cốt, tôi đưa tay ra định sờ ông.
Nhưng đầu ngón tay chỉ chạm vào một trận gió lạnh buốt.
Hài cốt lại đưa thanh dao rựa cũ cho tôi.
“Cầm lấy.”
“Thanh dao trong tay con, không chém được nhát dao cuối cùng đâu.”
Tôi đón lấy con dao.
Con dao rựa cũ rất nặng.
Ngay khoảnh khắc cầm lấy, tôi thấy trên lưỡi dao hiện ra một lớp bùa chú màu đỏ sẫm.
Giống như vết máu đã khô cạn từ lâu, lại một lần nữa sống lại.
Bè gỗ xuyên qua cửa đá.
Phía sau vang lên giọng nói của cha tôi.
“Hòe Hòe.”
“Nếu thứ trong vò gốm gọi mẹ con.”
“Tuyệt đối đừng đáp lời.”
Tôi chưa kịp hỏi tại sao, cánh cửa đá phía sau đột ngột đóng sầm lại.
Dòng sông phía trước chợt mở rộng.
Sâu trong bóng tối, xuất hiện một vũng nước phản chiếu ánh sáng xanh thẳm.
Tôi tưởng đó chính là Đầm Hắc Long.
Nhưng chiếc bè vừa trôi ra khỏi đó, trên mặt nước đột nhiên có một người đang đứng.
Người đó mặc chiếc áo bông cũ của cha tôi trước khi chết.
Khuôn mặt cũng là khuôn mặt của cha tôi.
Ông quay lưng về phía tôi, nói nhỏ.
“Hòe Hòe.”
“Mẹ con vừa nãy lừa con rồi.”
09
Tôi nắm chặt con dao rựa cũ, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Người phía trước từ từ quay người lại.
Khuôn mặt của ông giống hệt cha tôi.
Đến cả vết sẹo cũ đuôi lông mày cũng giống y đúc.
Vết sẹo đó hồi nhỏ tôi đã từng thấy.
Cha bảo, là lúc lên núi đốn củi bị cành cây quẹt trúng.
Nhưng bộ hài cốt bên cạnh cửa đá vẫn còn ở phía sau.
Sao ông có thể lại đứng ở đây.
Tôi không lên tiếng đáp lời.
Người đó nhìn tôi, ánh mắt hiền hòa đến mức khiến người ta đau nhói trong tim.
“Hòe Hòe.”
“Cha biết con oán hận.”
“Nhưng chiếc vò con đang ôm, không thể chìm xuống Đầm Hắc Long.”
“Trong đó là mạng của mẹ con.”
Từ trong vò gốm vẳng ra tiếng thút thít nhẹ nhàng.
Lần này không phải tiếng trẻ con.
Là giọng của mẹ tôi.
“Hòe Hòe.”
“Mẹ đau lắm.”
Ngón tay tôi đột ngột siết chặt.
Cha tôi vừa nãy nói rồi.
Nếu thứ trong vò gốm gọi mẹ tôi, tuyệt đối đừng đáp lời.
Tôi cúi đầu nhìn vò gốm.
Con mắt đỏ trong kẽ nứt biến mất rồi.
Thay vào đó, là con mắt của một người phụ nữ.
Trong hốc mắt rưng rưng nước, giống hệt dáng vẻ mẹ tôi nhìn tôi trong thạch thất.
“Hòe Hòe.”
“Mẹ không muốn bị nhốt nữa.”
“Con mở vò ra đi.”
“Mẹ sẽ về nhà cùng con.”
Tôi cắn chặt đầu lưỡi, cơn đau khiến tôi tỉnh táo lại đôi chút.
“Mẹ tôi sẽ không bảo tôi về làng.”
Tiếng khóc trong vò ngừng bặt một chốc.
Người “cha” phía trước khẽ thở dài.
“Đó là bởi vì bà ấy cũng bị oán khí che mờ lý trí.”
“Con nghĩ xem, nếu bà ấy thật sự thương con, tại sao lại bắt con cõng thứ này đi nộp mạng?”
“Đầm Hắc Long là tử địa.”
“Người sống dìm vò, bản thân cũng phải thế mạng.”
Bè gỗ từ từ tiến lại gần ông.
Tôi chống sào tre định tránh đi, nhưng phát hiện dòng nước không nghe sai bảo.
Cả con sông ngầm đang đẩy tôi về phía ông.
Dưới mặt nước, có vô số bàn tay nhỏ xíu màu trắng đang nâng bè gỗ lên.
Chúng không vồ lấy tôi.
Chỉ nâng đỡ.
Giống như một bầy trẻ ngoan ngoãn, muốn tiễn tôi đi gặp người thân.
Tôi đè mệnh bài lên vò gốm.
Tấm gỗ nóng rực.
Mắt người phụ nữ trong vò nháy mắt biến lại màu đỏ.
Tiếng gào thét chói tai nổ tung từ kẽ nứt.
“Hứa Hòe.”
“Mày dựa vào cái gì mà không nhận tao?”
Sắc mặt người “cha” phía trước cũng đổi thay.
Lớp da của ông bắt đầu nứt toác từ trán, từng mảng vảy trắng cuộn lên.
Nhưng ông vẫn đang cười.
“Hòe Hòe.”
“Con sống được, là đánh đổi bằng mười tám mạng người.”
“Mày không trả nợ thì ai trả?”
Tôi giơ cao thanh dao rựa cũ.
“Triệu Vạn Thành trả.”
“Thầy Mã trả.”
“Lũ người ra tay lúc đó trả.”
“Mẹ tôi không nợ bà.”
“Tôi cũng không nợ bà.”
Nụ cười của người “cha” biến mất hoàn toàn.
Miệng ông ta từng chút một nứt toác, rách tới tận mang tai.
Bên trong không có lưỡi.
Chỉ có một cuộn những bàn tay nhỏ chen chúc nhau.
“Nhưng mày từng uống nước hồ chứa nước.”
“Mày từng ăn gạo trong làng.”
“Trên người mày chảy số mạng của cái làng này.”
“Mày không thoát được đâu.”
Ông ta hung hăng vồ tới.
Tôi vung dao chém xuống một nhát.
Con dao rựa cũ bổ đôi vai ông ta, không bật ra máu.
Mà chém ra một luồng nước đỏ tanh hôi.
Thân xác ông ta tản mác ra, hóa thành hơn chục con rắn nhỏ có vảy trắng, rơi lả tả xuống bè gỗ ngoằn ngoèo vặn vẹo.