Chương 7 - Thiếp Thất Của Thiếu Phu Nhân
“Vậy thật xin lỗi, ta đi viết hòa ly thư ngay.”
Tần phu nhân tức đến nghiến răng:
“Có bản lĩnh thì ngươi thật sự hòa ly đi. Con ta tiền đồ như gấm, các ngươi thật sự tưởng Tần gia ta sợ ngươi sao?”
Đại thiếu gia nghi hoặc:
“Gì cơ? Ta vậy mà là con ruột của người sao? Ta cứ tưởng là nhặt về đấy!”
Huyết áp Tần phu nhân lập tức vọt lên. Mắt thấy bà đi khắp nơi tìm đồ chuẩn bị đánh hắn.
Đại thiếu gia lập tức ôm trán:
“Đầu đau quá. Chắc là lại không thể đọc sách rồi. Xem ra lần xuân vi này phải lỡ mất.”
Tần phu nhân giậm chân:
“Được được được, một đứa hai đứa đều tới uy hiếp ta, thật sự tưởng ta làm bằng bùn à?”
Bà còn chưa làm ầm xong, nhị phòng lại tới, trách ta không cho bọn họ ghi nợ ở cửa hàng.
Ta lấy sổ sách ra, thản nhiên lật xem.
Tháng này viện chủ mẫu tiêu không ít, đã vượt xa nguyệt lệ của chủ mẫu.
Nhị phòng càng quá đáng, một tháng đã tiêu gần bằng hai năm nguyệt lệ.
Ta giải thích:
“Phủ mỗi tháng thu vào chẳng qua trăm lượng. Một viện của các ngươi tiêu còn hơn thế. Sao, muốn ta bù cho các ngươi à?”
Nhị thiếu gia cười lạnh:
“Không phải còn có đại tẩu sao? Cưới nàng về chẳng phải chỉ có chút tác dụng này?”
Thiếu phu nhân không chịu:
“Đồ rùa con, dựa vào đâu mà tiêu tiền của ta? Ăn cơm mềm mà còn làm như cứng lắm, ăn đến trên người tẩu tử ngươi rồi? Nhị phòng các ngươi có cần mặt nữa không?”
“Đại tẩu, điều tẩu có thể đóng góp cho cái nhà này, chẳng phải cũng chỉ có chút đó thôi sao?”
Mắt thấy lại sắp cãi nhau, ta bình tĩnh rút từ dưới mông ra một con dao phay.
“Nếu nói lý không thông, ta cũng hiểu sơ vài đường quyền cước.”
“Còn cãi nữa, ta không ngại tiễn các ngươi một đoạn.”
“Trách ta, vào phủ lâu như vậy, vậy mà quên tự giới thiệu. Ta tên Chu Mậu Vân, chính là… Chu Mậu Vân đứng đầu tứ đại ác nữ Vân Châu thành.”
Cái tên Chu Mậu Vân vẫn rất có uy tín.
Nhị thiếu phu nhân từng uy hiếp ta làm nội ứng, nhị thiếu gia từng trêu ghẹo ta rồi bị ta đánh một trận, lập tức đều im miệng.
Bọn họ chỉ biết ta khó chọc, lại không ngờ ta khó chọc đến mức này.
Chủ mẫu thấy vậy cười lạnh:
“Chu Mậu Vân thì sao? Nói cho cùng ngươi chẳng qua chỉ là một thiếp trong nhà chúng ta. Ta là bà mẫu của ngươi, ngươi còn có thể lật trời sao?”
Ta lại lấy từ trong ngực ra một lọ thuốc.
“Hay người thử xem?”
“Thuốc này không màu không mùi, phát tác chậm, chỉ khiến người ta dần dần suy yếu, đến thái y cũng không tra ra bệnh căn.”
Ta cười tủm tỉm nhìn bà:
“Vẫn chưa cho ai nếm thử đâu.”
Nhị thiếu gia trước đây từng trêu ghẹo ta, bị ta đánh một trận, run rẩy kéo tay áo mẫu thân mình.
“Mẫu thân, người yên phận chút đi. Con nghe nói vị tổ tông này đến mẹ kế của mình còn đánh đấy!”
14
Sau trận ầm ĩ này, ta bắt đầu tự kiểm điểm.
Ta vẫn quá hiền.
Ta quản lý nội viện, mưu tính tiền đồ Chu gia, bận đến chân không chạm đất.
Đám mọt ăn không ngồi rồi này vậy mà còn rảnh rỗi sinh sự.
Như vậy đúng sao?
Ngày hôm sau, ta lập quy củ mới: Tần phủ không nuôi người rảnh rỗi.
Ai không có giá trị thì đẩy ra ngoài.
Ta tìm cho Tần phu nhân một công việc, để bà đi trò chuyện với đám quý phụ.
Nếu bà nghe được tin tức hữu dụng gì rồi nói cho ta, ta sẽ cho bà mười lượng bạc.
Ban đầu bà khinh thường không thèm nhìn.
Sau đó nhà mẹ đẻ bà gây họa, tới cầu bà giúp.
Nhưng vừa nghe nói hiện giờ phu quân không thích bà, quyền quản gia cũng bị đoạt, bọn họ lập tức cắt đứt qua lại với bà.
Vì vậy bà bệnh một trận, kết quả không ai hỏi han.
Lúc này bà mới phát hiện, sau lưng mình không có một ai.
Đứa con út được bà cưng chiều cả đời, căn bản không đáng tin.
Vì vậy, bà bắt đầu vụng về thử lấy lòng trưởng tử.
Những tin đồn nhỏ trong quan trường kia cũng là bà chủ động đem tới nói.
Phu quân, nhi tử có thể thăng quan, bà lại có bạc lấy, cớ sao không làm?
Giải quyết xong Tần phu nhân, ta lại chuẩn bị đưa nhị thiếu gia vào quân doanh. Hắn không chịu.
Ta cười tủm tỉm nhìn hắn:
“Ngươi biết vì sao hoa ở hậu viện của ta mọc tốt như vậy không?”
“Những người trong phủ biến mất một cách khó hiểu, ngươi thật sự không tò mò bọn họ đi đâu sao?”
Ngay đêm đó, hắn vác một con ngựa già chạy trốn suốt đêm.
Còn nhị thiếu phu nhân, nàng thích làm đẹp, lại thích tiêu tiền.
Điển hình của mỹ nhân phế vật.
Phát hiện bà mẫu và phu quân đều ngoan ngoãn rồi, đứa trẻ lập tức cũng không quậy nữa.
Nàng giơ tay nhỏ tới tìm ta:
“Chu di nương, tỷ tỷ duy nhất của ta! Ta biết chế son phấn! Ta có thể kiếm tiền! Tỷ đừng chém ta.”
Ta bèn để nàng chế son phấn, tiền bán được chia hai tám với nàng.
Khi nhận được bạc tháng đầu tiên, nàng vui mừng khôn xiết.
Cho tới khi nhìn thấy tám mươi lượng trên bàn ta, thần sắc lập tức hơi ai oán:
“Hóa ra là cái chia hai tám này à.”
Dưới sự thúc giục bằng roi vọt của ta, Tần phủ lười nhác bị ép phải tiến lên.
Dù sao ta cũng nói rồi, ta không nuôi người rảnh rỗi.
Ta lại nhìn về phía vị được gọi là công công của ta — Tần đại nhân.
Làm quan hai mươi năm mà vẫn chỉ là một tri phủ, thật sự quá không nên.
May là năm nay, bà ấy lợi dụng tin tức bà mẫu nghe được để lấy lòng cấp trên.