Chương 2 - Thiếp Thất Của Thiếu Phu Nhân
Ta xem như hiểu rồi. Hai vợ chồng này đều là kẻ mềm yếu, chẳng có ai chủ sự nổi.
Trong chốc lát, ta lại hơi hối hận. Đi theo chủ tử như vậy, sau này e là chịu khổ không hết.
Ta hơi muốn chạy rồi.
Ta định bây giờ đi nói rõ với mỹ nhân phu nhân.
Số bạc kia xem như ta nợ nàng, sau này có tiền rồi nhất định trả lại.
Thật sự không được thì ta ở trong phủ làm nha hoàn vài năm, đợi trả hết tiền rồi đi.
Vào phòng, ta có hơi khó xử, vừa định nói di nương này ta không làm nữa.
Liền thấy nàng cúi đầu ho khẽ:
“Từ nhỏ thân thể ta không tốt, tính tình lại mềm mỏng. Hơn nữa hôn sự này là ta gả cao, người trong phủ đều xem thường ta. Nói thật, trong phủ này ta sống như đi trên băng mỏng.”
“Ta vốn tưởng cả đời này của ta cứ như vậy thôi. Cho tới khi ta nhìn thấy nàng. Hóa ra nữ nhân cũng có thể sống phóng khoáng như thế, cũng có thể nắm chặt nắm đấm để phản kháng.”
“Không giấu gì nàng, ta đã quan sát cô nương mấy tháng rồi. Ta biết gần đây cô nương thiếu tiền, để nàng vào phủ là ta thừa lúc người gặp khó. Nhưng ta có thể bảo đảm, đời này tuyệt đối sẽ không làm khó nàng.”
“Cũng xin nàng dạy ta, làm sao sống sót trong cái nhà ăn thịt người này.”
06
Dáng vẻ nàng cúi đầu ho khan quá yếu ớt, dáng vẻ nước mắt đọng trên mi lại quá đáng thương.
Ngay cả ta là nữ nhân nhìn cũng thấy đau lòng.
Một nữ tử yếu mềm như thế, chẳng qua chỉ muốn sống tiếp mà thôi, nàng có gì sai đâu?
Ta nhìn lão bộc bên cạnh nàng, cuối cùng không nói nổi một câu muốn chạy.
Do dự rất lâu, ta mới mở miệng:
“Thiếu phu nhân, nếu người đồng ý sau này để ta làm chủ cái nhà này, ta sẽ đồng ý ở lại.”
Một thiếp thất đảo ngược càn khôn như ta, đại khái cũng là người đầu tiên.
Lão ma ma bên cạnh lập tức nhảy dựng lên.
“To gan! Ngươi là một thiếp thất mà còn muốn làm chủ nhà? Ngươi nằm mơ à?”
Ta thở dài:
“Bà nhìn đám nô bộc trong viện này xem, có ai là không trèo lên đầu bà mà ngồi? Chi bằng để ta trị bọn họ.”
“Sau này trong viện này, đóng cửa lại thì ta làm chủ, ra bên ngoài người vẫn là chủ mẫu.”
Thiếu phu nhân nhìn ta chăm chú một lúc, rồi cười.
“Được.”
Nàng nói được. Nàng vậy mà không hề do dự, đồng ý luôn.
Nàng chỉ sang thư phòng bên cạnh:
“Chỉ là phía lang quân…”
Ta xắn tay áo, cười một cái:
“Nói ra thì hôm nay vẫn là đêm động phòng hoa chúc của ta và đại thiếu gia.”
“Mỹ nhân phu nhân, người ngủ trước đi, ta đi gặp tướng công một chút.”
Thiếu phu nhân lập tức kéo ta lại, muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói.
“Lang quân thân thể yếu, không chịu đánh được đâu.”
Ta…
Thiết lập mãng phu của ta đúng là ăn sâu vào lòng người.
Ta trêu nàng:
“Người yên tâm, ta không đánh vào mặt.”
Tần Trọng Văn vừa đi nhà xí về, liền thấy bên cạnh bàn sách có một bóng dáng yêu kiều đứng đó.
Hắn tưởng lại là nha hoàn nào muốn trèo giường. Câu “cút ra ngoài” còn chưa kịp thốt ra.
Liền thấy người kia quay đầu, lộ ra gương mặt khiến đất trời cũng ảm đạm.
Đi tới trước cái tát, là mùi hương trên người nàng.
“Lang quân~”
Dù biết rõ đức hạnh của nàng, hắn vẫn không nhịn được mà thoáng thất thần.
Nhưng cũng chỉ trong một khoảnh khắc.
Lông tơ trên cánh tay lặng lẽ dựng lên, không gì không nói cho hắn biết người này nguy hiểm đến mức nào.
Ta khoác tay hắn, chớp mắt với hắn:
“Lang quân hình như rất sợ ta.”
Hắn cứng đờ người, mặc ta kéo hắn đến trước bàn sách.
Hắn ngã ngồi xuống ghế thái sư, hoảng sợ nhìn ta.
Ta chống hai tay lên tay vịn, từ trên cao nhìn xuống đánh giá hắn.
“Tần công tử, chàng hơi không giữ lời rồi.”
Hắn không nhìn ta, hàng mi nhẹ nhàng run lên.
“Vân nương tử, mấy năm nay ta thật sự không xuất hiện trước mặt nàng.”
Tần Trọng Văn sợ ta cũng không phải vì nguyên nhân gì khác.
Hai năm trước, ban ngày ta vừa ở trước mặt hắn chặt ngón tay người ta, buổi tối lại bị hắn bắt gặp ta chôn người.
Khi đó ta nói thế nào nhỉ?
Ta nói:
“Cút xa một chút. Còn có lần sau, người bị chôn trong đó chính là ngươi.”
Ta cúi đầu, nhìn kỹ mặt hắn, khẽ cười:
“Dọa chàng thôi. Giờ chàng là phu quân của ta rồi, ta sẽ không làm hại chàng.”
Ta cố ý làm vẻ khó xử:
“Có điều, thiếu phu nhân nói rồi, sau này người trong viện này đều phải nghe ta.”
Hắn thở dài:
“Nàng ấy vậy mà không chống nổi một ngày đã bị đoạt quyền rồi sao?”
Ta cười lạnh:
“Lắm lời gì thế? Chàng cũng vậy, sau này cũng phải nghe ta.”
Hắn như từ bỏ giãy giụa vô nghĩa, ngoan ngoãn đáp một tiếng được.
07
Sáng sớm hôm sau, ta đã xuất hiện trong phòng thiếu phu nhân.
Nàng thấy ta, hơi mơ màng.
“Không phải nói hôm nay sẽ thanh trừ ung nhọt hậu viện sao?”
Ta cười lạnh:
“Ung nhọt lớn nhất chẳng phải là người và tướng công của người à?”
“Hôm nay, ta sẽ lên lớp tử tế cho hai người.”
“Tên của tiết học này là: Tự lập tự cường.”
Thiếu phu nhân gặp chuyện chỉ biết nhường nhịn, chưa từng dám chính diện tranh chấp.
Lúc nào cũng nghĩ nhịn một lúc sóng yên biển lặng, lùi một bước biển rộng trời cao.
Ta không khách khí chọc thủng ảo tưởng của nàng:
“Nhịn một lúc thì người phải nhịn cả đời, lùi một bước thì người phải lùi mãi.”
“Người khác chỉ cảm thấy người dễ bắt nạt.”
Nàng thở dài: