Chương 7 - Thiếp Không Là Chó
“Đã lên kiệu hoa, đã bái đường, động phòng vốn là chuyện nước chảy thành sông, giống như tiểu hầu gia và thứ muội của ta vậy.”
Mặt Thẩm Mộ Bạch lúc xanh lúc trắng, vô cùng đặc sắc.
“Không phải, nàng nghe ta giải thích.”
“Ta và Dao Nhi, đều là nàng ấy chủ động.”
“Ta chỉ nghĩ tâm khí nàng quá cao, phải mài giũa cho tốt thì nàng mới dung được Dao Nhi, ta chưa từng nghĩ sẽ thành ra như vậy…”
Ta nhìn về phía xa, thấy nghi trượng của lão hoàng đế đang đi tới, không muốn dây dưa với Thẩm Mộ Bạch nữa, xoay người định đi.
Ai ngờ hắn lại còn dám tới cản ta, ánh mắt trong veo lại ngu xuẩn.
“Tháng của hài tử còn chưa lớn, có thể bỏ được.”
“Dù sao cũng là tiện chủng của thương nhân, nàng bỏ nó đi, ta có thể bỏ qua chuyện cũ.”
“Nhưng nàng không tiện làm chính thê nữa, ta sẽ mua một tòa trạch viện ở ngoại ô, cho nàng dưỡng thân thể.”
“Nếu nàng thích hài tử, ta cũng có thể cho nàng.”
Nuôi ở bên ngoài, chẳng phải là ngoại thất sao?
Ta nhìn người phía sau Thẩm Mộ Bạch, cười.
“Vậy ngươi phải hỏi phụ thân ruột của hài tử có đồng ý hay không trước.”
Thẩm Mộ Bạch quay đầu, ánh mắt giao nhau với lão hoàng đế.
“Sao ngươi cũng ở đây?”
“Chẳng lẽ còn là hoàng thương?”
“Ngươi biết thân phận của mẫu thân ta không?”
Gia Thành công chúa xông tới, tát một cái lên mặt Thẩm Mộ Bạch.
“Nghiệt súc, ngươi ngươi cái gì, nói chuyện với hoàng cữu cữu của ngươi như vậy sao?”
“Còn không mau quỳ xuống, thỉnh an hoàng cữu cữu và Tiêu phi nương nương!”
Đầu gối Thẩm Mộ Bạch bị Gia Thành công chúa đá một cước, thân hình cao lớn trong nháy mắt thấp xuống trước mặt ta.
Người hắn tuy quỳ, nhưng đôi mắt đỏ ngầu vẫn viết đầy không phục.
“Hoàng thượng?”
“Sao lại như vậy, hôm đó rõ ràng…”
Hắn muốn nói ngày ném tú cầu, trang phục của lão hoàng đế cực kỳ bình thường, không giống người phú quý.
Nói thừa.
Cải trang vi hành chẳng phải là để che giấu thân phận sao?
Nếu không có dòng chữ tiết lộ cốt truyện ta cũng không nhìn ra manh mối gì.
Thẩm Mộ Bạch cuối cùng cũng không còn cách nào, cúi đầu cao quý của hắn xuống.
“Vi thần tham kiến hoàng thượng, tham kiến… Tiêu phi nương nương!”
Gia Thành công chúa là người tinh tường, sớm đã nhìn ra chuyện gì.
Vốn dĩ ý trung nhân của nhi tử nếu thật sự gả cho người bình thường, nàng ta khóc một trận là có thể khiến hoàng huynh ra mặt chia rẽ người ta.
Nhưng hiện tại đó lại là người trong tim hoàng huynh.
Dòm ngó hoàng phi, không hỏi tội chết đã xem như may rồi.
Gia Thành công chúa vội cầu tình.
“Hoàng huynh, trẻ nhỏ không hiểu chuyện, xin hoàng huynh nể tình huyết mạch tương liên mà tha cho Bạch Nhi.”
“Bạch Nhi là cháu ruột của hoàng huynh, tuyệt đối không phải người ngoài có thể ảnh hưởng.”
“Nói không chừng, là có người cố ý ly gián thì sao?”
Trên mặt lão hoàng đế không giận mà uy.
“Thân thích nhà mình, quả thật không đến mức đánh đánh giết giết.”
“Nhưng hôm nay là yến tiệc tổ chức cho Tiêu phi, nàng đang mang cốt nhục của trẫm lại bị kinh sợ, không thể không có lời giải thích.”
“Trẫm nghe nói tiểu hầu gia tình sâu nghĩa nặng với một thứ nữ, còn cưới làm chính thê.”
“Viễn Ninh Hầu hình như cũng có một thứ trưởng tử.”
“Nếu Bạch Nhi thích nâng đỡ thứ xuất như vậy, vị trí thế tử Hầu phủ của hắn cứ nhường cho đại ca thứ xuất đi.”
“Sau này Viễn Ninh Hầu phủ do thứ trưởng tử kế thừa.”
Năm đó Gia Thành công chúa ỷ vào thân phận tôn quý của mình, dù biết rõ Viễn Ninh Hầu sớm đã có thanh mai trúc mã đính thân, vẫn cứng rắn chia rẽ người ta, tự mình làm chính thê.
Dù biết tiểu thanh mai kia đã sớm sinh thứ trưởng tử cho Hầu gia, nàng ta cũng không để trong mắt.
Nghĩ rằng chỉ là một thứ tử nhỏ bé, không thành khí hậu.