Chương 7 - Thiên Sát Ma Hoàn và Mệnh Cách Kết Nối
Mấy thứ nữ trong phủ lập tức nhào tới túm tóc Lục Kiều Kiều.
“Đều tại ngươi!”
“Ngươi nhất quyết nhận cái gì song sinh muội muội, nhất quyết bày cái gì chắn tai trận!”
“Bây giờ cả nhà đều sắp bị ngươi hại chết!”
Lục Kiều Kiều bị đè xuống đất đánh túi bụi.
Mặt nàng chẳng bao lâu đã sưng vù.
Nàng đưa tay về phía ta cầu cứu.
“Muội muội…”
“Cứu ta…”
“Ta là tỷ tỷ của ngươi mà!”
Ta lùi lại một bước, tránh khỏi tay nàng.
“Tỷ tỷ?”
Ta bật cười.
“Hôm qua khi ngươi dùng dao găm rạch ngón tay ta, lấy máu ta vẽ trận, hình như ngươi đâu gọi ta thân thiết như vậy.”
8
Lục gia ở kinh thành chỉ trong chớp mắt đã sụp đổ.
Khi Lục Chấn Thiên bị Cẩm Y Vệ kéo đi ngang qua ta, ông ta đột nhiên giãy thoát, quỳ xuống dưới chân ta dập đầu.
“Vô Niệm, nữ nhi ngoan của cha!”
“Cha sai rồi, cha thật sự biết sai rồi!”
“Ngươi đã có bản lĩnh lớn như vậy, nhất định có thể cứu Lục gia đúng không?”
“Chỉ cần ngươi chịu cứu cha, cha giao toàn bộ Lục gia cho ngươi!”
“Từ nay về sau, cha chỉ nhận một nữ nhi duy nhất là ngươi!”
Ông ta dập đầu đến trán chảy đầy máu.
Ta nhìn ông ta, trong lòng chẳng nổi một gợn sóng.
“Lục đại nhân, có phải ngài hiểu lầm một chuyện rồi không?”
Ta cúi người nhìn vào mắt ông ta.
“Ta chưa từng báo thù các người.”
“Ta luôn nhắc các người đừng chạm vào ta.”
“Là chính các người lấy máu của ta, xé phù của ta, rồi buộc mệnh cách của ta vào tổ mạch Lục gia.”
Ta chỉ lên mây đen trên trời.
“Hiện giờ nhân quả đã kết.”
“Khí vận mà Lục gia dùng bạc cứu tế, nhân cọc cùng tính mạng người vô tội tích góp suốt trăm năm vừa hay dùng để hoàn trả món nợ này.”
“Ngươi cầu ta cũng vô ích.”
“Đây là thiên đạo đang thanh toán.”
Hy vọng trong mắt Lục Chấn Thiên hoàn toàn tắt ngấm.
Ông ta bị Cẩm Y Vệ kéo đi.
Lục Kiều Kiều mang gông gỗ trên cổ, vẫn không chịu chấp nhận hiện thực.
“Lục Vô Niệm, ngươi tưởng mình thắng rồi sao?”
“Ta còn Trấn Quốc Công phủ! Cữu cữu ta tay nắm trọng binh, còn có đan thư thiết khoán!”
“Chỉ cần họ biết ta chịu ủy khuất, nhất định sẽ đến cứu ta!”
Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ cười lạnh.
“Trấn Quốc Công phủ?”
“Ngươi còn trông mong bọn họ đến cứu?”
Ông ta ném một phong quân báo tám trăm dặm khẩn cấp xuống trước mặt Lục Kiều Kiều.
“Quân báo biên quan đại bại sáng nay vừa đưa vào cung.”
“Thế tử Trấn Quốc Công tham công mạo tiến, khiến mười vạn đại quân rơi vào vòng vây quân địch, tổn thất quá nửa.”
“Binh bộ vốn đang điều tra vì sao hắn tự ý thay đổi tuyến hành quân. Hiện giờ chuyện nhân cọc của Lục gia bại lộ, lần theo manh mối còn tra được Trấn Quốc Công phủ lâu nay tham ô quân lương, lén bán quân giới, hơn nữa còn cùng Lục gia dùng chung tà trận đoạt vận.”
“Trấn Quốc Công nghe được tin đã trúng phong ngã xuống.”
“Bệ hạ vừa hạ chỉ niêm phong Trấn Quốc Công phủ, thu hồi binh quyền. Có thông đồng với địch mưu phản hay không, chờ tam ty cùng xét.”
Nụ cười trên mặt Lục Kiều Kiều đông cứng.
Ngay cả ngoại tộc của nàng cũng bị nhân quả kéo xuống nước.
“Không thể nào…”
“Ta là phúc tinh.”
“Ta trời sinh mang mệnh làm hoàng hậu…”
Ta đi đến trước mặt nàng.
“Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
“Cái gọi là phúc khí của ngươi chẳng qua chỉ là thứ Lục gia dùng tà thuật cướp từ người khác.”
“Mỗi lần ngươi gặp dữ hóa lành, sẽ có một người khác thay ngươi chịu tai.”
“Nhưng ngươi lại cố tình muốn hút khí vận của một Thiên Sát Ma Hoàn.”
“Mệnh này…”
“Ngươi nuốt không nổi.”
Lục Kiều Kiều há miệng, không còn phát ra được âm thanh.
Cuối cùng nàng cũng sợ.
Nhưng đã quá muộn.
9
Những người Lục gia có liên quan đến vụ án bị áp giải khỏi phủ, thu hút nửa kinh thành tới xem.
Lục Kiều Kiều đeo gông gỗ, toàn thân cháy đen.
Rau thối cùng trứng ung không ngừng ném lên người nàng.
“Phi! Phúc tinh gì chứ, hóa ra là yêu nữ dùng người sống làm cọc!”
“Lục gia còn dám tham ô bạc cứu tế, đáng đời bị trời phạt!”
“Bao nhiêu nạn dân chờ số bạc ấy để cứu mạng, bọn chúng lại đem đi sửa phủ, nuôi tà trận!”
Khi Cẩm Y Vệ chuẩn bị dán niêm phong lên cổng Lục gia, chỉ huy sứ quay người nhìn ta vẫn còn đứng trong viện.
“Lục Vô Niệm.”
“Ngươi tuy không tham gia tội ác của Lục gia, nhưng tên đã được ghi vào gia phả. Theo lệ vẫn phải đưa về xác minh thân phận, lấy khẩu cung.”
Ông ta ra hiệu cho hai Cẩm Y Vệ tiến lên.
“Trước tiên khóa nàng lại.”
Ta không phản kháng, chỉ nhắc:
“Muốn hỏi gì cũng được.”
“Có điều, ta khuyên các vị tốt nhất đừng dùng xích sắt chạm vào ta.”
“Phù của ta đã bị xé.”
“Ai chạm vào ta, người đó gặp họa.”
Hai Cẩm Y Vệ nhìn nhau.
Một người vừa giơ tay.
Giữa ban ngày trời trong bỗng vang lên tiếng sấm.
“Ầm!”
Một đạo tử lôi đánh trúng tượng sư tử đá trước cổng Lục gia.
Đá nổ tung.
Mảnh đá sượt qua da đầu hai người, cắt đứt búi tóc.
Hai người lập tức quỳ xuống.
Xích sắt rơi xuống nền đá.
Ngay cả chỉ huy sứ cũng phải lùi lại hai bước.
Ngoài đám đông bỗng vang lên một giọng nói ung dung.
“Vô lượng Thiên Tôn.”
“Vị đại nhân này, đồ đệ của bần đạo thuộc về đạo quán, không thuộc tông tộc Lục thị.”
Đám đông tự động tản sang hai bên.
Một lão đạo sĩ mặc đạo bào cũ kỹ, tay cầm hồ lô rượu chậm rãi bước vào.
Chính là lão quán chủ đã nuôi ta lớn.
Chỉ huy sứ nhíu mày.
“Ngươi là người phương nào?”
“Vì sao nói nàng không phải người Lục gia?”