Chương 2 - Thiên Mệnh Hồ Ly
Giống như hoa đào thối rữa.
Mê Hồn hương.
Trong lòng ta lạnh buốt.
Đồ Sơn Tuyết đã sớm chặn hết mọi đường lui.
Y vu bà bà bước đến trước mặt ta, bàn tay gầy khô đặt lên chân đuôi của hồ ly nhỏ. Một lát sau, bà lắc đầu.
“Mạch đuôi yếu ớt, linh khiếu bế tắc, quả thật chỉ có một đuôi.”
Mọi người trong điện hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Hốc mắt Đồ Sơn Tuyết vẫn còn đỏ, nhưng nàng ta giống như cuối cùng không thể chịu đựng được nữa mà quay mặt đi.
“Minh Nguyệt, bây giờ ngươi đã hài lòng chưa?”
Đại trưởng lão tức giận nói: “Đồ Minh Nguyệt, ngươi đã lấy việc chặt đuôi để thề. Nay y vu đã kiểm tra rõ tướng đuôi, ngươi còn lời gì để nói?”
Ta ôm chặt hồ ly nhỏ, các khớp ngón tay dùng sức đến trắng bệch.
Hồ ly nhỏ trong lòng ta sốt ruột khóc không ngừng.
[Cô cô, linh hỏa, bản mệnh linh hỏa của mẫu thân có thể thiêu hủy Chú Che Đuôi.]
[Nhưng mẫu thân bây giờ yếu lắm…]
Ta đột ngột nhìn về phía Cửu Vĩ nương nương trên giường.
Bản mệnh linh hỏa quả thật có thể phá giải phần lớn ảo thuật trên thế gian, nhưng nương nương vừa mới sinh con, linh mạch gần như cạn kiệt.
Nếu cưỡng ép sử dụng bản mệnh linh hỏa, nhẹ thì tu vi thụt lùi, nặng thì tổn thương căn cơ chín đuôi.
Đồ Sơn Tuyết lập tức ngắt lời: “Nương nương, Đồ Minh Nguyệt đã vì suy đoán của mình mà làm cả đại điện không được yên.”
“Người vừa mới sinh con, tuyệt đối không thể vì chuyện này mà tiếp tục tổn hao bản nguyên.”
Ta quỳ xuống, xoay người về phía Cửu Vĩ nương nương, giọng nói gần như vỡ vụn.
“Nương nương, xin người hãy nhìn tiểu điện hạ một lần.”
“Người là con của nương nương. Nếu người thật sự là hồ ly phế vật một đuôi, hôm nay nô tỳ xin mặc cho mọi người xử trí.”
“Nhưng nếu không phải thì sao? Nếu chỉ là có người che giấu tướng đuôi của người, hôm nay nương nương lại tự tay vứt bỏ người, sau này người sẽ đau đớn đến mức nào?”
Đầu ngón tay Cửu Vĩ nương nương khẽ run.
Người nhìn hồ ly nhỏ trong tã lót, sự bình tĩnh nơi đáy mắt cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
Hồ ly nhỏ giống như cảm nhận được khí tức của mẫu thân, cố gắng vươn móng vuốt nhỏ ra, mềm mại nắm lấy vạt áo ta.
[Mẫu thân…]
[Ta đau.]
Tiếng gọi ấy quá nhẹ, nhưng giống như một chiếc búa nặng nề nện vào lòng ta.
Ta không biết nương nương có thể nghe thấy hay không.
Nhưng vành mắt người bỗng đỏ lên.
“Bế đứa bé đến đây.”
Sắc mặt Đồ Sơn Tuyết đột nhiên thay đổi.
“Nương nương, không thể!”
Tiếng ngăn cản này quá gấp gáp, cuối cùng cũng khiến mấy vị trưởng lão nhìn sang.
Đồ Sơn Tuyết cũng nhận ra mình thất thố, lập tức quỳ xuống: “Nương nương, Tuyết Nhi chỉ lo lắng cho thân thể của người. Người là Cửu Vĩ duy nhất của Thanh Khâu. Nếu vì một hồ ly con đã được xác định tướng đuôi mà tổn thương căn cơ, Thanh Khâu phải làm sao?”
Đại trưởng lão im lặng một lát, cũng nói: “Xin nương nương suy xét kỹ.”
Cửu Vĩ nương nương nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn giơ tay lên.
Một tia hồ hỏa màu vàng nhạt bùng lên từ đầu ngón tay người.
Ngọn lửa ấy rất yếu, nhưng mang theo uy áp đặc biệt của huyết mạch chín đuôi.
Trong lòng ta vừa dâng lên hy vọng, ngoài điện bỗng vang lên tiếng chuông dồn dập.
“Báo! Ma khí ở Linh Uyên xảy ra dị động, xin các trưởng lão mau chóng đến đài phong ấn!”
Mọi người lập tức biến sắc.
Trong mắt Đồ Sơn Tuyết thoáng qua một tia vui mừng gần như không thể nhận ra, nàng ta lập tức nói: “Đại trưởng lão, phong ấn Linh Uyên liên quan đến an nguy của cả tộc, không thể chậm trễ. Chuyện của tiểu điện hạ đã có kết luận, vẫn nên đưa người rời đi trước.”
Toàn thân ta lạnh buốt.
Quá trùng hợp.
Tất cả mọi chuyện đều quá trùng hợp.
Quả nhiên, các trưởng lão không còn do dự nữa.
Đại trưởng lão nghiêm giọng ra lệnh: “Hồ vệ, đưa hồ ly con đi. Đồ Minh Nguyệt vu khống thiên tài trong tộc, gây rối Linh Sản điện, áp giải vào Hàn Thủy lao, đợi phong ấn ổn định sẽ tiến hành chặt đuôi.”
Hai hồ vệ lao lên, một người giật lấy đứa bé, một người khống chế vai ta.
Ta liều mạng giãy giụa, móng tay cào trên mặt đất đến bật máu.
“Nương nương!”
Nhưng bản mệnh linh hỏa của Cửu Vĩ nương nương đã bị tiếng chuông làm tan biến. Sắc mặt người trắng bệch, phun một ngụm máu bên giường.
Đồ Sơn Tuyết lập tức đỡ lấy người, nhưng trong mắt lại không có chút hoảng loạn nào.
Hồ ly nhỏ bị hồ vệ giật khỏi lòng ta, tiếng khóc the thé gần như xé rách màng nhĩ của ta.
[Cô cô!]
[Nàng ta muốn đưa ta đi rồi!]
[Đuôi bị phong ấn quá lâu, ta sắp không chịu nổi nữa…]
4
Ta bị hồ vệ ấn xuống đất, xương vai gần như bị bóp nát.
Nhưng khi bọn họ ôm hồ ly nhỏ đi ngang qua bên cạnh ta, ta đột nhiên há miệng, hung hăng cắn vào cổ tay một người.
Hồ vệ kia đau đớn buông tay.
Trong khoảnh khắc đứa bé rơi xuống, ta dốc hết sức lao tới, dùng cơ thể mình đỡ lấy hồ ly nhỏ.
Lưng ta đập vào bậc thềm bằng ngọc xanh đau đến mức trước mắt trắng xóa.
Đồ Sơn Tuyết nghiêm giọng nói: “Đồ Minh Nguyệt, ngươi dám tấn công hồ vệ chấp pháp!”
Ta không để ý đến nàng ta, chỉ ôm chặt hồ ly nhỏ trong lòng.
Nàng lạnh quá.
Rõ ràng vừa mới chào đời từ trong linh hỏa, cơ thể lại lạnh như một khối tuyết.