Chương 2 - Thiên Kim Trở Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Vịt nướng cay với óc heo của chị đây!!”

“Siêu cay nha!!”

Một tiếng hét đó, phá tan luôn cái vẻ yên ả giả tạo trong phòng ăn.

Tôi cười khoái chí, hét xuống tầng:

“Này, ba mẹ ruột ơi! Phiền mở cửa lấy giúp đơn hàng giùm cái! Tôi cũng muốn giữ quy tắc lắm mà shipper không vào được!”

“Lẹ giùm nha, óc heo để nguội là tanh đó, đến lúc cả nhà bị mùi ám thì đừng trách tôi không báo trước!”

Cả biệt thự nhanh chóng bị mùi dầu đỏ của món vịt nướng cay ngập tràn, thơm nức, đến nỗi bò bít tết của nhà họ Tống cũng mất ngon.

Tôi hút sợi phở bản to “sột soạt”, đối diện ba người kia, ung dung lấy điện thoại ra, ấn giữ nút ghi âm, giọng lớn hết cỡ:

“Ba nuôi ơi! Nhà này chắc nghèo đến điên rồi, cơm tối cũng không cho con ăn, chuyển tiền lẹ giùm con, không thì con chết đói trong cái ‘hào môn’ này luôn quá!”

“Choang!”

Ly rượu vang trong tay ông Tống đập mạnh xuống bàn, thủy tinh vỡ vụn đầy đất.

“Vô phép! Không thể dạy nổi!”

Ông ta gào lên, chỉ tay về phía thư phòng trên lầu: “Cút lên đó! Viết phạt cho tôi 100 lần Gia quy họ Tống! Viết không xong thì khỏi ngủ!”

Tôi lau miệng, xách theo hộp óc heo chưa ăn hết, chậm rãi đi lên lầu.

Nửa đêm, tôi đứng bên cửa sổ tầng hai, lấy xấp giấy viết đầy gia quy gấp thành máy bay giấy, thả từng chiếc một xuống hồ cá chép Koi mà ông Tống cưng nhất.

Nhìn đám giấy thấm nước, nát nhừ trong hồ, tôi ngủ một giấc ngon lành chưa từng thấy.

Sáng hôm sau, tôi vừa bước xuống lầu, bà Tống đã trợn trắng mắt:

“Đi đứng kiểu gì vậy! Muốn làm sập sàn nhà à! Con gái thì phải nhẹ nhàng như mèo, hiểu không?”

Bên bàn ăn, Tống Thanh Hoan mặc đồng phục học sinh đặt may riêng, cổ đeo dây chuyền kim cương lấp lánh muốn mù mắt.

Cô ta làm ra vẻ ngạc nhiên, che miệng cười khẽ:

“Ôi chị ơi, sao chị còn mặc đồ rẻ tiền ngoài chợ mấy chục tệ vậy? Mặc thế này tới trường, bảo vệ chắc tưởng chị đi giao đồ ăn mất… Hay là em cho chị mượn vài bộ đồ cũ nhé?”

Tôi còn chưa kịp phản pháo, chuông cửa biệt thự bỗng reo điên cuồng.

Không phải bấm một lần, mà là chuỗi dài như dội bom.

Bác Trương chạy ra mở cửa, chỉ thấy mấy anh giao hàng như đang dọn nhà, thở hồng hộc khiêng vào hàng loạt thùng xốp trắng to đùng.

“Lâm út muội! Ai là Lâm út muội! Có 12 thùng đặc sản gửi chuyển phát nhanh máy bay nè ký nhận giùm!”

Đống thùng xốp to tướng chồng lên nhau kín hết sảnh biệt thự, chẳng còn chỗ mà bước chân.

Bà Tống bịt mũi lùi lại: “Cái gì vậy? Mùi kinh khủng! Bác Trương, mau vứt hết ra ngoài!”

“Tôi xem ai dám vứt!”

Tôi sải bước tới, rút dao rọc giấy ra, “xoẹt xoẹt” vài cái cắt băng dính.

Vừa mở nắp, mùi khói xông đậm đà và hương hoa tiêu lan khắp biệt thự, bùng nổ như pháo hoa mùi vị.

Toàn là đặc sản đóng gói chân không: thịt xông khói hảo hạng, lạp xưởng heo đen, gà ta sấy nguyên con, cả một túi to tiêu hoa Hán Nguyên.

Trên cùng còn có mảnh giấy viết tay của ba nuôi tôi:

【Con gái yêu, sợ con không quen đồ ăn ngoài, thích ăn gì thì tự nấu nhé!】

Tống Thanh Hoan ho sặc sụa vì mùi nồng: “Khụ khụ… ghê quá! Thứ rác rưởi gì vậy!”

Bà Tống cũng trưng ra vẻ mặt ghê tởm: “Biết ngay là dân quê nghèo, toàn ăn mấy thứ thực phẩm rác gây ung thư!”

Tôi cười lạnh, rút ra một khúc sườn heo xông khói màu vàng óng, thớ thịt chắc nịch, vung tay vỗ “bộp” lên bàn.

Rồi tôi quay sang nhìn cái miếng bánh mì Pháp bé bằng móng tay trên dĩa Tống Thanh Hoan.

“Ghê à?”

Tôi đập cái sườn heo lên bàn cái rầm, làm đổ cả ly sữa của cô ta.

“Đây là thịt heo đen chính gốc, khúc sườn này đủ để nhà mấy người ăn cả tháng đó!”

Tôi chỉ thẳng vào miếng bánh khô khốc của cô ta, giọng đầy mỉa mai:

“Mấy người ăn toàn đồ mèo, còn chê đồ ăn nhà tôi sao?”

“Ở chỗ bọn tôi, thứ này đem cho heo ăn còn chê gầy, à không đúng, cho chó giữ nhà ăn còn không đủ nhét kẽ răng!”

“Đây là cái gọi là ‘tinh tế’ của người thành phố à? Tôi thấy là keo kiệt đến mức không còn giới hạn thì có!”

Thu dọn xong đống lạp xưởng thịt xông khói kia, tôi lười chẳng buồn nhìn sắc mặt đen như đáy nồi của nhà họ Tống, xoay người về thẳng phòng mình.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp “trình độ” của Tống Thanh Hoan.

Hôm sau là cuối tuần.

Tôi đang ngồi xếp bằng trên sofa phòng khách, vừa xem TV vừa thảnh thơi.

Tống Thanh Hoan dẫn theo mấy cô “thiên kim danh giá” bước vào, trên tay còn cầm một chai nước hoa phiên bản giới hạn gì đó.

Vừa vào nhà, mấy cô kia đã đồng loạt bịt mũi, làm bộ làm tịch:

“Ôi trời, Thanh Hoan, đây là chị gái quê mùa của cậu à? Cái mùi trong nhà này đúng là không chịu nổi.”

Lần này Tống Thanh Hoan không giả vờ đáng thương nữa, chỉ cười nhẹ nhàng đi tới, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào mấy gói bò khô cay trên bàn trà trước mặt tôi.

Đó là bò khô do chính tay ba nuôi tôi làm, tôi tiếc không nỡ ăn, định để dành cuối cùng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)