Chương 5 - Thiên Kim Giả Và Người Chồng Lạnh Lùng
14
Tạ Dịch Trì mặc bộ vest cao cấp được cắt may hoàn hảo.
Trên người toát ra khí lạnh khiến người khác không dám lại gần.
Đôi mắt đen trầm lắng quét qua.
Tôi siết chặt ngón tay.
Viền mắt bỗng cay xè.
Nhìn anh từng bước đi đến.
Tôi mím môi, nhưng chẳng nói gì.
Thôi.
Nói ra anh cũng chẳng tin.
Không cần phí lời.
Tôi quay mặt sang chỗ khác.
Không muốn nhìn cảnh hai người họ “tình nồng ý đậm”.
Cũng mặc kệ luôn rồi.
Muốn ra sao thì ra.
Nhưng Tạ Dịch Trì lại đi vòng qua người Khâm An An đang ngồi dưới đất.
Bước thẳng đến chỗ tôi.
Đứng ngay trước mặt tôi.
Bóng hình cao lớn bao trùm lấy tôi.
Anh nắm lấy tay tôi, nhìn thật kỹ.
Thấy cổ tay tôi có vài vệt đỏ rách, sắc mặt anh lạnh đi ngay lập tức.
Anh quay đầu.
Cúi mắt lạnh lùng nhìn Khâm An An.
“Cô bóp phải không?”
Khâm An An sững người.
Vội vàng lắc đầu, vẻ mặt uất ức:
“Dịch Trì, anh không thấy sao? Là Khâm Trân Hân đẩy em!”
Khóe môi Tạ Dịch Trì cong nhẹ.
Giọng anh ấm, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh:
“Ồ? Vậy cô nói xem, tại sao cô ấy phải đẩy cô?”
Thấy thái độ này của Tạ Dịch Trì,
tim Khâm An An đập thình thịch.
Cô ta cuống quýt giải thích:
“Vì cô ta ghen tỵ tôi mới là con gái ruột nhà họ Khâm, sợ tôi cướp anh, cướp vị trí Tạ phu nhân của cô ta.”
Nhưng trong lòng tôi lại nhẹ nhõm hẳn.
Khâm An An vẫn không hiểu Tạ Dịch Trì là loại người gì.
Cô ta đâu biết—
Tạ Dịch Trì không phải người hay cười.
Một khi anh cười như thế…
thì chắc chắn có người sắp xui xẻo.
Tôi nhớ lần đầu thấy anh cười kiểu đó.
Là ở quán bar.
Một gã say kéo tay tôi.
Tạ Dịch Trì lao đến, kéo tôi vào lòng.
Gã kia cợt nhả nói:
“Là cô ta cố tình quyến rũ tôi.”
Tạ Dịch Trì nhướn mày, khóe môi cong lạnh.
Giây sau—nắm đấm của anh giáng thẳng vào mặt gã kia.
Lần khác, ở buổi họp lớp.
Một nam sinh trêu anh:
“Khâm Trân Hân dáng ngon mặt xinh, eo nhỏ ngực đầy, vừa thuần vừa mê hoặc…
Cậu số hưởng thật đấy. Đại tiểu thư vừa giàu vừa nóng bỏng theo đuổi cậu lâu như vậy mà cậu còn chê.
Đợi lúc cậu ly hôn, nhớ giới thiệu cho anh em thử xem có ngon không?”
Tạ Dịch Trì khi đó cũng cười như thế—chỉ cười ở miệng, không cười ở mắt.
Tôi còn đang định tháo giày cao gót để phang vào đầu tên kia.
Thì “choang” một tiếng.
Tôi ngẩng lên—
trong tay Tạ Dịch Trì là chai rượu vỡ, còn tên kia thì ôm đầu ngồi dưới đất gào thét.
Khi dòng suy nghĩ của tôi quay lại, Tạ Dịch Trì đã gọi bác Trương:
“Bác Trương, báo cảnh sát. Nói có người đột nhập tư gia, cố ý gây thương tích.”
Khâm An An trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
“Dịch Trì, là Khâm Trân Hân đẩy em mà! Em mới là nạn nhân!”
Tạ Dịch Trì nhìn cô ta, ánh mắt như lưỡi dao băng giá.
Giọng nói lạnh đến mức khiến người run:
“Không nói đến chuyện vợ tôi hoàn toàn không đẩy cô.
Cho dù cô ấy thật sự đẩy cô… thì chắc chắn là do cô có vấn đề.
Cho dù cô ấy đánh cô, tôi cũng chỉ lo tay cô ấy có đau không.
Cô nên mừng là tôi không đánh phụ nữ.
Nhưng nếu còn lần sau…
tôi không đảm bảo được đâu.”
14
Trên sofa, Tạ Dịch Trì cụp hàng mi dài xuống.
Anh nhíu mày, cẩn thận đến mức gần như dè dặt mà bôi thuốc đỏ lên cổ tay tôi.
Như thể chạm vào món bảo vật dễ vỡ.
Dù tôi có chậm chạp hay thần kinh có thô cỡ nào… tôi cũng hiểu được một điều: hình như Tạ Dịch Trì vốn chẳng hề muốn trả thù tôi.
Hình như… anh thích tôi.
Tôi hít mũi, giọng ngập ngừng:
“Tạ Dịch Trì… anh có phải thích tôi không?”
Động tác bôi thuốc của anh khựng lại.
Im lặng một thoáng, anh mới chậm rãi ngẩng mắt nhìn tôi.
“Anh không thích em.”
Trái tim vừa mới nhấc lên của tôi rơi thẳng xuống đáy.
Tôi còn chưa kịp đau lòng—
đã nghe anh chậm rãi, từng chữ rõ ràng:
“Anh yêu em, Khâm Trân Hân.”
—Bùm!
Trong đầu tôi như có pháo hoa nổ tung.
Hạnh phúc đến quá đột ngột.
Tạ Dịch Trì… nói yêu tôi?
Tôi còn tưởng mình nghe nhầm.
Anh khẽ thở dài, tránh phần tay mới bôi thuốc của tôi.
Rồi kéo tôi vào trong ngực.
Ngón tay cọ nhẹ sống mũi bé xinh của tôi:
“Nếu không yêu em, anh sao có thể cưới em, ngốc à.”
“Nhưng tôi… không còn là thiên kim nhà họ Khâm nữa.”
“Anh cưới em, đâu phải vì em là thiên kim.”
Đầu tôi hơi choáng, như đang trôi trên mây.
Nhưng rất nhanh, tôi tỉnh táo trở lại.
Tôi giãy khỏi lòng anh, cúi mắt nói khẽ:
“Đồ lừa đảo. Rõ ràng hồi đại học anh nói Khâm An An là bạn gái anh.
Kết hôn với tôi cũng là bị ép.
Ba năm cưới nhau, anh lúc nào cũng lạnh nhạt, chẳng tốt với tôi chút nào.”
Nói càng nhiều, tôi càng tủi thân.
Hít mũi, quay đầu sang chỗ khác:
“Đừng hòng lừa tôi.”
Tạ Dịch Trì bất lực thở dài.
Anh nâng mặt tôi lên, mắt nhìn thẳng.
Trong đôi mắt ấy rõ ràng chứa ý cười dịu dàng:
“Khâm An An chưa từng là bạn gái anh. Trước em, anh chưa từng hẹn hò với ai.
Năm đó anh tưởng em chỉ nhất thời hứng thú, coi anh như món đồ giải trí.
Nên mới nhờ Khâm An An giả làm bạn gái…”
Tôi: “Để từ chối tôi?”
Anh nhéo nhẹ đôi má tôi vì tức đến phồng lên, khẽ cười chua xót:
“Ừ. Em là đại tiểu thư cao cao tại thượng, còn anh chẳng có gì trong tay.
Anh không dám tin em thật sự thích anh. Hơn nữa…”
Tôi lập tức truy hỏi:
“Hơn nữa gì?”
Giọng anh hơi ghen:
“Hơn nữa lúc đó em có một người thanh mai trúc mã. Cậu ta nói với anh: em theo đuổi anh chỉ vì thấy vui.
Đợi theo đuổi được rồi sẽ đá anh ngay.”
Tôi nghĩ một lúc mới nhận ra “trúc mã” kia là ai.
Hóa ra là thằng công tử nhà họ Tống ở cạnh nhà hồi trước.
Năm nhất đại học hắn từng tỏ tình với tôi.
Tôi từ chối thẳng mặt.
Không ngờ cái đồ khốn ấy còn phá hoại nhân duyên của tôi!
Tạ Dịch Trì nói tiếp:
“Lúc đó anh vừa tự ti vừa tự trọng. Muốn nhờ Khâm An An cắt đứt suy nghĩ của em về anh, cũng cắt luôn suy nghĩ của chính anh.
Nếu anh thích cô ta thật, làm gì có chuyện để mặc cô ta ra nước ngoài rời anh?”
Còn chuyện tại sao kết hôn rồi anh vẫn luôn lạnh nhạt…
Tạ Dịch Trì đưa tay ôm đầu, bất lực:
“Hồi đại học, anh vô tình nghe em nói với bạn: em thích kiểu tổng tài cao lãnh.”
Tôi: …………
15
Trên sofa, Tạ Dịch Trì ôm chặt tôi vào lòng.
Anh kể: lúc biết tôi không phải thiên kim Khâm gia, rồi tôi ký đơn ly hôn rồi biến mất…
Tôi chặn tất cả cách liên lạc của anh.
Anh phát điên mà tìm tôi khắp nơi, bỏ bê cả công ty.
Nếu không vô tình thấy cảnh tôi lướt qua trong livestream của Trần Chu,
anh không biết mình sẽ tìm tôi đến bao giờ.
Quãng thời gian đó, anh lo lắng tôi ở bên ngoài chịu khổ, gặp người xấu.
Lo đến mức không muốn ăn, chẳng muốn ngủ.
Tôi chạm lên gương mặt gầy hẳn đi của anh, đau lòng:
“Xin lỗi… tôi tưởng anh không thích tôi, chỉ mong sớm bỏ được tôi.”
Không lâu sau, anh lại nhận điện thoại công việc rồi rời đi.
Tôi vui đến mức lăn qua lăn lại trên giường.
Ngay cả khi anh đã đi xa rồi,
trái tim tôi vẫn đập thình thịch.
Hóa ra… được người mình thích, thích lại—
là cảm giác này sao?
Ngọt, đầy, hạnh phúc đến mức muốn bay.
Ai nói ép buộc mà có được tình yêu là không ngọt?
Ngọt chứ!
Còn ngọt chết người!
Từ sau hôm đó, lớp mặt nạ lạnh lùng của Tạ Dịch Trì gần như rơi sạch.
Không còn bộ dạng “nợ mấy trăm tỷ” như trước nữa.
À không—
với người ngoài anh vẫn giữ gương mặt lạnh băng khó gần.
Chỉ trước mặt tôi, anh mềm như cún con.
Ngày nào đi làm về cũng xắn tay áo vào bếp nấu ăn.
Còn cực kỳ nghiêm túc nói:
“Muốn nắm được trái tim phụ nữ, phải nắm được cái bụng trước.”
Dù bận đến đâu, mỗi tuần cũng nhất quyết dành thời gian đưa tôi đi dạo, đi chơi.
Chuyện gì cũng chiều tôi—trừ…
Anh không còn tuân theo quy định “mỗi tháng bốn lần” nữa.
Chỉ riêng chuyện này, tôi có khóc thế nào anh cũng không mềm lòng.
Lần nào xong việc, thấy tôi khóc mắt sưng đỏ,
anh lại ôm tôi, vừa hôn vừa dỗ, gương mặt đầy áy náy.
Nhưng lần sau—anh vẫn làm như cũ.
Tôi tức đến mức lấy gối ném anh.
Tạ Dịch Trì đỏ cả tai, giọng lúng túng:
“Xin lỗi… vợ ơi, không phải anh không muốn kiềm chế.
Mà là… mỗi lần chạm vào em, anh không nhịn được.”
16
Hôm đó, tôi và Tạ Dịch Trì đi siêu thị thì bị ai đó chụp lại.
Bức ảnh nhanh chóng lan truyền.
Nhờ gương mặt xuất sắc của Tạ Dịch Trì,
người ta nhận ra anh chính là tổng tài của Tinh Vũ Technology.
Quan hệ của tôi và anh cũng bị moi ra.
Cư dân mạng cảm thán:
Tổng tài trẻ, thành đạt, lại kết hôn sớm—đúng kiểu lang tài ngọc nữ.
Có người còn moi cả chuyện “thiên kim hào môn yêu trường cỏ nghèo” rồi bắt đầu ghép CP.
Nhưng chẳng bao lâu, tài khoản tên 【An Chi Nhược Tố】 đăng bài:
【Buồn cười. Đồ giả thiên kim mà thôi. Không chỉ cướp 20 năm cuộc đời của thiên kim thật, còn chen chân làm tiểu tam cướp bạn trai người ta.】
Không cần đoán cũng biết ai đăng.
Weibo bùng nổ, lên hot search.
Một đám thủy quân xông vào Weibo công ty Tạ Dịch Trì chửi rủa.
Rồi moi cả tài khoản của tôi để sỉ nhục.
Tạ Dịch Trì—người chưa từng chơi Weibo—lập tức đăng ký tài khoản.
Và đăng bài giải thích:
【Trẻ sơ sinh bị trao nhầm, chuyện ngoài ý muốn, không phải lỗi của vợ tôi.
Còn chuyện chen chân làm tiểu tam càng nực cười. Vợ tôi là mối tình đầu duy nhất của tôi.】
Nhưng rõ ràng có người dẫn dắt dư luận,
dân mạng không tin.
Đúng lúc đó, Trần Chu đăng bài—
và tag thẳng tôi:
【Chị à, nhìn em này. Em không nổi tiếng được như anh trai đâu, bên em không có con muỗi cái nào cả.
Em cũng không để chị rơi vào hoàn cảnh như thế này.
Chỉ cần chị ngoảnh lại gọi em một tiếng… em mãi mãi ở đây.】
Tạ Dịch Trì lập tức tức điên.
Anh thẳng tay cướp mấy dự án lớn của nhà họ Khâm.
Khâm phụ dẫn Khâm An An đến xin lỗi.
Ép cô ta đăng bài đính chính, rồi đưa luôn ra nước ngoài.
Khâm An An lúc này mới phát hiện mình gây hoạ lớn.
Trước khi đi, cô ta lén gặp tôi:
“Khâm Trân Hân… trước kia tôi ghen tỵ cô là thiên kim. Được mặc váy đẹp, xách túi hàng hiệu.
Chỉ cần vung mấy chục vạn là cướp được người tôi thương bao năm cũng không theo.
Tôi tưởng khi tôi trở thành thiên kim, những gì cô có sẽ là của tôi. Tưởng anh cưới cô là vì tiền…
Nhưng thì ra… anh ấy thật sự thích cô.
Thôi… tôi thua rồi.”
17
Dư luận cuối cùng cũng lắng xuống.
Nhưng Tạ Dịch Trì—một giấm vương chính hiệu—lại khó dỗ kinh khủng.
Vì bài đăng đầy “trà xanh ngôn” của Trần Chu.
Có người trên mạng mắng anh là kẻ bo bo giữ của, có kẻ thì ship CP ngược luồng giữa tôi và Trần Chu.
Hơi thở Tạ Dịch Trì lạnh cả một tuần.
Đêm nào tôi cũng phải dốc hết sức lực dỗ anh.
Mệt đến sắp rã người.
Sáng nào thức dậy, tôi cũng thấy mình gần như rụng hết xương cốt.
Chưa hết—anh còn ép tôi mỗi ngày đăng Weibo khoe ảnh món anh nấu, khoe tình cảm.
Cho đến khi tôi kiểm tra ra… mang thai,
đăng que thử hai vạch lên Weibo.
Lúc này Trần Chu mới không đăng thêm câu nào chọc tức Tạ Dịch Trì nữa.
Tạ Dịch Trì cũng dịu lại đôi chút.
Ôi trời, dỗ đàn ông thật sự rất mệt.
(Kết thúc)