Chương 4 - Thiên Kim Giả Và Đêm Xuân Định Mệnh
Tây Bắc về đêm khô lạnh. Xương Bồ tuy lợi hại, nhưng vẫn là nữ tử.
Thịt dê bổ dưỡng, ta luôn nhớ phải nấu canh dê cho nàng xua lạnh.
Canh dê trắng ngần trong chiếc nồi đất nhỏ sôi ùng ục, bốc hơi nóng.
Xương Bồ mang theo một thân khí lạnh trở về.
Ta vừa định bưng thuốc thang cho nàng, mới phát hiện sau lưng nàng còn có thêm một người.
Thiếu niên có dung mạo rất đẹp, phong thái hơn người, so với đám quý công tử trong kinh cũng chẳng kém.
Hắn mặc giáp trụ bình thường, nhìn không ra thân phận.
Hắn chẳng hề xem mình là người ngoài:
“Thôi cô nương, cho ta một bát với, ngoài kia lạnh lắm!”
Ta luống cuống nhìn Xương Bồ. Thấy nàng gật đầu, ta mới múc một bát đưa cho hắn.
Xương Bồ giới thiệu với ta:
“Hắn là phó tướng của ta, tên Tạ Trạm.”
Tạ Trạm uống vài ngụm đã hết bát canh, khen ta không ngớt:
“Tay nghề Thôi cô nương thật tốt. Dù bây giờ ta chết ngay cũng cam lòng!”
Hắn nói khoa trương, giọng điệu buồn cười, ta nhịn không được bật cười.
Xương Bồ lại trừng hắn một cái:
“Đừng nói bậy!”
Hắn vỗ trán, lấy ra một miếng ngọc bội nhét vào tay ta.
“Lần đầu gặp Thôi cô nương đã uống của nàng một bát canh. Trên người ta chẳng có gì tốt, nàng đừng chê!”
Ta không quen nhận đồ của người khác, muốn trả lại cho hắn.
Nhưng người đã rời đi rồi.
11
Xương Bồ nói, ngọc bội Tạ Trạm tặng ta là di vật mẫu thân hắn để lại.
Ta và Tạ Trạm mới gặp lần đầu đã nhận thứ quý giá như vậy của hắn.
Vì thế ta định ngày mai trả lại cho hắn.
Nhưng trời còn chưa sáng, tiếng tù và đã vang lên.
Đó là tín hiệu địch quân xâm phạm.
Xương Bồ dặn dò ta xong, liền đón gió lạnh rời khỏi doanh trướng.
Trận này đánh suốt hai ngày hai đêm.
Thương vong vô số.
Khi Xương Bồ trở về, trên người đầy mùi máu tanh.
Nàng bị không ít vết thương, may mà không chí mạng.
Ta bôi thuốc cho nàng xong liền đi giúp đỡ.
Trong quân doanh có quân y, nhưng tướng sĩ bị thương quá nhiều, họ bận không xuể.
Ta băng bó xong cho một tướng sĩ, đang định bôi thuốc cho người tiếp theo thì bị ngăn lại.
Ta ngẩng đầu, chạm vào mắt Tạ Trạm.
Hắn có chút ngượng nghịu:
“A Ninh, nàng đừng giúp ta, ta tự làm được.”
Đại thúc bên cạnh cười ha hả:
“Thôi cô nương, Tạ phó tướng của chúng ta đang xấu hổ đấy.”
Ta mặc kệ hắn nghĩ gì.
Ở trước mặt ta, hắn chỉ là thương binh.
Ta mạnh tay kéo cánh tay hắn:
“Đừng làm lỡ thời gian!”
Hắn ngoan ngoãn yên xuống, để ta giúp bôi thuốc.
Trước khi rời đi, ta trả ngọc bội cho hắn.
“Tỷ tỷ đã nói với ta rồi. Đây là thứ mẫu thân ngươi để lại. Đừng tùy tiện tặng người khác nữa.”
Hắn cụp mắt:
“Đây là vật mẫu thân ta để lại cho thê tử tương lai của ta. Nhưng chiến trường vô tình, chẳng biết ngày nào ta sẽ chết. Thôi cô nương cứ cầm lấy, xem như tiền cơm của ta. Sau này nàng làm món gì ngon, cũng nấu cho ta một phần, được không?”
Ta trừng hắn:
“Đừng nói bậy. Ngươi muốn ăn thì nói với ta một tiếng là được. Ngọc bội ngươi giữ lấy, tự sẽ có ngày dùng được.”
12
Từ đó về sau, Tạ Trạm quả nhiên không khách khí nữa.
Cứ cách dăm ba hôm lại tìm ta.
Hắn cũng không đến tay không.
Không thì mang thịt bò thịt dê tươi, không thì mang chút rau non.
Không sánh được với châu báu gấm vóc trong kinh, nhưng lại hợp ý ta vô cùng.
Đời này, Xương Bồ càng lợi hại hơn, sớm hơn kiếp trước đã ngồi lên vị trí tướng quân.
Trong lần nàng lại đánh tan địch quân, kinh thành hiếm khi gửi đến hai phong thư.
Một phong là mẫu thân gửi cho ta, một phong là phụ thân gửi cho nàng.
Trong thư, mẫu thân trước hết trách ta không từ mà biệt.
Rồi lại bảo ta ở bên cạnh Xương Bồ thì khuyên nàng nhiều hơn.
Nhắc đến Thôi Minh Châu, bà viết dằng dặc đến tận hai trang giấy.
Bà nói, sau khi chúng ta rời đi không lâu, Thôi Minh Châu đã gả cho Chu Hoài Tự.
Tình cảm hai người rất tốt, Chu Hoài Tự nơi nơi sủng ái nàng.
Không bao lâu sau, nàng sinh một đứa trẻ.
Viết đến đó, giọng văn bỗng đổi hướng.
Bà nói ta tuổi đã lớn, nên suy nghĩ chuyện hôn sự.
Bà xem có một nhà không tệ, sau này có thể giúp đỡ ấu đệ.
Xương Bồ thấy sắc mặt ta khó coi, liền nhận lấy thư, lướt qua hai dòng.
Nàng khẽ cười khẩy:
“Không cần để ý họ.”
Nàng phất nhẹ ngón tay. Lá thư cùng phong thư chưa mở kia rơi vào chậu than.
Lửa nhanh chóng liếm lên, trong chớp mắt hóa thành tro.
13
Hai phong thư ấy không mang lại bất kỳ thay đổi nào cho cuộc sống của chúng ta.
Sau đó mẫu thân lại gửi thêm hai phong.
Lải nhải với ta mấy chuyện không đau không ngứa.
Cùng với những lo lắng phiền lòng của bà vì Thôi Minh Châu.
Thôi Minh Châu đã mang thai con của Chu Hoài Tự ngay sau đêm ở thanh lâu ấy.
Chu gia gia phong trong sạch nghiêm cẩn, sợ chuyện xấu lộ ra, vội vàng cưới Thôi Minh Châu về nhà.
Nhưng Chu phu nhân không thích Thôi Minh Châu.
Bà cho rằng cô nương chưa xuất giá mà đã âm thầm mang thai với nam nhân, chắc chắn không phải người đứng đắn gì.
Lại nghe nói Thôi Minh Châu ép thiên kim thật và nhị cô nương đều rời phủ.
Chu Hoài Tự xem nàng như trân bảo.
Bà càng nhìn nàng càng không thuận mắt.
Nơi nơi làm khó nàng.
Thôi Minh Châu từ nhỏ được nuông chiều, sao chịu nổi loại ấm ức này.